Yến Yến - Chương 1
1
“Yến Yến con thấy Tiêu Kính Đường thế nào Có thích ”
“Cha để làm vị hôn phu của con ”
Sau tấm bình phong cha chỉ một thanh niên trẻ mặc áo thêu hình tròn bằng gấm đội mũ ngọc mày kiếm mắt sáng nghiêm chỉnh trong hoa viên hỏi
Lúc đó đang là thời loạn triều đình suy thoái quân phiệt cát cứ các châu phủ Thứ sử thái thú đều tự xưng vương thậm chí xưng đế
Tiêu Kính Đường phong làm thái thú Lương Châu phụ thân từng là cận thần của Thái tử nên lấy danh nghĩa thanh quân trắc khác với những khác
Tuy nhiên binh mã động lương thảo đoạt thiên hạ tiền thì làm
Vì liền cầu xin cha giàu nhất kinh thành
Ta là nữ nhi của chính thất nguyên phối của cha mẹ sinh thì băng huyết mà chết cũng vì trong bụng mẹ quá lâu nên đầu óc lắm
cha thương mặc dù ông tục huyền cưới di nương của sinh nhưng từng bạc đãi chút nào
Muội từ nhỏ đã nổi tiếng tài năng mệnh danh là nhất tài nữ Lương Châu cũng thanh mai trúc mã môn đăng hộ đối cần cha bận tâm
Chỉ vì đầu óc tiếng đồn ngốc lan xa nên đã mười tám tuổi mà vẫn mối nào đến cầu hôn
Kiếp cha thấy Tiêu Kính Đường đến xin giúp đỡ liền động lòng
Theo ông dù nữ nhi ngốc thì cũng xứng đáng với kiệt xuất nhất thiên hạ
Huống hồ Tiêu Kính Đường lúc đó bất quá là một Thái thú vài vạn quân tinh nhuệ
Thiên hạ biết bao nhiêu xưng vương xưng đế một Thái thú nho nhỏ cha còn thấy xứng với đó
Còn tuy đầu óc nhưng vẫn mất lòng ham sắc
Chỉ Tiêu Kính Đường một cái đã chảy nước miếng
Ta nắm lấy tay cha : “Cha ơi thích”
“Yến Yến làm vị hôn phu”
2
Khi đó ngày ngày đều vị hôn phu
Lý do gì khác chỉ vì là Thẩm Quỳnh từ nhỏ đã vị hôn phu thanh mai trúc mã
Giờ nàng đã mười sáu tuổi sắp sửa xuất giá còn làm tỷ tỷ mà vẫn gả
Các nha ma ma trong phủ đều sốt ruột thay tránh khỏi vài câu nhàn thoại mặt
Vì khi cha như liền đồng ý
Có lẽ lúc đó là thấy đã yêu với Tiêu Kính Đường mà chỉ là nóng lòng một vị hôn phu làm chậm trễ chuyện hôn sự của mà thôi
giờ đây sống một đời đầu óc cũng trở nên thanh tỉnh hơn nhiều
Nghe chậm rãi lắc đầu với cha:
“Cha ơi sợ”
“Yến Yến …”
Cha liền nhíu mày khó xử:
“ mà… giờ đây Tiêu thái thú đích thân đến cầu hôn thành ý…”
Ta khỏi sững sờ
Ta mơ hồ nhớ rằng kiếp là đầu tiên thấy Tiêu Kính Đường cưỡi ngựa ngang qua phố dài khen mắt
Sau đó khi đến cầu xin giúp đỡ cha mới đưa yêu cầu đó
Chẳng lẽ ngốc quá lâu nên trí nhớ hỗn loạn
Ta suy nghĩ một lúc đột nhiên hiểu
Người mà Tiêu Kính Đường thích hẳn là mà cưới cũng hẳn là
Ta sẽ bao giờ quên vì mà đã giết chết vị hôn phu của vị tướng quân trẻ tuổi như trăng non là Trình Tiểu
Còn tính tình cương liệt tỷu khuất phục đêm đó mặc đồ tang ôm bài vị của Trình Tiểu từ lầu cao nhảy xuống
Lúc nàng chết còn với : “A tỷ Quỳnh Nhi tỷ hãy bảo trọng”
Cảnh tượng đó đã trở thành cơn ác mộng cả đời
