Vượng Mình Không Vượng Người - Chương 2
5
Mười giờ tối Cố Thành về nhà
Trông mệt mỏi chán chường
Tôi cố ý hỏi:
“Trúng số ”
Anh gắt gỏng:
“Trúng cái con khỉ Đừng làm phiền Tại khác trúng còn thì Tôi mua suốt mười năm đến lượt cũng nên đến lượt chứ”
Tôi thầm đắc ý:
“Người khác trúng ”
“Người trúng tận năm ngàn vạn cơ đấy năm ngàn vạn đó Hơn nữa còn là trong thành phố Nếu mà trúng thì…”
Anh vốn định thêm vài câu cho hả giận may mà phản ứng kịp kịp thời nuốt
Phía những lời biết rõ trong giới mua vé số là trò đùa quá quen thuộc
Chỉ khác là khác chỉ miệng còn kiếp đã thật sự làm như
Thấy khí thích hợp bắt đầu sang trút giận lên
“Em xem Lâm Vãn thầy còn bảo em mệnh vượng phu tài lộc Anh thấy là vớ vẩn Mười năm liền dãy số em trúng nổi một giải an ủi”
Lúc trông chẳng khác nào một con chó hoang sư tử cướp mất con mồi – chỉ còn tiếng tru yếu ớt và gầm gừ vô dụng
Anh càng tức càng thấy vui Tôi tận hưởng vài giây cái cảm giác giận dữ và bất lực
Tôi bật :
“Thì ai bảo tin làm gì Em Thần Tài ”
“Anh gắt với em làm gì Là em bắt mua Có lần nào năn nỉ em cho số Em còn tính sổ cái khoản tiền đốt vé số bao năm qua còn sang trách ngược em Giỏi thì đừng mua nữa”
Sắc mặt đỏ bừng:
“Hừ Tin em còn bằng tin một con heo đúng là ma xui quỷ khiến”
“Tốt thì từ giờ đừng mua nữa đỡ tốn tiền đỡ rước bực”
Cố Thành chặn họng nổi câu nào bực tức ném áo khoác lên sofa
Bên ngoài thì thất bại về nhà đè đầu cưỡi cổ tức đến nghẹn họng
Tôi mặc kệ tự rửa mặt
Một lúc bước phòng ngủ ôm một chiếc chăn luôn sofa
Tôi thầm trong bụng – thế thì càng
Cố Thành hôm nay vui cũng bởi vì bắt đầu từ ngày mai sẽ ngày nào vui nữa
Chúng cứ chờ xem
6
Sau một đêm hạ hỏa cả hai dường như đều nguôi giận bắt đầu giữ gìn vẻ hòa thuận bề ngoài
Ăn sáng xong lúc Cố Thành chuẩn ngoài còn tán gẫu vài câu
“Cổng khu sầu riêng giảm giá rẻ lắm hôm qua em mua cho Đồng Đồng một quả Hôm qua ăn chiều nhớ ăn thử một miếng”
Anh vẻ bực:
“Anh thích sầu riêng đắt hôi hai mẹ con ăn Chiều về lúc nào thì còn tùy”
Tôi :
“Được nhớ nhắn tin cho em nhé”
Quả nhiên gần tới giờ tan ca nhận tin nhắn của Cố Thành:
【Vợ tăng ca về muộn một chút】
Tôi trả lời gọn gàng:
【Ừ】
Thu dọn xong đồ đạc thay bộ quần áo khác còn đội thêm mũ
Ra ngoài gọi xe thẳng đến khu tập thể nơi Mạc Tiểu Nhã đang sống
Lần đó Cố Thành đón tan ca là tiện đường đưa cô về Tôi nhớ rõ khu cô xuống xe chỉ biết là tòa nào
Khu cũng cũ kỹ cửa cũng như bảo vệ chỉ để làm cảnh
Tôi lẻn trốn mấy cây cảnh kiên nhẫn chờ đợi
Khoảng mười mấy phút xe của Cố Thành xuất hiện cổng
Vừa liền tìm chỗ trống đỗ xe ngay
