Y Nữ Tự Cường - Chương 1
1
Thẩm gia đại hỷ gia chủ Thẩm Hoài Dương sắp cưới quận chúa đương triều Tô Dư
Khi cả phủ treo đèn kết hoa khóa trong Thiên viện nuốt một cái màn thầu cứng hơn cả đá
“Có cháo ”
Ta dứt lời
Một bát cháo nóng hổi từ đầu dội xuống da đầu bỏng đau rát tóc còn mang theo mùi ôi thiu
Cảnh lúc sư Kiều Trúc đến chữa mắt cho bắt gặp nàng đau lòng : “Sư tỷ dù cũng hôn ước với Thẩm Hoài Dương các ngươi dám đối xử khắc nghiệt với nàng như ”
Tỳ nữ đưa cơm cam lòng: “Nô tỳ cũng chỉ phụng mệnh làm việc dám tự ý khắt khe với Tống cô nương”
Ta lạnh trong lòng hiểu rõ đây là thủ đoạn làm nhục của Tô Dư mà Thẩm Hoài Dương cũng ngầm đồng ý
Kiều Trúc nhíu mày cầm chổi đuổi tiểu tỳ nữ
Tô Dư là quận chúa đương triều tương lai là Thẩm gia phu nhân cả phủ ai dám trái ý nàng thậm chí còn vui lòng giẫm lên để tranh công mặt quận chúa
Ta tuy mù mắt nhưng lòng mù
Thật để tâm khác đối xử với thế nào
Điều thực sự lạnh lòng là Thẩm Hoài Dương cũng như thậm chí sợ làm lỡ việc làm quận mã gia bảo quản gia khóa trong Thiên viện mỗi ngày dùng cơm thiu canh chua đối phó
Tiểu tỳ nữ ngoài cửa còn quên châm chọc : “Tống cô nương gia chủ thương hại ngươi mắt mù còn giữ ngươi trong phủ mà ngươi tham vị trí Thẩm gia đại phu nhân quận chúa bắt ngươi dìm lồng heo đã là nhân từ ”
Kiều Trúc nổi giận
“Rõ ràng là sư tỷ của hôn ước với Thẩm Hoài Dương tiên tiểu tiện nhân Tô Dư dựa là quận chúa biết liêm sỉ cướp nam nhân”
Ta hắng giọng hiệu nàng cần thêm
Thái độ của họ đối với chính là thái độ của Thẩm Hoài Dương
Cảm nam nhân đã thay lòng nhiều vô ích mà cũng vì đôi giày thích mà làm mòn chân nữa
Kiều Trúc đang trong cơn nónggiận dù giữ chặt cũng khó mà nguôi ngoai
“Sư tỷ biết Thẩm Hoài Dương hận thể treo lụa đỏ khắp kinh thành chỉ thiếu khua chiêng gõ trống cho biết sắp làm quận mã gia ”
Thật là đáng tiếc thể thấy cảnh tượng Thẩm gia và Tô gia đại hôn
“Những năm nay tỷ ở Thẩm gia chỉ đầu độc đến mù cả mắt còn hạ cổ Nhẫn nhịn đến mức sư tỷ ngày xưa ý chí ngút trời Hạnh Lâm Thánh Thủ Tống Kim Hà ”
Ta chớp mắt từ án thư lấy một phong thư đưa cho nàng
Kiều Trúc kinh ngạc
Bức thư từ hôn đã sớm xong
Thiếp canh tái giá cũng đã chuẩn
Một kế hoạch thoát khỏi Thẩm Hoài Dương đã bắt đầu
2
Ta Tống Kim Hà là tử đích truyền của tông sư Hạnh Lâm
Năm xưa quê hương dịch bệnh hoành hành sư phụ nhặt trong đống xác chết lúc đó ông nghĩ sống nổi tiện tay cho một ngụm thảo dược Ai ngờ ngày hôm thể sống dậy ôm lấy chân ông
Vì ông nhận làm đồ truyền thụ y thuật và dược lý Ta là truyền nhân duy nhất do sư phụ đích thân phong nhưng ông đầu nhặt thêm một sư ở bãi tha ma
