Y Nữ Tự Cường - Chương 4
11
Hai năm ở Tái Ngoại làm ăn phát đạt dân chúng biên cương và thương nhân qua đều gọi một tiếng “Dược Bồ Tát”
Mỗi ngày y quán của hàng xếp hàng dài trăm mét khiến Kiều Trúc hài lòng
Vì hầu như thời gian cùng nàng du ngoạn phong cảnh biên tái và trải nghiệm phong tục địa phương
Hôm nay khó khăn lắm mới cơ hội nàng quan sát xung quanh thần bí ghé sát : “Lãng Nguyệt Phường mới đến thiếu niên Tây Vực”
Người tiền thì sẽ xa đọa cũng ngoại lệ
Vung túi tiền một cái sáu thiếu niên Tây Vực mày rậm mắt to nối đuôi tiến
Bóp vai đấm chân rót rượu quạt mát tấu nhạc múa hát quả thật là cực lạc nhân gian
“Cô nương hôm nay vất vả thử tắm rượu nho đặc sản Tây Vực thể làm da quan trọng là chuyên phục vụ tắm rửa”
Ta hào sảng : “Mang nước lên”
Nước nóng chảy thân chậm rãi nhắm mắt ngón tay của nam nhân phía nhẹ nhàng lướt qua xương quai xanh của bỗng đẩy
“Nương tử thích ”
Ta mở đôi mắt mơ màng nam tử trong hồ là Giang Tri Việt
“Không ngạc nhiên”
Ta thưởng thức vuốt ve yết hầu của : “Theo biết đã mua Lãng Nguyệt Phường từ một tháng hoạt động của ở đây làm thoát khỏi mắt lão bản”
Ta hiểu vì trưởng của e dè như đầu óc kinh doanh và thủ đoạn của Giang Tri Việt khiến theo kịp năm đó nhị công tử Giang gia danh chấn kinh thành quả hư danh
Hắn mới đến Tái Ngoại đầy nửa năm đã thu phục các thương hội tích lũy vốn đến một năm đã thực hiện lời hứa trả sính lễ gấp đôi cho Hiện giờ đã là thương gia số một biên tái kinh doanh liên quan đến mọi mặt ăn mặc ở Hắn thậm chí còn lập một mạng lưới tình báo theo lời “Làm kinh doanh thông tin nhanh nhạy là quan trọng nhất”
Ta đùa: “Giang lão bản hôm nay thời gian cùng tiêu khiển”
Giang Tri Việt sắc mặt chút nghiêm túc: “Có một việc nghĩ nàng cần biết
“Kinh thành biến loạn cung đình Thẩm Hoài Dương liên kết phản quân ép vua thoái vị đó phò trợ ấu đế lên ngôi làm Giám quốc”
Lúc trong lòng cảm xúc phức tạp khó tả biết Thẩm Hoài Dương dã tâm bừng bừng nhưng ngờ tham lam đến
Có vẻ năm xưa kịp thời dừng là lựa chọn đúng đắn nhất
“Hắn làm Giám quốc xong việc đầu tiên là giáng tội Giang gia tru di cả nhà đó đào mộ lấy xác”
Một vị Giám quốc thế mà lòng hẹp hòi đến
đột nhiên nhận điều gì sặc cả ngụm rượu nho
Hắn đào mộ là của và Giang Tri Việt
“Chúng ”
Giang Tri Việt gật đầu giọng mang chút ghen tuông: “Thẩm Giám quốc thật là si tình Nghe nhảy mộ trống đào bới hồi lâu ngửa mặt lên trời gào thét tức giận đến mức chém đôi bia mộ”
Lúc ngâm trong bể tắm chẳng khác nào đang chảo dầu lòng nóng như lửa đốt
Nếu Thẩm Hoài Dương biết chỉ giả chết lừa còn minh hôn để sỉ nhục e rằng sẽ đào ba thước đất để tìm
Hay là chạy trốn thôi
Ta cũng chẳng bận tâm gì đến hình ảnh ‘xuất thủy phù dung’ dậy chạy Giang Tri Việt kéo nước ngã lòng
