Y Nữ Tự Cường - Chương 3
Nghe đồn Giang nhị công tử là quân tử khiêm nhường mưu lược tài ba chỉ tiếc trời đố kỵ tài mắc bệnh lạ đột ngột qua đời Trong suốt lễ bái đường thậm chí thấy dung mạo của
Chỉ vì Giang gia dùng vải bố trùm đầu dùng nan tre ép thân như sợ hóa thành lệ quỷ gây rối nghĩ cũng đáng thương đành tự tháo bỏ tấm vải đầu
Trong quá trình đó tay vô tình chạm môi mỏng mềm mềm nghĩ đến dù cũng là phu thê giả một trận đôi tay mò mẫm của thể dừng lông mi như lông quạ rõ từng sợi sống mũi cao cao đường nét hàm rõ ràng yết hầu nhẹ nhàng chuyển động vai rộng eo thon đường nét lưu loát tiếp xuống nữa… Ta đột nhiên nhận điều gì mặt lập tức nóng bừng rụt bàn tay an phận
Nếu Kiều Trúc mặt nàng nhất định sẽ mặt đỏ hơn mông khỉ
“Tội tội ”
Đang lúc lẩm nhẩm tĩnh tâm chú ngoài quan tài đột nhiên xáo động
Là Thẩm Hoài Dương dẫn mấy gã sai vặt xông biết thấy trong phòng đầy cờ chiêu hồn trong lòng cảm tưởng gì
“Ngươi là phương nào Dám xông Giang phủ của ” Đại công tử Giang gia bày uy nghiêm của gia chủ
Thế nhưng Thẩm Hoài Dương căn bản để mắt lời kinh : “Tống Kim Hà là thê tử của đưa nàng về nhà”
Ta màn diễn tình thâm của Thẩm Hoài Dương làm cho tức nhịn mắt trợn trắng
Hắn chắc đã quên Tô Dư mới là thê tử mà cưới hỏi đàng hoàng còn chẳng qua là nhốt trong biệt viện ngay cả danh phận cũng cho
Huống hồ đã để thư từ hôn và tín vật hiện giờ với nửa điểm quan hệ
“Khế ước bán thân và canh của Tống cô nương đã giao cho Giang gia nàng đã bái đường thành thân với cùng trong quan tài nếu ngươi còn gây rối chúng sẽ báo quan”
Giang gia cũng hạng dễ bắt nạt một đám gia đinh vây quanh Thẩm Hoài Dương
Đột nhiên xung quanh phát một tiếng kinh hô
Ta thấy âm thanh gì đó vỡ vụn lẽ là xương bánh chè
Thẩm Hoài Dương quỳ gối quan tài đá cắn từng chữ rõ ràng : “Hôm nay Thẩm mỗ mạo phạm ngày nhất định đến cửa tạ tội hôm nay Tống Kim Hà thể chết”
lúc mọi biết làm Giang lão phu nhân chậm rãi mở miệng: “Nàng đã chết ”
Giọng Thẩm Hoài Dương run rẩy cố giữ bình tĩnh: “Ngươi cái gì”
“Trong rượu hợp cẩn độc nay nàng đã theo nhi tử ”
Quả là lão cáo già may mà đã uống thuốc giải độc vạn năng của Kiều Trúc nếu thật sự trở thành tân nương ma
“Không thể nào Không thể nào” Thẩm Hoài Dương gào thét bao giờ sụp đổ như lúc
Hắn đập nắp quan tài mà nỗi bi thương sinh ly tử biệt
“Đáng hận tại nàng thà gả cho chết cũng làm của vì chịu đợi ”
“Kim Hà nàng dậy thể giải thích”
Ta cố gắng góc độ của đồng cảm với nhưng càng nghĩ cho càng buồn cho chính
Thẩm Hoài Dương lóc hồi lâu vẫn cố chấp ôm lấy quan tài tự lừa : “Kim Hà đừng sợ sẽ để nàng chôn cùng khác”
Nghe mà rùng từng thấy cướp hôn từng cướp xác Nếu Thẩm Hoài Dương thật sự mở quan tài cướp xác giả chết kết hôn của sẽ bại lộ
9
Ngàn cân treo sợi tóc Tô Dư tức giận xông đến
Hiện trường xôn xao
“Người điên là phò mã gia”
“Nghe hôm nay quận chúa đại hôn phò mã gia sẽ đột nhiên hủy hôn chứ”
“Thật là mất mặt quận chúa đến tận linh đường truy phu”
Dù Tô Dư cũng là quận chúa mặt mũi tự nhiên thể ném
“Hôm nay phò mã gia thất thố chỉ vì Tống Kim Hà khi còn sống phóng đãng quyến rũ nếu ai dám tiết lộ nửa chữ ngoài nhất định bảo Hoàng đế biểu ca giáng tội các ngươi”
Thẩm Hoài Dương vẫn quỳ quan tài biện bạch
Tô Dư đỡ dậy hất tay
“Ta đưa Kim Hà về nhà”
Hắn khàn giọng
Tô Dư cho lui mọi giọng lạnh lùng: “Hoài Dương thể nhờ Hoàng đế biểu ca thăng quan cho là thông minh biết nên chọn thế nào”
Một hồi im lặng Thẩm Hoài Dương chậm rãi lên rời Tô Dư theo sát phía
Thật nực còn mơ tưởng sẽ làm lựa chọn khác thường
