Vượng Mình Không Vượng Người - Chương 3
9
Cố Thành bước nhà vành mắt đỏ hoe trông vô cùng mệt mỏi
Tôi lập tức dậy mặt đầy cảnh giác
Anh phịch xuống sofa dáng vẻ rệu rã nhưng ánh mắt dán chặt
Tôi nhún nhường cầm chặt điện thoại trong tay tựa ở cửa phòng ngủ ánh mắt lạnh tanh
Cố Thành sĩ diện bề ngoài cứng rắn nhưng bên trong hèn nhát Tôi biết gan làm liều
Trong một giờ qua chắc chắn đã suy nghĩ nhiều cố tìm một giải pháp nhất
Biết còn hối hận vì đã mắng thậm tệ qua điện thoại
Hồi lâu châm điếu thuốc giọng trầm thấp:
“Lâm Vãn ly hôn ”
Anh chủ động mở lời thấy hài lòng nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ phẫn nộ:
“Dựa Đây là nhà là hôn nhân của tại nhường nhịn cho các ”
Anh lạnh lùng :
“Hiện tại ly hôn là phương án nhất”
“Đó là nhất cho ”
“Tôi đã còn tình cảm với cô cô kéo dài cũng chẳng gì”
“Anh tưởng còn tình cảm với Tôi chỉ cho các toại nguyện Tôi đôi cẩu nam nữ các thể thành đôi Vì các làm buồn nôn”
Cố Thành chằm chằm như xì chuyển sang giọng mềm mỏng
“Lâm Vãn chuyện là do sai Tôi xin Mọi chuyện đã đến nước còn đường lui Tôi thể hai đứa nhỏ lớn lên mà cha”
“Anh thể Đồng Đồng cha Cố Thành còn là nữa ”
“Tôi cũng cách nào khác… Cô Lâm Vãn cô gì mới chịu ly hôn”
Anh cuối cùng cũng hỏi đúng chỗ
Tôi mỉm :
“Căn nhà và quyền nuôi Đồng Đồng là của thêm mười vạn làm phí nuôi dưỡng Sáng mai ký đơn ly hôn ngay”
Dựng bao lâu mới đến đây chính là vắt kiệt đến đồng cuối cùng của
Anh lập tức nổi đóa gào lên:
“Lâm Vãn cô cướp ”
“Sao Không nỡ Vì cái tổ nhỏ của Làm đàn ông thì bản lĩnh mạnh mẽ lên nào”
“Nhà cho cô ở Cô đúng là tham lam quá đáng”
“Anh thể về nhà mẹ dọn đến ở với bồ ở cũng liên quan gì đến Tôi chỉ quan tâm và Đồng Đồng sống ở Cố Thành nghĩ cho rõ Người sai là nếu toà trắng tay chính là đấy”
“Cô…”
lúc điện thoại của Cố Thành vang lên
Anh liếc một cái bắt máy chỉ trong chớp mắt sắc mặt đã thay đổi
“Tiểu Nhã Tiểu Nhã Em đừng làm bậy Anh tới liền Đừng kích động”
Mặt mày Cố Thành trắng bệch hoảng hốt định lao cửa
Nghiến răng :
“Tiểu Nhã đòi tự tử Lâm Vãn nhất cô nên cầu trời cho cô làm chuyện dại dột”
“Hừ liên quan gì tới ”
Tôi lập tức chặn mắng thẳng Trong lòng thì sướng rơn – cuối cùng tiểu tam cũng chịu chiêu
Có điều học thức tầm cũng thấp trong đầu chỉ lo làm chính thất
Nếu … cho Cố Thành một viên thuốc an thần nữa
Tôi hô với theo bóng lưng :
“Này Cố Thành Anh sợ cho số nữa Yên tâm sẽ mua vé số nữa cũng tin mấy cái đó Sau khi ly hôn nếu cần số vẫn gửi cho ”
Anh khựng một chút vội vàng rời
10
Cả đêm đó Cố Thành về
Trời sáng nhận điện thoại của :
“Lâm Vãn cứ làm theo những gì em Em soạn sẵn thỏa thuận mười giờ chúng đến làm thủ tục”
“Được nhớ mang đầy đủ giấy tờ Làm xong thủ tục nhà và tiền giao đủ trong hôm nay”
Mọi chuyện diễn suôn sẻ tối cùng ngày ép Cố Thành dọn khỏi nhà
