Yến Yến - Chương 5
Nếu chọc giận giết hết chúng thì làm
Ta chỉ thể vội vàng dậy lui nghĩ cách khác
Đến cửa mơ hồ thấy giọng của Tiêu Kính Đường thoảng qua tan biến trung
Hắn : “Yến Yến thật chúng cũng một nữ nhi chỉ là nàng biết… Đưa nó cùng nàng rời khỏi ”
Nghe lời Tiêu Kính Đường như sét đánh chân loạng choạng chỉ thấy cổ họng tanh ngọt
ngờ Tiêu Kính Đường phát hiện bước nhanh hơn và chạy khỏi sân
Có lẽ lúc mới gặp đã từng thích Tiêu Kính Đường
Có lẽ Tiêu Kính Đường cũng từng yêu
giữa chúng cách mối thù kiếp kiếp thể đầu chỉ thể bước tiếp về phía
15
Cuối cùng Tiêu Kính Đường cũng nhận hộp đồ cưới của trả Cố Ngọc Hiên về
Chỉ là những giúp hành thích thì may mắn như
Tiêu Kính Đường chặt đầu họ treo lủng lẳng cổng thành đầy máu me
Ta mà trong lòng khỏi sợ hãi nếu lúc đó hèn nhát hơn một chút quỳ xuống cầu xin thì giờ đây treo ở đó e rằng cũng Cố Ngọc Hiên một phần
Sau khi Cố Ngọc Hiên trở về trực tiếp quỳ xuống mặt một lời
Ta chút hoảng hốt đỡ dậy
“Ngọc Hiên ca ca Không đã bình an trở về ”
Cố Ngọc Hiên nắm lấy tay nghiến răng : “Nương tử nàng cứ để quỳ ”
“Nếu vì trong lòng tự ti cảm thấy bằng Tiêu thái thú xứng với nương tử ghen tuông nổi lên thì cũng phạm sai lầm lớn như ”
“Suýt nữa mất mạng cũng suýt nữa liên lụy đến cả nhà họ Thẩm”
“Nương tử còn mặt mũi nào đối mặt với nàng và nhạc phụ đại nhân chúng … hòa ly ”
Ta : “ mà đã mang cốt nhục của ”
“Ngọc Hiên ca ca cần và đứa bé ”
Cố Ngọc Hiên sửng sốt một chút đó ôm chặt lấy vùi mặt cổ liên tục xin :
“Yến Yến đều là của ”
Ta lắc đầu: “Không của Ngọc Hiên ca ca”
“Là … là trêu chọn nên trêu chọc”
Ta với Cố Ngọc Hiên: “Ngọc Hiên ca ca chúng dọn nhà ”
“Đến Ung Châu tìm Trình Tiêu và Quỳnh Nhi”
Cố Ngọc Hiên gật đầu: “Được đều theo nương tử”
Cha và di nương quyết định của và Cố Ngọc Hiên chút nỡ
“Yến Yến nhà họ Thẩm chúng đời đời kiếp kiếp đều sống ở Lương Châu phần mộ tổ tiên đều ở đây là …”
Ta : “Thiên hạ loạn lạc Lương Châu an ”
“Huống hồ Quỳnh Nhi và Trình Tiêu ở Ung Châu một nhà chúng nên ở bên chứ”
Cha suy nghĩ cả một đêm cuối cùng quyết định bán hết gia sản đưa cả nhà chúng di cư lên phía bắc
16
Nhà họ Thẩm là thương gia giàu nhất Lương Châu hàng năm nộp nhiều thuế má là đương nhiên dễ dàng như
Ta biết Tiêu Kính Đường sẽ nghĩ như thế nào chỉ thể thử đánh cược một phen giao nộp hết những sản nghiệp giá trị nhất
Nhà họ Thẩm tích lũy trăm năm lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa cho dù như số tiền còn cũng đủ cho chúng sống cả đời lo ăn mặc
Giữ núi xanh sợ thiếu củi đốt đến Ung Châu cha vẫn thể tiếp tục kinh doanh
Khi đến từ biệt Tiêu Kính Đường trong sân hoa lê tháng năm đang độ nở rộ rơi đầy vai và đầu như thể tuyết rơi
Ta cha và di nương nhớ nhà họ Thẩm cả nhà di cư lên phía bắc đặc biệt đến từ biệt
Và rõ ý định nộp sản nghiệp
Tiêu Kính Đường những thứ đưa lên chỉ chằm chằm cái bụng nhô cao của một lời
Ta đó lưng cứng đờ như thể một con rắn độc chằm chằm mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng
Ta thừa nhận rằng sợ Tiêu Kính Đường cũng thông minh
