Y Nữ Tự Cường - Chương 2
Không biết Thẩm Hoài Dương đắc tội ai triều đình thuê sát thủ giết
May mà mũi tên lệch một tấc tổn thương tới tim phổi mũi tên độc chất độc ngấmvào máu
Nhìn Thẩm Hoài Dương giường hôn mê bất tỉnh sắc mặt tái nhợt gấp đến rối bời Chữa bệnh giỏi nhưng giải độc thì chỉ là nửa vời lúc cũng biết trúng độc gì nếu đợi nghĩ cách giải độc lẽ đã mất mạng
Hiện tại chỉ một cách mạo hiểm: Dẫn độc qua máu chuyển độc của Thẩm Hoài Dương sang
Sư phụ từng là trời sinh dược thể lẽ thể chịu đựng đến ngày tìm giải dược
Quá trình dẫn độc qua máu đau đớn cắn chặt môi và bấm hổ khẩu đã còn tác dụng cuối cùng thậm chí ngất
Lần nữa tỉnh đã mù hai mắt bóng tối khiến hoang mang
Khi Thẩm Hoài Dương khoan thai tới chậm biết thấy ôm chặt đến ruột gan đứt từng khúc thề sẽ đối với cả đời tiếc giá nào cũng chữa khỏi mắt cho
Thế nhưng phát hiện đến bên ngày càng ít cách giữa những lần đến ngày càng dài
Ta an ủi bản thân làm quan trong triều chắc chắn bận nhưng vẫn nhịn hỏi: “Thẩm Hoài Dương còn nguyện ý cưới ”
5
“Đương nhiên” Thẩm Hoài Dương
Hắn tập tục cưới xin ở kinh thành mới khi thành thân nên gặp nên sai đưa về Thẩm gia lão trạch hứa hẹn một tháng đón cửa
Ta nghĩ rằng ở Thẩm phủ cũng giúp gì chi bằng tìm một nơi yên tĩnh chuyên tâm giải độc chữa mắt
Thế là liền truyền tin cho sư nhờ nàng giang hồ cứu cấp
Biết tình hình của Kiều Trúc lập tức đến kinh thành Khi chúng gặp cảnh ôm sướt mướt thậm chí cảm nhận sự phẫn nộ từ giọng của nàng
“Tống Kim Hà Sao tỷ làm thành thế tỷ thành thân với nam nhân ư”
“Chuyện dài lắm xem độc của đã”
Thẩm Hoài Dương tìm danh y cho nhưng đều tiến triển
Ta và sư tuy cùng môn phái nhưng giỏi y thuật nàng giỏi dùng độc
Thời hạn một tháng nhanh chóng đến độc dư của đã thanh trừ gần hết bao lâu nữa thể khôi phục như
bên Thẩm Hoài Dương bất kỳ tin tức nào lão trạch cũng yên ắng chỉ thể nhờ Kiều Trúc giúp treo vài chiếc đèn lồng đỏ và ít lụa đỏ
Sư trong tiền sảnh nhịn hỏi: “Thẩm Hoài Dương chết ”
Thẩm Hoài Dương chết rõ nhưng bộ dạng căm ghét cái ác như thù của Kiều Trúc hôm nay nếu lời giải thích e rằng cũng chẳng còn xa cái chết
Trong lòng mơ hồ một dự cảm thể hiểu nhưng ngoài mặt vẫn mỉm an ủi Kiều Trúc đợi một chút đừng sốt ruột
lúc tiểu tỳ nữ của Thẩm phủ vội vã chạy tới
“Tống cô nương gia chủ sai nô tỳ đến đón ngài về phủ”
Ta thở phào nhẹ nhõm kiệu hoa về Thẩm phủ chỉ là suốt dọc đường yên lặng một cách khác thường
“Cô nương đến ”
Tiểu nha vén rèm mời xuống kiệu dẫn một viện tử vắng vẻ
Ta biết đây tuyệt đối bái đường thành thân khỏi siết chặt hai tay
“Thẩm Hoài Dương ”
“Nô tỳ chỉ phụng mệnh đưa cô nương đến Thiên viện những việc khác biết” Tiểu nha lạnh lùng đáp
“Ngươi nhiều với nàng làm gì chỉ là một tiểu mà thôi nơi âm u lắm” Một gã sai vặt ở góc thúc giục
Ta cũng nhẫn nhịn nhặt một hòn đá ném về hướng phát tiếng khiến đau đớn kêu lên
“Ta Tống Kim Hà tuyệt đối làm nếu ngươi còn bậy ngại hạ độc làm câm cái miệng chó của ngươi”
Hai mặt dọa sợ vội vàng im lặng bỏ chạy