“Sư phụ giữ lời”
Sư phụ ngượng ngùng xoa dịu: “Con là đích truyền duy nhất”
Cứ như ba thầy trò chúng vui vẻ trải qua mười năm
Mười năm qua y thuật của tiến bộ vượt bậc thậm chí vượt xa sư phụ Cùng sư phụ du ngoạn chữa bệnh nhận mỹ danh Hạnh Lâm Thánh Thủ trong dân gian
Ta từng nghĩ rằng những ngày tháng tương lai sẽ luôn như
Cho đến một ngày lão đầu nhận một phong thư từ Nam Dương tâm sự nặng nề
Thì là bạch nguyệt quang xa xôi của ông mắc bệnh hiểm nhờ ông tới cứu giúp
Ta an ủi sư phụ đừng lo chúng cùng
để một bức thư chạy trốn trong đêm
Trong thư lần chỉ cứu mà còn là theo đuổi tình yêu bảo và sư cần đợi Ngoài dặn dò với tư cách là tử đích truyền phát dương quang đại y thuật của sư môn
Ta tức giận dùng một mồi lửa đốt luôn bức thư
Thế là và sư nhà Chúng bôn ba nhiều nơi đến kinh thành kinh đô phồn hoa như mộng như ảo
Dù đã quen với cuộc sống phiêu bạt tứ hải nhưng thấy đèn hoa rực rỡ vẫn khỏi ngưỡng mộ nên quyết định nữa
Sau khi rơi lệ tiễn biệt sư mở một y quán ở kinh thành thể tự nuôi sống bản thân
sư phụ chỉ dạy cứu dạy phòng
Một kẻ lừa đảo đến cầu y chỉ cố ý gây sự phá hoại danh tiếng của còn lừa hết bộ tiền tích cóp của
Ta bụng đói cồn cào lang thang đến hoàng bảng tại đây gặp Thẩm Hoài Dương
3
Năm đó Thái hậu nương nương mắc bệnh lạ mỗi khi gió đông nam nổi lên liền đau đầu như nứt Ngự y trong cung đều bó tay hoàng đế là hiếu thảo bèn treo hoàng bảng tìm danh y thiên hạ cho mẫu hậu
Mà khi đó Thẩm Hoài Dương chỉ là một y chính tầm thường trong Ngự y phủ
Ta tuy bắt mạch cho Thái hậu nương nương nhưng từ miêu tả hoàng bảng bệnh của giống với triệu chứng từng chữa cho một ông lão ở Thục địa năm xưa lẽ thể thử xem
Thẩm Hoài Dương mỉm ôn hòa: “Cô nương gỡ hoàng bảng ”
Ta liếc cảnh giác : “Ngươi cướp”
Thẩm Hoài Dương khoát tay
“Hoàng bảng một khi đã gỡ chính là lấy tính mạng đảm bảo cô nương còn nguyện gỡ ”
Nghe do dự dù tự tin y thuật của nhưng nghĩ đến lần lừa đó liền chút sợ hãi nhỡ hoàng đế lừa thì
“Cô nương tấm lòng y giả nhân tâm tại hạ một kế sách” Thẩm Hoài Dương hạ thấp giọng “Bảng để gỡ và cô nương hợp tác nếu Thái hậu nương nương khỏi bệnh chúng chia đều tiền thưởng nếu thành hậu quả do một gánh chịu
“Được ”
“Ta dựa gì mà tin ngươi”
“Tiểu thư thể theo về phủ bao ăn bao ở”
Thẩm Hoài Dương thông minh vốn ham công danh gỡ hoàng bảng chỉ để cầu ba bữa no đủ Vì kế sách đề xuất thực sự khiến động lòng
Cứ như cảnh ép buộc theo Thẩm Hoài Dương về nhà
Chỉ ngờ đây là cái hố mà Thẩm Hoài Dương đào cho chiếc lồng mà đan dệt
4
Sau khi Thẩm phủ mới biết Thẩm Hoài Dương thật sự nghèo
Trong nhà ngoài tổ phụ liệt giường chỉ còn hai hạ nhân