“Hắn gặp nàng sẽ từ bỏ chẳng lẽ nàng trốn cả đời”
Thẩm Hoài Dương hiện giờ là Giám quốc một vạn gì làm nên bỏ trốn quả thực là hạ sách
“Yên tâm sẽ để mang nàng ” Giang Tri Việt dường như lo lắng của xoa đầu an ủi
Ta từng tưởng tượng cảnh tái ngộ với Thẩm Hoài Dương vốn định cả đời qua nhưng ngờ đến nhanh như
Hôm đó đám xếp hàng y quán đột nhiên tản ngay đó một nhóm cưỡi ngựa cao lớn bao vây y quán dẫn đầu là Thẩm Hoài Dương lâu ngày gặp
Hắn vì tìm mà bỏ vị ấu đế còn phân biệt trung gian vượt ngàn dặm đến biên tái
12
Trong đại sảnh y quán
Thẩm Hoài Dương lạnh lùng khí tức trầm thấp u ám
Hắn cho lui mọi chỉ còn hai chúng trong phòng
Lâu ngày gặp tiều tụy và phong trần
“Thẩm quốc công đường xa vất vả uống chén trà”
Ta nhiệt tình mời cũng tận mắt thấy uống cạn
“Nàng dò hỏi tin tức của nàng quan tâm ” Thẩm Hoài Dương chút kích động
Nói nhảm hoàng triều đổi ngôi chuyện lớn như làm biết
Chỉ là tình cờ là nhân vật chính của câu chuyện mà thôi
“Giang Tri Việt cho biết”
Ba chữ Giang Tri Việt như ngòi nổ gân xanh trán Thẩm Hoài Dương nổi lên: “Tại minh hôn lừa ”
Ta tức đến trợn trắng mắt
Ban đầu phản bội tình cảm đâm dao tim khác chẳng lẽ là
“Thẩm quốc công ngài mất trí nhớ
“Nếu lừa ngài lẽ cả đời sẽ nhốt trong biệt viện ai quan tâm đói lạnh mà trái lòng chúc phúc cho ngài và Tô Dư trăm năm hạnh phúc
“Ta còn biết ơn vì ngài thu làm ngài biết mọi trong phủ đối xử với thế nào
“Ngài nghĩ minh hôn Ta cũng mười dặm hồng trang phượng quan hà bào chứ ôm đống bùa chú quan tài nhưng nếu làm ngài sẽ buông tha cho
“Ngài thà để sống trong đau khổ và dày vò dù nhốt chết cũng để tự do”
Thẩm Hoài Dương sững sờ thần sắc ngưng trệ
“Ta nỡ để nàng chết”
“Ta nỗi khổ tâm những kẻ từng làm hại nàng đều đã trả giá xứng đáng”
Nghe biến cố cung đình Tô Dư giam biệt viện Thẩm phủ giống như ăn đủ no mặc đủ ấm
Những hạ nhân từng chế giễu đều bán
Xem Thẩm Hoài Dương đang giúp báo thù nhưng làm mặt mũi mà phủi sạch chứ
Hắn từ trong ngực lấy chiếc vòng ngọc năm xưa thâm tình : “Ta khi cưới nàng là thật lòng Chỉ tiếc nàng cho cơ hội giải thích”
“Nỗi khổ tâm của ngài chính là vì báo thù mà hết lần đến lần khác lừa dối lợi dụng ”
“Nàng đều biết”
Ta vốn cũng tin rằng sự gặp gỡ và quen biết giữa và Thẩm Hoài Dương chỉ là kịch bản do sắp đặt
Hắn tình cờ biết y thuật của cao siêu để tiếp cận hoàng quyền bèn thuê đập phá bảng hiệu của cắt đứt sinh kế của tay giúp đỡ
Tất cả đều là cạm bẫy tinh toán bố trí
“Thẩm Hoài Dương ngươi thật sự trái tim ”
Ta đối với thất vọng đến cực điểm
“Ta ép buộc Kim Hà nàng giải thích Cha là ngự y cả đời cẩn trọng chữa khỏi cho nhiều nhưng duy chỉ cứu Tiên Hoàng Chỉ vì một đã thể cứu chữa cha xử tử thậm chí liên lụy tông tộc Ta làm con chỉ báo thù sai