Lúc xuống xe tay xách một túi ni lông bên trong là một quả sầu riêng nặng trịch
Biết ngay cái tính của mà
Con gái sầu riêng ăn bảo bối con trai chẳng lẽ
Sáng nay chọc tức chắc hôm nay đã mò tới đây
Đối với hiện tại thời gian chính là tiền mỗi ngày đều quý giá
Cố Thành rẽ một lối nhỏ bên trái lẫn đám đường theo từ xa
Không bao lâu đã thấy Mạc Tiểu Nhã – bụng đã rõ ràng là bầu – dắt theo một bé trai về phía
Cậu bé thấy Cố Thành đã reo lên “ba ba” lao thẳng lòng
Cố Thành xổm xuống đặt quả sầu riêng xuống đất dang tay ôm lấy bé bế cao lên ôm lòng hôn tới tấp
Mạc Tiểu Nhã bên cạnh xoa bụng bầu nụ ngọt ngào
Sau đó Cố Thành một tay xách sầu riêng một tay ôm eo Mạc Tiểu Nhã theo chân bé con đang nhảy nhót dẫn đường trong
Khung cảnh chẳng khác nào một gia đình ấm áp: vợ mang thai dẫn con trai xuống đón chồng tan làm
Quá đỗi bình thường ai thấy cũng ngưỡng mộ cái gọi là “gia đình hạnh phúc bốn ”
đối với thì
Cảnh tượng cần ghi nhớ trở thành cú đấm trực diện dành cho Cố Thành
Vì – vốn đã chuẩn – đã nhanh tay ghi hình bằng điện thoại
Ngay khoảnh khắc bé lao tới đã vội trốn gốc cây lớn bên cạnh bật chế độ rình mò và phim
Tôi đúng là quá thông minh Thật tự vỗ tay cho vài cái
Sau khi xác định bọn họ tòa nhà số mấy căn hộ số bao nhiêu tìm một băng ghế đá tán cây chờ
Tôi định bắt gian ngay tại trận
Tôi chia mà đánh từng đứa một
7
Tôi gọi cho ba bảo ông đón Đồng Đồng về nhà ông bà ngoại
Buổi tối chuyện thẳng thắn với Cố Thành để con bé chứng kiến bộ mặt thật đáng ghê tởm của bọn
Khoảng hai tiếng Cố Thành rời khỏi khu nhà
Tôi theo bóng lưng khuất dần ngoài tầm mắt đó dậy bước thẳng đến nhà của Mạc Tiểu Nhã
Tầng hai một bên một bên – dễ tìm
Cô đang mang thai để tránh rắc rối cần thiết bật chế độ video điện thoại cầm sẵn trong tay
Cửa mở đối mặt với vẻ mặt bàng hoàng của Mạc Tiểu Nhã cảm thấy vô cùng bình tĩnh
Dù thì với tư cách là vợ cả bước tới đường đường chính chính khí thế cũng đè ép cô từ đầu
Thế nên ngẩng cao đầu mặt lạnh như tiền ánh mắt sắc như dao chằm chằm cô
Cô rõ ràng hoảng loạn há miệng mãi mới bật một câu:
“Lâm Vãn tỷ… chị ở đây”
Tôi đáp chỉ lạnh lùng cô
Cô càng thêm căng thẳng:
“Lâm Vãn tỷ là… trong một chút”
Tôi :
“Không cần Bao nhiêu tháng ”
Ánh mắt cô tránh né hai tay theo phản xạ ôm lấy bụng
“Hơn bốn tháng…”
“Ồ đáng tiếc thật Chắc mặc váy cưới nữa ”
“Váy cưới”
Cô với ánh mắt thể tin nổi biểu cảm mơ hồ
“Một đứa con riêng còn đủ giờ thêm một đứa nữa”
“Lâm Vãn tỷ chị biết hết Xin …”
“Xin mà ích Nếu xin ích thì cần gì đến cảnh sát Hai phạm tội trùng hôn biết ”
Mạc Tiểu Nhã càng thêm hoảng loạn nước mắt trào
