Yến Yến - Chương 2
Sau đó ông vỗ nhẹ lên đầu như để an ủi khỏi bức bình phong vẻ mặt đầy áy náy:
“Ồ Tiêu thái thú thật ngại quá cảm tạ tấm lòng của ngài nhưng tiểu nữ nhà đã hôn ước hôn sự xin thứ Thẩm mỗ thể đáp ứng”
Tiêu Kính Đường nhíu mày: “Bản quan cầu hôn là đại tiểu thư Thẩm phủ là Thẩm Yến chứ nhị tiểu thư Thẩm Quỳnh”
Cha giật giật khóe miệng: “Trưởng nữ Thẩm Yến của Thẩm mỗ đã sớm hứa gả cho con nuôi của Thẩm mỗ là Cố Ngọc Hiên hôn sự đầu năm đã bắt đầu chuẩn ”
“Tiêu thái thú thật sự là đến đúng lúc…”
Những lời tiếp theo cha dám tiếp
Bởi vì Tiêu Kính Đường đột nhiên bật dậy khỏi ghế trừng mắt chằm chằm bức bình phong
Ta sợ đến toát mồ hôi lạnh cả cảm thấy huyết dịch cả thân như đông cứng
Ta sợ thật sự sợ
Rõ ràng biết thấy nhưng cảm thấy ánh mắt đã xuyên thủng
Ta hèn nhát chạy mất dám ở hoa sảnh thêm một khắc nào nữa
Ôi cha ơi nữ nhi bất hiếu
Việc đuổi Tiêu Kính Đường đành nhờ cha
5
Ta biết đó Tiêu Kính Đường như thế nào chỉ biết tối hôm đó cha gọi Ngọc Hiên ca ca đến phòng uống rượu
Hôm ma ma đưa đến thỉnh an di nương và cha vặn gặp Ngọc Hiên ca ca khỏi phòng
Người thường ngày luôn ung dung tự tại mà khi thấy đỏ mặt chạy mất
Tôn ma ma bên cạnh di nương với : “Đại tiểu thư lão gia và phu nhân đã chuẩn gả cô cho Ngọc Hiên thiếu gia ”
Hôn sự là đích thân cầu xin cha đương nhiên biết
mà thích Hắn chạy cái gì chứ
Ta sắp lập gia đình cha và di nương đều vui mừng
Một là nữ nhi của cha một là con nuôi của cha cưới con dâu gả con gái
Di nương ôm một hồi lâu mới đưa cho một cái hộp trang sức:
“Đây là của hồi môn mà mẹ ruột con để cho con cuối cùng cũng thể trao tận tay con”
“Nữ nhi của đứa trẻ Ngọc Hiên là và lão gia nó lớn lên từ nhỏ là một đứa trẻ thật thà chất phác con một nơi nương tựa chết suối vàng cũng thể bàn giao với mẹ con”
Di nương là dì ruột của từ nhỏ đã thương yêu dù cũng chê là đứa nhỏ ngốc
Thấy dì cũng rơm rớm nước mắt
Ta lấy khăn tay lau nước mắt cho dì an ủi: “Di nương đừng cũng là nương của con”
Di nương ngẩn ngây ngốc quên cả
Thẩm Quỳnh ở bên cạnh : “Nương Tỷ hình như thông minh hơn ”
Di nương trừng mắt nàng ôm lòng
“Nói bậy bạ gì thế Tỷ con vốn ngốc”
Sau đó xoa xoa đầu : “Yến Yến của chúng sắp lập gia đình hiểu chuyện ”
“Ngọc Hiên thật phúc…”
6
Cố Ngọc Hiên vốn là con nuôi của nhà họ Thẩm bây giờ ở rể vì tế cũng phiền phức lắm
Ngày lành tháng đã định ngày mùng tám tháng đến lúc đó tân lang sẽ cưỡi ngựa đón kiệu hoa rước dâu cùng của hồi môn vòng quanh thành một vòng về là
Ta mười tám tuổi mới lập gia đình cũng coi như muộn nên của hồi môn đồ cưới gì gì đó di nương đã chuẩn từ mấy năm cũng thấy vội vàng
Di nương dẫn và Thẩm Quỳnh cùng một đại gia đình đến chùa Hàn Sơn ngoại thành để thắp hương