“Công tử dùng hết bổng lộc mua thuốc cho lão thái gia nay thêm một miệng ăn xin cơm”
“Suỵt công tử bảo chúng đối đãi Tống cô nương tử tế ắt thâm ý”
“Nghe y thuật của Tống cô nương cao siêu chắc chắn thể giúp công tử chữa trị quý nhân”
Những lời xì xào cũng tức giận và Thẩm Hoài Dương quả thật mỗi nhu cầu riêng
Sau trận ôn dịch đó trở thành cô nhi Nếu sư phụ cứu lẽ sống đến hôm nay
Những năm sóng to gió lớn gì thấy chỉ là nương nhờ mái hiên khác để kiếm sống cảm thấy mất mặt
Sau đó Thẩm Hoài Dương cầm hoàng bảng cung chữa bệnh cho Thái hậu giả làm dược đồng cùng
Như dự liệu bệnh của Thái hậu khó chữa chỉ thiếu một vị dược liệu dã ngoại Dưới phương thuốc và trị liệu của đến ba tháng chứng đau đầu của Thái hậu đã còn tái phát
Hoàng đế long nhan cực kỳ vui mừng chỉ thưởng cho Thẩm Hoài Dương ngàn lượng hoàng kim còn ban nhà mới thăng chức quan giai Thẩm phủ đều coi như điềm lành
Thẩm Hoài Dương cũng giữ lời hứa chia đều tiền thưởng Không chỉ còn đối xử với
Hắn sẽ cùng ngoài hái thuốc lên núi xuống nước chút oán than thậm chí vì thế mà ngã gãy chân liệt giường hơn một tháng
Chỉ vì nhớ món ngon Giang Nam chút do dự bếp học làm bánh ngó sen đường quế hoa cho
Mặc dù hợp tác hoàng bảng đã xong nhưng và Thẩm Hoài Dương ngầm hiểu mà đề cập đến việc rời
“Bùm” Năm nay tháng Giêng để tiễn cũ đón mới Thẩm Hoài Dương đặc biệt sai chuẩn nhiều pháo hoa pháo trúc
Vì sư phụ và sư đều thích yên tĩnh từng đốt pháo hoa lúc chỉ cảm thấy tai ù ù vang dội
Đột nhiên một đôi tay nhẹ nhàng che lên tai ngăn cách tiếng nổ lớn bên ngoài
“Như đỡ hơn ” Ánh mắt dịu dàng của Thẩm Hoài Dương như hóa thành nước chảy
Gần đó pháo hoa nổ tung ánh lửa vàng rực bay vút lên chín tầng trời tranh sáng với trăng cũng chiếu sáng khuôn mặt
Mặt mày thon dài thanh thoát tựa như ngọc nhuận trơn láng Ta thầm thở dài: [Thật ]
Thẩm Hoài Dương nhận sự khác thường của lâu từ trong tay áo lấy một chiếc vòng ngọc
“Kim Hà đây là vòng ngọc gia truyền của Thẩm gia chỉ đương gia chủ mẫu mới thể sở hữu Nay nàng nguyện ý nhận ”
Ta giật run lên cúi đầu vòng ngọc chất lượng còn khá chắc lừa
“Lễ vật quá quý trọng tiền đáp lễ”
“Vậy dùng cả đời để đáp ”
Ta chút ngạc nhiên: “Ý gì”
“Thẩm Hoài Dương cầu hôn Tống Kim Hà”
Lúc đó đầu óc trống rỗng hiểu lắm việc thành thân nghĩa là gì chỉ biết khi thành thân sẽ nhà
Mưa rơi về núi biển cũng một ngôi nhà để dựa đèn lửa để sưởi ấm
Thế là gật đầu
Thẩm Hoài Dương bình tĩnh hơn tưởng chỉ nhẹ nhàng nâng mặt lên đặt một nụ hôn nhạt trán
“Quá ”
Ban đầu hôn kỳ của chúng định tháng ba mùa xuân nhưng một sự cố đã làm rối loạn kế hoạch