Cảnh tượng đó khiến thấy sảng khoái
“Giờ biết hết cô định tính đây”
“Tôi… biết Lâm Vãn tỷ Cố sẽ ly hôn với chị mới thôi là gọi ”
Cô ngu đến phút cuối còn biết lôi Cố Thành áp chế
“Không cần gọi đến mức phiền như Tôi đến chỉ để với cô – các khiến ghê tởm Tôi sẽ ly hôn sẽ kéo dài đến khi hai chết mòn”
Mạc Tiểu Nhã vịn tay khung cửa như thể bỗng chốc mất hết sức lực
Cô gào lên:
“Không thể nào… Cố sẽ sớm ly hôn cưới …”
Tôi bật lạnh:
“Loại đàn ông cặn bã như thế mà cô cũng tin Tuỳ cô Nhân tiện cho cô biết luôn – những chuyện bẩn thỉu của hai đã thu thập đầy đủ chứng cứ Khi cần thiết toà án sẽ gặp chúng ”
“Tôi gọi cho … lừa … gạt …”
Mạc Tiểu Nhã hoảng loạn với tay lên tủ giày bên cạnh vớ lấy điện thoại
Tôi nhạt:
“Chưa chắc là lừa cô chẳng qua là dễ đối phó”
“Đã làm tiểu tam thì cũng nên bản lĩnh ép leo lên chính thất thì dễ dàng như ”
“Mạc Tiểu Nhã cứ thử mà xem ngán cô bao nhiêu”
Giọng đầy khiêu khích Nói xong mặc kệ cô bước xuống lầu thong dong về nhà
Vật cực tất phản – tin cơn cuồng phong từ phía Mạc Tiểu Nhã sắp ập tới khiến Cố Thành kịp trở tay
Quả nhiên về đến nhà lâu điện thoại của Cố Thành đã gọi tới
8
Vừa nhấc máy tiếng gào rú như xé tai đã vang lên Tôi lập tức bấm nút ghi âm
“Lâm Vãn cô điên Có oán hận thì trút lên cô gây sự với cô làm gì còn là hả”
“Cô đang mang thai đấy Nếu cái thai chuyện gì sống chết với cô”
“Biết thì Ai bảo cô đẻ con trai cô tuyệt hậu cho cả họ Cố nhà ”
“Bao nhiêu năm nay đối xử với mẹ con cô đã là hết tình hết nghĩa đừng voi đòi tiên”
“…”
Tôi đặt điện thoại lên bàn ăn tâm trạng thư thái mà bóc từng con tôm hùm cay một miếng một con cay tê thơm nức – là sướng để cho hết
Cố Thành cứ chửi càng nhiều càng
Người khi quá sốc và giận dữ sẽ dễ mất lý trí
Huống hồ còn đang cố dỗ dành tình nhân vẻ làm đàn ông gánh vác đại cục
Nhất là khi vẫn nghĩ đối phương là con ngốc dễ bắt nạt năm xưa
Chủ động công kích ngang ngược vô lý – đó chính là “chiêu thắng lợi” của Cố Thành
Nghe tuôn hết đống lời vô liêm sỉ cuối cùng cũng hiểu thế nào là: vợ chồng trở mặt thù sâu như biển
Cuối cùng chửi mệt
Có lẽ đột nhiên phát hiện nãy giờ vẫn im lặng thậm chí lấy một tiếng – điều rõ ràng trong dự đoán của
Anh bắt đầu hét lên:
“Lâm Vãn Lâm Vãn Cô đang Tôi cả đống mà cô thèm phản ứng một câu”
Tôi lạnh nhạt :
“Cố Thành chửi tiếp hiểu tình hình Bây giờ bắt quả tang ngoại tình là chỉ cần thể cho bóc lịch vài hôm”
“Đừng tưởng to tiếng là sợ Bây giờ cần van xin là còn chẳng buồn phí lời”
Nói xong cúp máy luôn
Ngay đó gọi liên tục nhưng đều từ chối
Khoảng một tiếng tiếng khóa cửa xoay nhẹ