Yến Yến - Chương 4
Ta biết uống rượu rượu nồng uống vội lập tức thân hình lảo đảo
Tiêu Kính Đường vô thức đỡ nhưng hất tay áo
“Thái thú đại nhân còn thấy đủ Vậy Yến Yến kính ngài thêm một chén nữa”
Nói xong cầm lấy bình rượu rót cho một chén
Tiêu Kính Đường ngăn nhưng một lần nữa uống cạn
Ta liên tiếp uống ba chén tất cả mọi trong lễ đường đều hít một
Người ngoài biết và Tiêu Kính Đường rốt cuộc là chuyện gì cũng dám ngăn cản
Hắn thấy uống hết chén đến chén khác tức giận đến giật lấy chén rượu tay
“Đủ ”
“Ngươi nàng Ngươi rốt cuộc là ai”
Ta
Ta đương nhiên là nàng
Chỉ là mà trong lòng chỉ ngươi ngươi hại đến gia phá nhân vong đó
Ta túm lấy cổ áo tá trứ tửu ý với : “Tiêu Kính Đường đã gả chồng thấy ngươi nữa ngươi hiểu ”
12
Ta biết hiểu tóm xong câu đó thì ngất
Tỉnh thì thấy Cố Ngọc Hiên đang canh giữ bên cạnh cởi áo chăm sóc cả đêm
Thấy tỉnh Cố Ngọc Hiên mừng rỡ đỡ dậy
“Yến Yến nàng tỉnh ”
Ta xoa xoa trán chút mất hồn
“Đây là Ta làm ”
Cố Ngọc Hiên vui: “Uống nhiều rượu như đau đầu chứ”
“Nào mau uống canh giải rượu vẫn luôn ủ bếp”
Ta vịn tay uống canh giải rượu lau miệng ngọt ngào với : “Cảm ơn Ngọc Hiên ca ca”
Cố Ngọc Hiên một tiếng chọc mũi đó chút lo lắng : “Hôm qua tên Tiêu thái thú là Trước đây các ngươi quen biết ”
Ta thầm nghĩ đây quen biết nhưng kiếp thì
bây giờ còn liên quan nữa bởi vì đã gả cho Cố Ngọc Hiên
Vì tùy tiện bịa vài câu chuyện nhảm:
“Chuyện thì dài lắm lần và Hương Nhi lên phố chơi đường gặp tên Tiêu thái thú cưỡi ngựa qua phố dài thấy xinh liền nhất kiến chung tình đến nhà cầu hôn ”
“ gả cho Ngọc Hiên ca ca nên đã từ chối lời cầu hôn của ”
“Hắn ôm hận trong lòng nên ngày đại hôn của chúng đến phá đám”
“Tên thật là hẹp hòi xa lắm”
Thật trông khá bình thường gì là xinh
lời dối trắng trợn của Cố Ngọc Hiên tin
Còn phẫn nộ nắm chặt tay:
“Thì là như tên đăng đồ tử Biết thế hôm qua nên để như đáng đấm cho một phát mặt”
Ta nhăn mũi phụ họa theo:
“ đúng ”
Cố Ngọc Hiên sẽ nuôi hai con chó sói to trong nhà tên họ Tiêu đến nữa thì thả chó cắn
Ta gật đầu lia lịa đồng tình
13
Sau khi kết hôn Cố Ngọc Hiên đối xử với cha cũng giao bộ cơ nghiệp cho sản nghiệp nhà họ Thẩm quản lý
Năm thứ hai chúng đích thân đưa Thẩm Quỳnh lập gia đình
Nhìn Thẩm Quỳnh gả cho Trình tiểu tướng quân mà nàng luôn thương nhớ tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống
Hai họ rời khỏi Lương Châu là cho dù Tiêu Kính Đường khởi binh nhà họ Thẩm gặp nạn thì Trình Tiêu và Trình tướng quân cũng thể bảo vệ nàng
Chỉ là cuộc sống càng bình lặng trong lòng càng hoảng sợ luôn cảm thấy chuyện gì lớn sắp xảy
Một ngày nọ trời đã tối đen Cố Ngọc Hiên vẫn về
Ta chút bối rối hỏi Hương Nhi: “Phu quân Sao giờ vẫn thấy ”