“Ta dung túng Tô Dư đối xử với nàng như cũng là để bảo vệ nàng”
Đôi mắt Thẩm Hoài Dương đỏ ngầu trông phẫn nộ lo lắng
Ta lắc đầu: “Ngươi báo thù là thường tình ngươi nên vì báo thù mà lừa dối lợi dụng tin tưởng từ đầu đến cuối đều đề phòng ngươi yêu nhất là chính ”
Thẩm Hoài Dương sững sờ biết đáp lời
Hắn luôn nghĩ rằng những việc làm đều thể thấu hiểu tha thứ
Không ngờ thấu như
Hắn hoảng loạn lời lắp bắp: “Kim Hà chuyện quá khứ hãy để nó qua Chúng bắt đầu bây giờ là Giám quốc nàng là Quốc công phu nhân tam thư lục lễ tám kiệu lớn đều thể cho nàng”
Ta bất đắc dĩ đôi khi mềm lòng là thiện lương lần nào cũng mềm lòng thì là ngu ngốc
Quá khứ giữa và Thẩm Hoài Dương chỉ cảm thấy nuối tiếc tuyệt
Thẩm Hoài Dương thấy tưởng rằng dao động
Ánh mắt tràn đầy đắc ý: “Chuyện giữa nàng và Giang Tri Việt sẽ truy cứu Đến lúc đó ban cho một tấm lụa trắng giữ cho thây dù cũng là kẻ đáng chết”
Ta nghĩ đầu óc chắc chắn hỏng
“Giang Tri Việt là của nếu ngươi làm hại sẽ giết ngươi”
“Nàng thích ”
Thẩm Hoài Dương thể tin : “Hắn chẳng qua là cái cớ để nàng chọc giận ”
“Không thích ”
Về điểm vô cùng kiên định
Ban đầu cứu Giang Tri Việt chỉ vì nỡ thấy thân ám hại đến cơ thể suy yếu Sau đó mới nhận đã nhặt bảo vật công tử phong lưu khéo léo như thần
Hai năm ở biên tái đèn tàn đêm lạnh là luôn ở bên
Ta xác định đã thích
13
“Không thể mất nàng”
Thẩm Hoài Dương cảm thấy giây tiếp theo sẽ đem ăn sống nuốt tươi
Ta đã sớm dự liệu sẽ dễ dàng từ bỏ đã sớm hạ độc trà của
Độc dược là do Kiều Trúc đặc chế
Thẩm Hoài Dương ôm lấy ngực sự bất lực giọng điệu mang theo chút tự giễu: “Trước đây nàng màng tính mạng để giải độc cho nay tự tay hạ độc ”
“Chỉ cần ngươi lập tức hồi kinh sẽ cho ngươi biết giải dược ở
“Thẩm Hoài Dương đây giỏi cân nhắc lợi hại nhất tin lần ngươi cũng sẽ đưa quyết định tương tự”
Biến cố cung đình bình hoàng đế còn nhỏ Thẩm Hoài Dương với tư cách Giám quốc rời kinh lúc nguy hiểm trùng trùng
“Nương tử sai Thẩm quốc công nhất nên nhanh chóng hồi kinh”
Giang Tri Việt biết từ lúc nào đã ngoài cửa bước tiến lên một bước che chắn phía đối diện với Thẩm Hoài Dương
“Ngươi uy hiếp ” Thẩm Hoài Dương nhíu mày trầm xuống
“Tin tức Thẩm quốc công rời kinh mặt ở biên tái một khi lộ trong thời kỳ nội ưu ngoại hoạn ấu đế ở kinh thành liệu vững ngai vàng”
“Vậy xem ngươi bản lĩnh đó ”
“Tại hạ bất tài hiểu biết chút về kinh doanh giao tình với các nước láng giềng biên tái và các bộ tộc Trung Nguyên khả năng truyền tin”
Ánh mắt Giang Tri Việt đầy đắc ý khiến hận đến nghiến răng
Thẩm Hoài Dương im lặng hồi lâu khi sắp khỏi cửa đầu hỏi : “Nàng còn chút nào thích ”
Ta cố gắng nở nụ
“Thẩm quốc công hãy buông tha cho bản thân sự cam lòng và đau khổ của ngươilà vì ngươiluôn lừa dối theo đuổi một kết quả sai lầm”
14