Sau khi họ yên bậc thềm cửa lặng lẽ chờ đợi Họ một câu sai nơi quả thật lạnh
Đợi lâu vẫn thấy Thẩm Hoài Dương
Câu “Thẩm Hoài Dương cầu hôn Tống Kim Hà” thật là châm chọc biết bao”
Ta tưởng rằng việc thành thân là pháo nổ vang trời hoa chúc bái đường chứ ẩn trong đêm tối tĩnh mịch tự sưởi ấm một
Có lẽ đây là thành thân vì thậm chí tư cách từ cổng chính Thẩm phủ chỉ xứng đáng nhét chiếc kiệu tầm thường từ cửa khiêng Thiên viện hoang vu
Thẩm Hoài Dương đúng là kẻ lừa đảo đến bước thể thừa nhận tất cả sự thiên vị của chỉ để cam tâm tình nguyện giúp thăng tiến trong Ngự y sở
Có lẽ từ đầu đến cuối chỉ là lợi dụng trách tự đa tình
cam lòng trực tiếp hỏi y thuật của thể giúp tung hoành trong Ngự y sở tiền tài địa vị thể giúp tại đối xử với như thế
Mượn ánh sáng mờ mịt từng bước đến phòng của Thẩm Hoài Dương
Ta bao giờ quên trong đêm khuya tĩnh lặng từ phòng truyền tiếng nam nữ ân ái kèm theo tiếng xé rách y phục đập tan ảo tưởng cuối cùng của
Đẩy cửa phòng ánh nến nhảy múa chói mắt lờ mờ thấy hai bóng ôm
Thẩm Hoài Dương ngờ là vội vàng che chở trong lòng
“Kim Hà Nàng ở Thiên viện Sao …”
Nữ tử trong lòng nũng nịu oán trách: “Tên mù lòa ở dám quấy rầy bản quận chúa”
Thì là quận chúa chẳng trách Thẩm Hoài Dương kìm mà hiến thân
Ta tiến lên vài bước chỉ để rõ hơn giọng chút run rẩy: “Thẩm Hoài Dương ngươi thật sự thăng quan phát tài đến ”
6
Trong chốc lát mọi uất ức trào dâng trong lòng má để một vệt nước mắt lạnh lẽo
“Ngươi cưới sớm nhất định gả cho ngươi cũng cố chấp ở Thẩm phủ nhưng tại ngươi nhục mạ ”
Thẩm Hoài Dương nhướng mày một tiếng: “Ta thu nhận nàng chẳng qua là thấy nàng còn ích Ai ngờ nàng nảy sinh tâm tư khác còn dùng ơn cứu mạng ép cưới nàng Ta Thẩm Hoài Dương đường đường quân tử tự nhiên thể vong ân phụ nghĩa nhận nàng làm đã là nhượng bộ lớn nhất ”
Ta rõ biểu cảm của nhưng xa lạ đến đáng sợ
Vậy nên hai năm sớm tối chăm sóc tương trợ lẫn chỉ là hư ảo chỉ vì chút hữu dụng
“Ta vốn nghĩ nàng sẽ an phận ở Thiên viện nhưng cuối cùng nàng vẫn một tấc tiến một thước”
Thẩm Hoài Dương nhiều kéo ngoài
“Đợi đã” Nữ tử vẫn im lặng bỗng lên tiếng “Ngươi chính là kẻ mặt dày gả cho Hoài Dương Tống Kim Hà Ta là quận chúa đương triều Hoài Dương sắp trở thành phu quân của vài việc nhắc nhở ngươi”
Quận chúa Ta từng Thẩm Hoài Dương nhắc đến quận chúa Tô Dư kiêu ngạo ngang ngược chẳng gì
Thì vội vã cắt đứt quan hệ với là để làm quận mã gia
“Ta vốn định bán ngươi thanh lâu nhưng nghĩ ngươi từng công cứu chủ nên giữ ngươi trong phủ”
ngươi nhớ cho kỹ mới là chính thê của Hoài Dương còn ở Thẩm phủ một ngày ngươi chỉ thể sống tạm bợ trong Thiên viện
“Nếu ngươi còn từ bỏ ý định với Hoài Dương nhất định lột da rút xương ngươi”
Bộ dạng lạnh lùng của Tô Dư khiến khỏi bật
Kể từ hôm nay Thẩm Hoài Dương cần nữa
“Người đưa nữ nhân điên về Thiên viện canh giữ nghiêm ngặt”
Từng lời của Thẩm Hoài Dương như đâm tim
Ta vùng vẫy mặc cho họ kéo tay lôi về Thiên viện
Từ đó cửa Thiên viện thêm một ổ khóa lớn