Tôi cầm giấy chứng nhận ly hôn trong tay lòng vui như mở hội
Cuối cùng cũng cắt đứt quan hệ với
Thật thể thu thập thêm bằng chứng để khởi kiện khiến Cố Thành tay trắng
điều đó sẽ tốn quá nhiều thời gian và sức lực
Tôi rảnh còn biết bao chuyện quan trọng đang đợi giải quyết
Hôm mang theo tờ vé số bịt kín từ đầu đến chân đến nhận giải thưởng
Trừ thuế xong vẫn còn bốn ngàn vạn
Ngay đó chuyển về nhà ba mẹ đồng thời rao bán căn nhà cũ
Tôi cắt đứt liên lạc với Cố Thành nhưng cũng để tìm
Tiếp đó bảo ba chuyên tâm chăm sóc mẹ còn thuê thêm hộ lý cho bà
Còn thì chạy khắp nơi tìm nhà phù hợp hễ thời gian rảnh là bệnh viện thăm họ
Không còn lo tiền thuốc men mẹ còn u sầu tinh thần tích cực hợp tác điều trị
Ba cũng rạng rỡ hơn hẳn cả hai đều trạng thái tinh thần từng thấy
Nửa tháng chúng dọn nhà mới
Là một căn hộ cũ nhưng còn mới cần sửa sang gì chỉ thay vài món nội thất thuê đến dọn dẹp kỹ càng một lượt
Con gái lớp một việc chuyển trường khó
Tôi đã nghĩ cách cho con chuyển sang ngôi trường gần nhà hơn cơ sở vật chất hơn hẳn con bé nhanh đã thích nghi và yêu quý nơi mới
Về chuyện và bố nó ly hôn con bé chỉ buồn trong hai ngày
Nó :
“Chỉ cần ở với mẹ con đã là đứa trẻ hạnh phúc Hơn nữa bây giờ ngày nào cũng ở cùng ông bà ngoại con càng hạnh phúc hơn nữa”
Đồng Đồng là con gái từ nhỏ ông bà nội từng bế ngày nào
Chúng sống cùng họ cũng chẳng mấy khi đến thăm cháu
Thỉnh thoảng dẫn Đồng Đồng về thăm họ cũng chỉ lạnh nhạt chẳng lấy một chút thân mật miệng giục sinh thêm đứa nữa
Điều đó khiến Đồng Đồng chẳng mấy thân thiết với họ
Chuyện từng với Cố Thành nhiều lần chỉ đáp: họ già tư tưởng bảo thủ đừng chấp dù cũng sống chung nhịn thì nhịn
Kiếp đã nhịn như thế mà sống
Giờ đây cuối cùng cũng thoát khỏi cái gia đình tệ bạc lạnh lẽo
Trong thời gian Cố Thành thật sự mặt dày nhắn tin hỏi xin dãy số dự thưởng
Xem vẫn từ bỏ giấc mơ đổi đời chỉ một đêm
Thôi chiều theo Có ước mơ là điều
Tôi điềm nhiên gửi cho một dãy số
Dãy nào cũng – dù gửi cả đời cũng thấy phiền chỉ cần đừng gây chuyện với
Tôi tin khi đã còn là chồng còn thể vượng chắc
11
Một tháng ly hôn Cố Thành gửi cho một tấm thiệp mời
Tôi đã giật — thiệp cưới của và Mạc Tiểu Nhã
Có một đứa con ba tuổi đang mang thai năm tháng mà còn trịnh trọng tổ chức đám cưới Còn mời cả vợ cũ
là hai kẻ tư duy “độc lạ” hiếm
Không biết mệt là gì
Tôi đoán chắc chắn là Mạc Tiểu Nhã nhất quyết đòi
Cô còn trẻ đang mang cháu đích tôn của nhà họ Cố giờ là trời là đất là vua
Những gì nay nhất định bù Lại còn phô trương cho thấy nữa
Điều đó khơi dậy trí tò mò mãnh liệt trong Tôi dám chắc: nếu đến cô sẽ thất vọng
Tôi làm cô thất vọng
Tôi trả lời Cố Thành: “Nhất định sẽ đến dự lễ cưới”
Vào ngày cưới đến thẩm mỹ viện chăm sóc da mặt làm tóc chuẩn sẵn một chiếc váy chất lượng cao kỹ lưỡng trang điểm từ đầu đến chân