Kể từ đó đêm nào cũng mơ thấy ác mộng giật tỉnh giấc một ngày nào ngủ yên
Tiêu Kính Đường ôm lấy từng tiếng gọi tên nhưng phản ứng cũng chịu uống thuốc sắc
Sau đó tức giận chém chết mấy thái y mới cố nén bi thương ngoan ngoãn uống thuốc để những đó chẩn bệnh cho
Ta nghĩ lúc đó thực đã chết
Chỉ vì còn cha còn di nương còn cả nhà họ Thẩm với hàng trăm mạng nên mới theo mà
cuối cùng họ vẫn Tiêu Kính Đường giết chết
3
Ta vui cha: “Hắn cầu hôn Quỳnh Nhi Quỳnh Nhi đã Trình Tiêu ”
Ta nhắc nhở cha Tiêu Kính Đường tuy là Thái thú nhưng cha của Trình Tiêu cũng là một tướng quân trấn giữ một phương
Không thể vì Tiêu Kính Đường là địa đầu xà mà chia rẽ đôi uyên ương
Ai ngờ cha bằng ánh mắt phức tạp nhẹ giọng : “Yến Yến mà Tiêu thái thú cưới là con”
Ta đầy vẻ khó hiểu: “Hắn biết nhà họ Thẩm hai vị tiểu thư ”
Cha vẫn lắc đầu: “Hắn chính là đại tiểu thư nhà họ Thẩm”
Ta biết tại mọi chuyện trở nên như nhưng chỉ nghĩ đến việc gả cho Tiêu Kính Đường cuối cùng sẽ giết cả nhà liền sợ hãi
Nước mắt rơi lã chã:
“Cha ơi Yến Yến Yến Yến thích”
“Cha bảo Yến Yến lập gia đình Yến Yến sẽ ở bên cha và di nương cả đời”
Đang chuyện Thẩm Quỳnh mặc một bộ trang phục nhung trang từ bên ngoài tay còn xách hai con thỏ rừng
Vừa cửa đã hét: “A tỷ Mau xem Quỳnh Nhi mang gì cho tỷ ”
“Muội và Trình Tiêu mỗi tặng tỷ một con thỏ rừng một con nướng ăn một con hầm ăn…”
Nàng ngước mắt lên thấy trong phòng một lạ giọng đột nhiên dừng
Nàng cung kính hành lễ: “Không biết Tiêu thái thú ở đây dân nữ thật thất lễ”
Tim đập thình thịch
Xong thấy Quỳnh Nhi
ngoài dự đoán của Tiêu Kính Đường chỉ ghế nhúc nhích lạnh lùng gật đầu với Thẩm Quỳnh:
“Nhị tiểu thư cần đa lễ là bản quan quấy rầy mới ”
Thẩm Quỳnh tuy tính tình hoạt bát nhưng mặt ngoài vẫn lễ phép
Thấy làm mất mặt mặt ngoài nàng thè lưỡi vội vàng lui xuống
càng hiểu
Hắn nãy giờ Quỳnh Nhi
Ồ hẳn là để ấn tượng cho Quỳnh Nhi coi là kẻ háo sắc
cha càng càng ưng ý rể
“Yến Yến cha thấy Tiêu Kính Đường tuổi còn trẻ đã làm Thái thú dung mạo thì tuấn tú khí chất thì phi phàm còn nho nhã lễ độ tiến thoái mực…”
“Con thật sự cân nhắc ”
Ta cha như Tiêu Kính Đường rót thuốc mê mím môi nhỏ giọng : “Cha ơi Yến Yến gả cho Ngọc Hiên ca ca”
4
Cố Ngọc Hiên là con nuôi của cha vốn là nhi tử của cố nhân của cha vì từ nhỏ đã mất cha mẹ mà cha con trai nên đã nuôi dưỡng ở nhà
Lớn lên một chút bắt đầu giúp cha quản lý việc kinh doanh cửa hàng cha yêu quý
Kiếp cha cũng từng nghĩ đến việc để cưới ở rể Thẩm gia chỉ tiếc là lúc đó đã Tiêu Kính Đường làm cho mê
Cho đến đưa bỏ trốn nhưng Tiêu Kính Đường bắn chết mới biết mà vẫn luôn coi là ca ca thực là thích
Cố Ngọc Hiên là con nuôi của cha tâm tư của cha đương nhiên là thiên vị
Nghe lập tức mừng rỡ
“Yến Yến con thật sự nguyện ý gả cho Ngọc Hiên”
“Tốt Cha sẽ từ chối Tiêu Thái thú ngay”