Thẩm Hoài Dương để chút tình nghĩa nào những lời thề từng như từng cái tát mặt đánh đến á khẩu trả lời
Ta nhớ đến bản thân tiêu dao tự tại đây nhớ đến lời dặn dò của sư phụ khi phát dương quang đại sư môn Mà tình ái trói buộc trong Thẩm phủ hai năm đã bỏ lỡ quá nhiều
Giờ đây càng thể chiếc khóa giam cầm nửa đời còn Thẩm Hoài Dương thả sẽ trốn
7
Ngày đại hôn của Thẩm Hoài Dương càng ngày càng gần kế hoạch bỏ trốn của cũng đang âm thầm tiến hành
Lương tri cuối cùng của là mặc kệ Kiều Trúc phủ tiếp tục chữa mắt cho
Hiện tại mắt đã hồi phục chỉ là lộ
“Sư tỷ bức thư từ hôn tỷ thật là động lòng mà cảm động ”
Nước mắt của Kiều Trúc suýt làm ướt tờ giấy
Ta vội lau nước mắt cho nàng tiện tay bỏ chiếc vòng ngọc gia truyền Thẩm Hoài Dương tặng phong thư
Hoàn cắt đứt quan hệ với chỉ là bước đầu
Ta biết Thẩm Hoài Dương sẽ dễ dàng để cách nhất là khi thời gian để ý tự gả chết đợi phát hiện thì ván đã đóng thuyền sống thi thể cũng
“Thiếp canh của đã gửi ”
“Giang gia ở kinh thành đã nhận thiệp của tỷ bên đó tiền nhiều việc ít đảm bảo tỷ hài lòng”
Kiều Trúc đến Giang gia một trong bốn đại thương gia ở kinh thành cưới vợ cho nhị công tử Giang gia mới qua đời
Trong lòng tính toán sính lễ của Giang gia tiền thưởng của hoàng đế thêm đó thời gian lén bán những bảo vật ngự tứ mà Thẩm Hoài Dương giấu trong địa khố tất cả tích góp đủ để và Kiều Trúc đến vùng biên giới tái khởi nghiệp tiêu dao tự tại
Nếu Thẩm Hoài Dương biết một nửa bảo vật trong địa khố đã dời đoán chừng hàm răng đều nghiến nát
Người gặp việc vui thì tinh thần thoải mái giọng điệu của cũng trở nên nhẹ nhàng: “Những ngày hãy tận hưởng lần cuối sự phồn hoa của kinh thành chúng lần biết bao giờ mới ”
Theo điều lệ của triều ba ngày khi thành hôn Thẩm Hoài Dương và Tô Dư lưu trong cung lúc Thẩm phủ đều chìm đắm trong niềm vui sẽ ai chú ý đến biệt viện dễ dàng trèo tường trốn
Kiều Trúc dẫn đến cổng Giang gia một tay giao tiền một tay giao hài lòng rời Còn thì bà mối đưa một phòng dán đầy bùa chú để tắm gội chờ giờ lành bái đường
Thật trùng hợp ngày bái đường cũng là ngày đại hôn của Thẩm Hoài Dương chỉ khác là cử hành minh hôn
Cờ chiêu hồn gió âm u lượn lờ tụng đốt hỷ tang trắng phượng quan hà bào giấy tiền hóa tro bay trong trung
Uống rượu hợp cẩn xong ôm một xấp giấy vàng mục nát quan tài đá lễ thành
Nắp quan tài từ từ khép trong đầu suy nghĩ miên man
Không biết Thẩm Hoài Dương và Tô Dư đã bái đường xong lẽ đang động phòng hoa chúc
Nghe Thái hậu sủng ái Tô Dư đặc biệt ban cho nàng nghi trượng công chúa ngày đại hôn công tử tuấn tú mười dặm hồng trang cả thành chúc mừng biết khiến bao nhiêu khuê tú kinh thành ngưỡng mộ
Sau Thẩm Hoài Dương hoàng gia chống lưng nhất định đạt điều mong
8
Nắp quan tài khép chìm bóng tối vô tận chỉ thể mơ hồ thấy ánh sáng le lói qua khe hở của quan tài đó là đã mua chuộc thợ đóng quan tài cố ý để
Dù trong quan tài vẫn chật hẹp tối tăm nghiêng đã chạm tân lang lạnh như băng bên cạnh
“A di đà Phật bách vô cấm kỵ”