Hương Nhi ngoài dò hỏi một hồi vội vã chạy :
“Không xong tiểu thư Phu quân của … Phu quân của của Thái thú phủ bắt ”
“Tiêu thái thú ám sát khi săn … tài trợ cho loạn đảng tư đúc binh khí mưu đồ bất chính…”
Nghe chỉ thấy mắt tối sầm suýt nữa ngất
Chuyện năm xưa Cố Ngọc Hiên quả nhiên vẫn còn ghi hận trong lòng
Chỉ là Tiêu Kính Đường quyền cao chức trọng đối với những gia đình như chúng giống như cây đại thụ thể lay chuyển
Hắn hà cớ gì mạo hiểm như
Ta vội vàng nắm lấy tay Hương Nhi: “Ngươi đã hỏi rõ ràng Phu quân giam ở ”
Hương Nhi lau nước mắt : “Vâng báo tin giam trong ngục tối của Thái thú phủ”
Ta vội vàng thu dọn chiếc hộp của mẹ mà di nương đã đưa cho nửa đêm sai kéo xe cầu xin đến thái thú phủ của Tiêu Kính Đường
Hơn một năm gặp Tiêu Kính Đường gầy nhiều còn dáng vẻ phong độ như trong trí nhớ
Quấn một chiếc áo choàng đen mặc một chiếc áo dài màu tuyết trông lạnh lùng
Thấy quỳ mặt như hiểu giơ tay hiệu cho tả hữu lui với : “Ám sát thái thú cấu kết với loạn đảng là tội chết”
Ta nhắm mắt hai hàng nước mắt trong suốt lăn dài:
“Hắn đều là vì ”
“Hắn thân thể yếu ớt nơi ngục tối như sẽ chịu nổi”
Tiêu Kính Đường chút tức giận:
“Hắn cướp mất thê tử của bản quan bây giờ còn mạng của bản quan”
“Ngươi đau lòng đau lòng cho ”
“Sao hỏi xem thương chết ”
14
Võ công của cao cường như lo lắng làm gì
Huống hồ tai họa sống ngàn năm tất cả chúng đều chết mà vẫn chết
Thấy mím môi Tiêu Kính Đường “xoẹt” một tiếng rút kiếm
“Bản quan bây giờ sẽ chặt đầu Cố Ngọc Hiên”
Lòng thắt lập tức nhào tới nắm lấy tay : “Đừng”
Hắn nắm chặt cổ tay kéo gần:
“Được thôi nàng hẳn biết làm thế nào chứ”
“Hòa ly với Cố Ngọc Hiên cưới ngươi”
Trong nháy mắt nước mắt rơi như mưa
Ta đã cố gắng lâu cuối cùng vẫn trở thành như
con đường cũ của kiếp cho dù quyền thế của Tiêu Kính Đường thể lay chuyển vẫn cố gắng thêm một lần nữa
Ta nắm chặt tay Tiêu Kính Đường ấn bụng
Mang theo giọng run rẩy cầu xin :
“Tiêu Kính Đường thai đại phu sẽ là một nữ nhi sắp nữ nhi của riêng ”
“Ta nhớ ngươi vẫn luôn một nhi tử ngươi thích nữ nhi nhưng thích”
“Ngươi thả Ta nữ nhi sinh đã cha”
Ta dâng hộp đồ cưới lên:
“Đây là đồ cưới mẹ để cho bên trong ngân phiếu còn nhiều giấy tờ nhà đất và mỏ đồng sắt mà ngươi nhất…”
“Những thứ chỉ cầu xin một mạng sống cho phu quân của ngươi sẽ thành cho chứ”
Tiêu Kính Đường hất tung tất cả đồ đạc xuống đất: “Thẩm Yến Yến Ta cần những thứ ”
Ta thành tiếng gật đầu lia lịa:
“Ta biết… Ta biết… chỉ thể cho ngươi những thứ …”
Tiêu Kính Đường nhắm mắt lưng như dùng hết bộ sức lực gào lên với : “Cút”
Tính tình cổ quái vui giận vô thường nắng mưa thất thường
Ta đã liều lĩnh tiết lộ chuyện sống một kiếp