Trò hề cuối cùng cũng chấm dứt đại sảnh khôi phục yên tĩnh lúc chính là cơ hội thoát thân
Ta vặn mở cơ quan trong quan tài chờ nắp quan tài từ từ di chuyển đột nhiên một luồng khí lạnh quấn quanh cổ bên tai vang lên âm thanh âm u: “Nương tử định bỏ trốn ”
Quay đầu nhị công tử Giang Tri Việt đã chết đang chằm chằm
Dọa đến nhanh chóng dán lá bùa lên trán Kiều Trúc đây là do cao nhân thể trừ tà
“Nương tử thật sự trở mặt nhận nhỉ”
Nam quỷ lắc đầu kéo lá bùa xuống
“Ngươi là quỷ”
“Tại hạ Giang Tri Việt là quỷ mọi mong đợi thật hàng thật giá thật”
Thì Giang gia cũng hòa thuận như vẻ bề ngoài nhị công tử Giang Tri Việt thương trường thành công rực rỡ đại công tử càng cảm thấy địa vị của đe dọa Để trừ hậu hoạn ca ca nhiều lần tay tàn độc với
vị trưởng độc ác quên tìm cho một bạn đồng hành cửu tuyền
“Giang công tử minh hôn vốn là giả chúng từ đây xin từ biệt”
Ta hứng thú với tranh đấu nội bộ Giang gia lúc chỉ trèo khỏi quan tài chuẩn bỏ trốn
Giang Tri Việt nắm lấy cổ tay : “ đã xem là thật Hơn nữa đã còn trong sạch”
Không trong sạch Hắn là nam nhân đại trượng phu yếu đuối như chẳng qua chỉ sờ một chút
Ta hất tay để ý đến
mấy bước lưng truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống đất làm giật vội vàng đầu
Chỉ thấy Giang Tri Việt một tay chống đất dựa bên quan tài
Khuôn mặt thanh tú hiện lên vẻ tái nhợt bệnh tật như một chú chó nhỏ ai thương xót khiến lòng trắc ẩn trong trỗi dậy mãnh liệt
Ta đỡ để nửa dựa Chúng cứ thế khập khiễng rời khỏi Giang gia trong đêm
10
Để tránh đêm dài lắm mộng Tô Dư đặc biệt xin Thái hậu ban một đạo ý chỉ yêu cầu Giang gia mau chóng hạ táng
Điều cũng hợp ý Giang gia nên ngay ngày hôm lễ bái đường quan tài đá niêm phong vội vàng chôn xuống đất
Ta ở xa chứng kiến mọi việc bất ngờ gặp một
Thẩm Hoài Dương mang theo một xe châu báu vàng bạc và đồ cúng chậm rãi đến muộn
Hắn sai chôn châu báu bên cạnh mộ thất của và Giang Tri Việt coi như tặng đồ tùy táng
Sau đó bày đầy gà vịt cá thịt bia mộ một đó mắt vô hồn tay còn nắm chặt bức thư từ hôn gửi
“Kim Hà nàng thật nhẫn tâm đến một lời cũng để cho ”
【Thẩm Hoài Dương gặp thư như gặp mặt
Ta từng thích cũng từng tưởng tượng khi tóc mai điểm bạc già nua chúng vẫn thể đối ẩm hát ca về bạc đầu
sự đời như ý khi chọn Tô Dư dựa hoàng quyền chúng đã kết thúc
Phương thuốc mới nhất cho lão thái gia Thẩm gia để án thư thể tùy tình hình cân nhắc chỉ là tự chẩn bệnh
Vòng ngọc gia truyền tặng thuộc về nay vật về nguyên chủ
Biệt viện quá lạnh ở nữa
Chim núi và cá chung đường từ nay non nước chẳng gặp
Tống Kim Hà】
Đây là bức thư từ hôn vốn chuẩn
Sau đó chắc chắn rằng Thẩm Hoài Dương đã say mê Tô Dư sẽ thư của hà tất lãng phí thời gian
Thế là đốt
Chỉ ba chữ 【Trả trả trả】
Thẩm Hoài Dương ba chữ một lúc lâu trong mắt chỉ còn sự lạnh lẽo cô đơn
Lúc phía truyền đến tiếng gọi trầm thấp của Giang Tri Việt: “Nương tử đang đau lòng ”
Hắn nhướn mày về phía Thẩm Hoài Dương khóe miệng nhếch lên: “Xe ngựa Tái Ngoại đã chuẩn xong sư đang đợi chúng ”
“Có thể đợi Thẩm Hoài Dương rời xuất phát ”
“Nàng hối hận ” Giang Tri Việt thân như cố định
“Ta đào đồ tùy táng mang ”
Dù là do Thẩm Hoài Dương tặng nhưng ai chê tiền chứ
Giang Tri Việt thở phào nhẹ nhõm nhạt: “Đến Tái Ngoại phu quân sẽ trả nàng gấp đôi mấy thứ rác rưởi cần cũng ”
“Ta khi nào sẽ mang ngươi theo”
“Khụ khụ” Giang Tri Việt cố gắng ho khan vài tiếng giả vờ yếu ớt “Nương tử chẳng lẽ nhẫn tâm bỏ mặc tự sinh tự diệt ”
Nói thật chịu nổi chiêu của Giang Tri Việt
Thế là Giang Tri Việt Kiều Trúc ngoảnh đầu rời khỏi kinh thành