Cầu mong và Cố Ngọc Hiên hôn nhân thuận lợi Thẩm Quỳnh và Trình Hiệu hòa thuận mỹ mãn
Dù thì khi xong chuyện của và Cố Ngọc Hiên tiếp theo sẽ là hôn sự của Thẩm Quỳnh và Trình Hiệu
Sau khi lễ bái xong di nương ở đàm đạo với trụ trì Thẩm Quỳnh và Trình Hiệu đã hẹn gặp mặt ở hậu sơn chạy từ lâu
Ta một buồn chán dạo trong chùa đột nhiên lạc mất nha
“Tương Nhi Tương Nhi ngươi ”
Ta chút lo lắng dù từ nhỏ đến lớn bên cạnh đều theo như hình với bóng đột nhiên chỉ còn một trong lòng cảm thấy chút sợ hãi
Đi về phía vài bước giây tiếp theo cổ tay nắm chặt chặn góc tường hòn giả sơn
Ta sợ hãi nhắm mắt trong lòng mơ hồ biết là ai nhưng dám mở mắt sợ thật sự sẽ thấy
Tiếng của Tiêu Kính Đường truyền đến từ đỉnh đầu :
“Yến Yến là ”
“Nàng cũng trở về ”
“ mà… tại nàng gả cho khác”
Trong giọng của lộ sự hoảng loạn run rẩy và bối rối
Như thể đã làm một chuyện quá đáng
Lúc đó trái tim như nắm lấy hung hăng bóp một cái
Tiêu Kính Đường gọi là Yến Yến “cũng”
Chẳng lẽ cũng sống một lần
7
Nhận điều cả đều luống cuống
Kiếp gả cho Tiêu Kính Đường mười năm ngày đêm ở bên quá hiểu là như thế nào
Hắn còn sống và gia đình đều thể sống
Không thể để biết nhớ hết mọi chuyện
Một thế thể bất kỳ qua nào với
Ta lên vung tay đánh :
“Ngươi là ai Bắt Yến Yến làm gì”
“Di nương Quỳnh Nhi Cứu Cứu ”
Tiêu Kính Đường ngờ sẽ hét lên giữ chặt trong lòng bịt miệng
“Yến Yến đừng hét…”
nắm lấy tay cắn mạnh mu bàn tay
Cú cắn của mang theo mối hận kiếp kiếp đối với mạnh
Ta tưởng Tiêu Kính Đường sẽ đau mà buông tay
Không ngờ chỉ rên lên một tiếng liền ôm chặt lấy mặc dùng sức thế nào cũng buông tay
Ta nếm vị máu tanh mặn trong miệng ngẩn
Thấy đầu giơ tay áo lên lau mồ hôi trán vì giãy giụa mà chảy với
Hắn lên thật là loại đến mức dù trong đầu chỉ còn sự căm hận đối với vẫn sẽ kinh diễm
Cho nên kiếp là một kẻ ngốc
kiếp đã là một kẻ ngốc còn ngốc lắm
Sẽ còn vì mắt mà thích nữa
Nước mắt rơi lã chã Tiêu Kính Đường nhíu chặt mày lực tay giữ dần dần buông lỏng
Ta nhân cơ hội đẩy một cái hét lên chạy ngoài
Lúc mới phát hiện và Tương Nhi lạc mà là của Tiêu Kính Đường khống chế
Ta chọc tức đến run cả
Kiếp đã còn liên quan gì đến sắp lập gia đình là kẻ điên
Tại bắt nạt như Chỉ vì là một kẻ ngốc vì từng thích
May mắn thay gia đình yêu thương Thẩm Quỳnh và Trình Hiệu phát hiện mất tích lập tức dẫn tìm
8
Thẩm Quỳnh ôm lòng Trình Hiệu cầm theo cây trường thương hồng gia truyền Tiêu Kính Đường khách khí:
“Tiêu Thái thú ở đây”
Ta hít mũi mách tội với Thẩm Quỳnh và Trình Hiệu:
“Hắn… …”
Khi sẽ kích động rõ lời
Thẩm Quỳnh hiểu
Nhìn thấy vết hằn cổ lập tức nổi trận lôi đình:
“Được lắm Tiêu Thái thú mấy ngày cầu thân thành mà còn theo dõi đến tận chùa Hàn Sơn làm chuyện với tỷ ”