Thẩm Hoài Dương ủ rũ bỏ
Giang Tri Việt siết chặt tay mạnh mẽ quanh eo bế bổng lên
“Nương tử vui vẻ”
Xem đã ngoài cửa lén từ sớm
Vậy nên những lời chân thành của đều biết Ta ôm chặt eo má kìm mà đỏ ửng
“Năm đó thân phản bội bỏ rơi ép quan tài đá từng nghĩ cứ ngủ như cũng May mắn ông trời thương xót đưa nàng đến bên khiến lưu luyến với thế gian
“Kim Hà chúng thành thân lần mười dặm hồng trang phượng quan hà bào”
“Được”
Ta và Giang Tri Việt thành thân khổ sở nhất là Kiều Trúc
“Thêm lần đã lần thứ ba tiễn tỷ xuất giá Dù thế nào lần tỷ nhất định hạnh phúc”
Ta khẽ gật đầu chúng đều sẽ hạnh phúc
15
Sau khi Thẩm Hoài Dương hồi kinh tận tâm phò tá ấu đế thi hành nhân chính cải cách
Còn ở biên tái chỉ hành y cứu còn mở trường học truyền thụ Trung y dạy cách câu cá bằng dạy cách đánh cá nghĩ đây cũng là chân ý của sư phụ phát dương sư môn
“Sư tỷ tỷ thật sự ”
Kiều Trúc gối đầu lên đùi nghịch tấm bản đồ thế giới
Ta ý định rời khỏi biên tái sợ Thẩm Hoài Dương mà là vì Giang Tri Việt làm ăn ngày càng lớn bao gồm tơ lụa hương liệu gốm sứ đủ loại giao thương từ Ba Tư đến Nam Dương vượt qua vạn dặm
Người cây cao đón gió huống chi quản lý nhiều sản nghiệp như còn dành thời gian ở bên dù ba đầu sáu tay cũng mệt mỏi
“Ta rời khỏi biên tái”
Khi với Giang Tri Việt biết cùng dù bảo từ bỏ cơ sở ở biên tái khó
Phu thê vốn là một thể do dự nhưng quyết định thành thật với
“Chúng chuẩn Khi nào khởi hành Nàng để chuẩn một chút”
Giang Tri Việt hề do dự
“Nương tử thể bỏ ”
Sau khi suy nghĩ kỹ quyết định xuống Nam Dương đây vận tải biển phát triển giao thương chủ yếu đường bộ nay cùng với cải cách lớn triều đình cũng xu hướng hướng biển cường quốc lẽ Nam Dương sẽ một thế giới khác
Tất nhiên cũng tìm dẫn Giang Tri Việt cho sư phụ xem với sư phụ Giang Tri Việt cũng
Khi chúng chuẩn lên thuyền rời một phong thư hỏa tốc tám trăm dặm từ kinh thành gửi đến tay
Là bút tích của Thẩm Hoài Dương đại khái chia làm ba đoạn
Thứ nhất khoe khoang thành quả phò tá của triều đình hiện tại sông yên biển lặng mùa màng bội thu
Thứ hai với đã bỏ vợ hiện tại còn trống vị trí chính thê
Thứ ba cứng miệng cả đời phụ tông tộc phụ thiên hạ chỉ phụ
Ta vốn để ý nhưng thị vệ đưa thư cứ một mực cản cho chúng lên thuyền
Bất đắc dĩ đành cầm bút hai chữ để mang về kinh thành
【Đã nhận】
“Mị lực của nương tử quả thật lớn Thẩm quốc công đến nay vẫn nhớ mãi quên”
Trong mắt Giang Tri Việt đầy ghen tuông
“Người đều là của còn ghen tuông gì chứ”
Vừa dứt lời liền áp tới ngậm lấy môi dịu dàng mà mất kiểm soát
Sau một hồi thân mật chúng sát vai cạnh nghiêng đầu dựa vai mắt vạn dặm mây hồng chân thực và rực rỡ
“Đến Nam Dương làm gì”
Ta ngẩng đầu hỏi
“Hoàn thành đại sự đời ”
“Hử”
“Cùng nương tử sinh một tiểu Kim Hà”
“Đồ lưu manh”
-HẾT-