Người trong gương – dù đã ba mươi tám tuổi – chỉ cần ăn diện một chút là vẫn dáng dấp thon gọn nhan sắc rạng rỡ
Không vì gì khác chỉ để mọi biết rằng: rời khỏi Cố Thành sống càng ngày càng rực rỡ
Để tránh phiền phức đỗ chiếc BMW mới mua cách đó một đoạn thong thả bước lễ đường
Mạc Tiểu Nhã khoác lên chiếc váy cưới phồng to cũng giấu nổi cái bụng bầu năm tháng cực kỳ nặng nề
Còn Cố Thành hai năm nay chẳng thèm giữ dáng bụng cũng phệ
Về điểm thì… đúng là trời sinh một cặp
Tôi liếc một cái – trong dãy đón khách năm cặp đôi chỉ riêng bọn họ là thiếu sức hút nhất ít tới nhất
Bà mẹ chồng cũ mặc đầm đỏ tóc uốn môi tô đỏ chót đeo túi chéo nhỏ đang phụ giúp ghi chép và nhận tiền mừng
Chỉ là cái túi nhỏ lép xẹp xem mấy bỏ phong bì
Ông bố chồng cũ cũng đến góp mặt đang chuyện trò với một ông già nào đó
Nhìn thấy cả hai lập tức lộ rõ vẻ cảnh giác
Chỉ Cố Thành trong mắt thoáng qua một tia sửng sốt thật sự
Mạc Tiểu Nhã khẩy giọng đầy khiêu khích:
“Lâm Vãn tỷ ngờ chị thực sự tới đấy”
là tiểu tam đuôi hồ ly bắt đầu lộ
Bà mẹ chồng cũ hậm hực:
“Cô đến làm gì Con trai tái hôn cô là vợ cũ đến dự hợp ”
Tôi mỉm :
“Dì thì định tới nhưng hai con dâu rể mời quá nồng nhiệt từ chối mãi ”
Cố Thành vội vàng chen :
“ ly hôn vẫn là bạn bè là mời Lâm Vãn đến”
Bà mẹ chồng cũ liếc một cái:
“Lắm chuyện”
Cố Thành sang với :
“Thật ban đầu tổ chức là Tiểu Nhã cứ nhất định đòi Mời em cũng là ý cô ngờ em thật sự đến… Dù đến thì là khách”
Quả nhiên giống như đoán Anh tưởng chỉ cho
Chuyện mất mặt như mấy ai tự chui đầu
thì khác – đến là vì sợ lễ cưới của bọn họ quá tẻ nhạt
Mạc Tiểu Nhã phần đắc ý:
“Lâm Vãn tỷ thấy Em đã Cố sẽ cưới em mà làm chuyện gì cũng chiều em”
“Tốt thật Tôi tới đây là để chúc mừng hai Cô mang thai tất nhiên chiều cô ”
“Làm tiểu tam bao năm cũng dễ dàng gì Hôm nay chính thức lên chính thất đúng là đáng ăn mừng”
Tôi vui vẻ lớn khiến ít ngoái đầu
Vài bác gái bắt đầu thì thầm:
“Cái bụng to thế đúng kiểu cưới chạy bầu ”
“Chậc chậc phụ nữ cô dâu là tiểu tam đấy”
“Tiểu tam lên ngôi còn làm tiệc lớn thế đúng là biết hổ”
Ông bố chồng cũ mặt sầm như sấm bước nhanh về phía nhóm bác gái Mấy vội vàng tản
Cặp “nhân vật chính” mặt mày tối sầm Mạc Tiểu Nhã Cố Thành cầu cứu
Cố Thành gượng:
“Lâm Vãn… đã tới thì trong nhé”
“Tất nhiên tới thì tới nơi tới chốn Mong hai cũng Chúc hai vị trăm năm hạnh phúc”
Tôi mỉm đưa phong bì mừng cưới cho Cố Thành
kịp đưa tận tay bà mẹ chồng cũ đã nhanh như cắt giật lấy mở một cái nhét thẳng túi nhỏ
Mạc Tiểu Nhã bĩu môi hiện rõ vẻ khó chịu
Chắc chắn cô biết mừng bao nhiêu Chỉ tiếc bà mẹ chồng mê tiền cho cô cơ hội
Tiểu tam thì ai đơn giản cả
Nhà cô thuê còn sống chung với bố mẹ chồng – dự đoán cảnh “gà bay chó sủa”
Tiền mừng cưới của tất nhiên nhiều đúng tiêu chuẩn bạn bình thường – qua loa cho
Sau đó bước đại sảnh tâm trạng nhẹ nhàng thoải mái bàn dự tiệc