Một lòng bảo vệ gia đình chỉ thể dựa việc sống thêm một kiếp hiểu biết về tính tình của Tiêu Kính Đường hơn khác một chút
Tiêu Kính Đường dã tâm thống lĩnh thiên hạ và nhà họ Thẩm đối với mà chỉ là công cụ để tranh giành đế mà thôi
Tiền bạc khoáng sản mà đều đã cho và nhà họ Thẩm đối với đã vô dụng hẳn là… sẽ để chúng chứ
Hôm đó buổi trưa chúng đối diện im lặng gì
Sau đó tiến lên một bước theo bản năng lùi
Tiêu Kính Đường đột nhiên dừng bước nắm chặt tay đầy vẻ đau thương:
“Thẩm Yến Yến ai nàng ngốc”
“Ta mới là kẻ ngốc nhất”
“Còn nàng thì nhẫn tâm đến …”
Từ khi sống luôn cung kính với sống trong sợ hãi
khoảnh khắc bùng nổ
17
Ta trừng mắt Tiêu Kính Đường:
“Tiêu đại nhân biết sai nên để cha dùng lương thảo để uy hiếp ép ngài cưới ”
“ đã chết cả nhà họ Thẩm cũng vì thế mà trả giá ngài thể tha cho ”
“Lần đến chọc ghẹo ngài chỉ bảo vệ gia đình sống những ngày tháng bình yên chẳng lẽ như cũng ”
“Tại cứ làm khó một bình thường như ”
Tiêu Kính Đường mím môi đưa tay nắm lấy :
“Yến Yến bao giờ nghĩ đến chuyện giết nàng”
Ta dùng sức hất tay : “ mà nhà đều ngài giết hết ”
“Muội và phu vì ngài mà chết cha và di nương ngài chặt đầu còn cả nhà họ Thẩm chúng …”
Tiêu Kính Đường nắm chặt tay:
“Đó là vì nhà họ Thẩm phạm tội mưu phản bọn họ lấy mạng ”
Thực trong lòng cũng mơ hồ biết một chút
Lúc đầu gả cho Tiêu Kính Đường nhà họ Thẩm và nhà họ Trình đương nhiên cũng liên kết với
đội ngũ lớn lòng sẽ loạn
Trình Tiêu và thuộc hạ thân tín của Tiêu Kính Đường cùng dẫn binh trận nhưng thuộc hạ của rút quân ngay tại trận khiến cho đội tiên phong của Trình Tiêu địch đánh úp từ hai phía cuối cùng tử trận sa trường
Muội là Thẩm Quỳnh cũng vì thế mà tự vẫn theo phu quân
Cha và Trình tướng quân đau đớn mất con trong bóng tối lập mưu lật đổ Tiêu Kính Đường cuối cùng sự việc bại lộ cả hai nhà đều giết cả họ
Vì khi Tiêu Kính Đường chỉ
Ta rút trâm cài đầu để cổ rạch một đường máu
“Ngài dám cái chết của Trình Tiêu do ngài chỉ thị Cái chết của do ngài gây ”
“Thôi bỏ những chuyện đều quan trọng”
“Ta chỉ hỏi ngài rốt cuộc để chúng ”
Tiêu Kính Đường thấy vết máu cổ sắc mặt tối sầm :
“Thẩm Yến Yến nàng dùng cái chết để uy hiếp ”
Hắn hung dữ liền sợ
Kiếp từng yêu đến mức hèn mọn
Khi uống rượu độc nghĩ rằng giết cả nhà họ Thẩm của còn giữ
Kiếp dùng cái chết để uy hiếp cũng dám nghĩ rằng trong lòng chút vị trí nào
Báo thù càng nghĩ đến
Ta chính là một vô dụng như nhưng đối mặt với đã cố gắng hết sức
Ta khổ sở cầu xin : “Tiêu Kính Đường thả thả … Ta sợ”
18
Ta xong lời chỉ thấy bụng đau như cắt trán toát một tầng mồ hôi lạnh thân thể lảo đảo ngã xuống
Tiêu Kính Đường vội vàng đỡ lấy : “Yến Yến nàng làm ”
Ta nhíu mày ấn bụng :
“Bụng … đau quá…”
Tiêu Kính Đường ôm liều mạng chạy trong phòng gào lên như xé: “Mau mời đại phu”
Ta biết hôn mê bao lâu khi tỉnh đại phu động thai khí giường tĩnh dưỡng thể kích động nữa
Nếu đứa bé e rằng sẽ giữ
Sắc mặt Tiêu Kính Đường khó coi còn thì chăn nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng nhô lên trong lòng thầm niệm kinh Phật sám hối tội của
Đứa bé xin con đừng trách nương tâm ngoan