Vượng Mình Không Vượng Người - Chương 1
1.
Khoảnh khắc trọng sinh, tôi đang cắt trái cây cho con gái Đồng Đồng.
Chỉ ngẩn người một thoáng, tôi liền hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra.
Sau khi dỗ Đồng Đồng đi làm bài tập xong, điện thoại của chồng tôi là Cố Thành, gọi tới.
“Alô, vợ à, tối nay anh có tiệc xã giao, về muộn một chút.”
Tôi nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, dịu dàng đáp:
“Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới mà, em đã chuẩn bị rất nhiều món ngon.”
“Vợ chồng già rồi, còn bày vẽ mấy chuyện màu mè đó làm gì, phiền quá. Bây giờ quan trọng nhất là kiếm tiền.”
Hừ, đúng như những gì anh ta nói ở kiếp trước, không sai một chữ.
Tôi cố nén cơn phấn khích trong lòng, bình tĩnh nói:
“Vậy anh cứ bận đi.”
“À đúng rồi, hôm nay có kết quả xổ số, em gửi dãy số cho anh nhé.”
Thái độ “biết điều” của tôi khiến giọng anh ta dễ chịu hơn hẳn.
Dù sao chuyện vé số này, anh ta còn đang cần nhờ vả tôi.
Tôi chỉ “ừ” một tiếng, đến câu “về sớm nhé” thường ngày cũng không buồn nói thêm.
Cúp máy, tôi lập tức mở tin nhắn, tùy tiện gửi cho anh ta một dãy số vô nghĩa.
Sau đó lại gửi một dãy số trúng giải gấp mười lần cho ba tôi, nhờ ông lập tức đến đại lý gần nhất mua một tờ.
Lý do tôi nhờ ba mua, là tôi học theo chính Cố Thành.
Tôi không muốn dính dáng đến anh ta thêm một chút nào nữa.
2.
Kiếp trước, cũng chính vào hôm nay, Cố Thành mua tờ vé số cuối cùng trong đời.
Sáng hôm sau, anh ta đột ngột đề nghị ly hôn, khiến tôi trở tay không kịp.
Lý do rất thẳng thắn: “Hết tình cảm rồi, chia tay trong hòa bình thôi.”
Ban đầu tôi không đồng ý, thấy chuyện chẳng đầu chẳng đuôi gì cả, còn bảo anh ta nên bình tĩnh lại.
Nhưng anh ta thì sốt ruột ra mặt, nhẹ nhàng không được thì chuyển sang ép buộc, cả nhà chồng cùng nhau chèn ép mẹ con tôi.
Cuối cùng, tôi đưa ra điều kiện ly hôn, nhà và quyền nuôi con gái sẽ thuộc về tôi.
Cố Thành đồng ý ngay, không một chút do dự.
Thậm chí còn “hào phóng” cho thêm tôi mười vạn (~350tr), nói đó là tiền cấp dưỡng cho Đồng Đồng.
Tôi chẳng biết nói gì, cảm thấy như mình vừa chiếm được món hời, vội vàng ký tên, còn sợ anh ta đổi ý.
Cố Thành mãn nguyện rời đi, nhanh chóng dọn khỏi khu nhà cũ, chuyển về sống chung với bố mẹ anh ta.
Thật lòng mà nói, sự “hào phóng” đó khiến tôi có phần bất ngờ, tôi ngỡ là anh ta chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi cuộc hôn nhân này.
Cho đến một tháng sau, khi anh ta lái xe sang trọng, ôm eo người vợ mới, nở nụ cười rạng rỡ xuất hiện trước mặt tôi.
Lúc ấy, tôi mới hiểu thế nào là:
Bị người ta bán đi, còn giúp họ đếm tiền.
Lúc ấy, tôi mới hiểu thế nào là: bị người ta bán đi, còn giúp họ đếm tiền.
Cố Thành cười đến nhăn cả mặt, giọng điệu đầy vẻ khoe khoang:
“Lâm Vãn, thầy phong thủy nói em là người có số phát tài nhờ vận phụ, là người mang phúc khí, có thể vượng phu.”
“Quả nhiên không sai, lần cuối cùng đó đúng là trúng lớn, anh mua gấp năm lần, tổng cộng hai ngàn năm trăm vạn, mười năm kiên trì rốt cuộc cũng có ngày được báo đáp.”
Tôi trợn tròn mắt, tim như ngừng đập mấy nhịp:
“Anh nói… dãy số lần cuối em gửi cho anh, trúng độc đắc sao?”
Dãy số đó, tôi nhớ rõ đến chết, là do kết hợp ngày sinh của tôi và con gái mà thành.
Anh ta dường như rất thích thú trước vẻ mặt sững sờ của tôi, cười một cách đắc ý:
“Nói thật nhé, Lâm Vãn, nếu không phải anh âm thầm nhờ thầy xem mệnh cho em, thì cũng chẳng ở bên em nhiều năm như vậy đâu.”
“Ba mẹ anh muốn có cháu trai, em thì lại sinh con gái. Họ bảo em sinh thêm, em lại chẳng có thai, vậy trách ai đây?”
“Nhưng em có cách đóng cửa, anh cũng có đường trèo tường. Em không sinh được con trai, thì anh để người khác sinh.”
“Đấy, bây giờ anh là ba của một đứa bé ba tuổi rồi, trong bụng còn có thêm một đứa nữa, chúng ta chẳng ai làm phiền ai cả.”
Nói xong còn ôm eo người phụ nữ bên cạnh, cô ta nhẹ nhàng xoa bụng bầu, nhìn anh ta mỉm cười đầy ẩn ý.
Tôi lúc này mới biết, ngay ngày hôm sau sau khi ly hôn với tôi, hai người bọn họ đã đăng ký kết hôn, trở thành vợ chồng hợp pháp.
Người phụ nữ đó tôi từng gặp qua, tên là Mạc Tiểu Nhã, diện mạo bình thường, nhưng được cái trẻ trung.
Có lần Cố Thành tới đón tôi tan ca, cô ta cũng có mặt trong xe. Khi đó Cố Thành nói là tiện đường cho đi nhờ.
Sau này anh ta giải thích, cô gái đó là người từ quê lên, học vấn không cao, rất thật thà, làm thủ kho trong công ty.
Đồng nghiệp giúp đỡ lẫn nhau, tôi cũng chẳng nghĩ gì. Dù sao vợ chồng sống với nhau, ít nhất phải có niềm tin.
Nếu không phải hôm nay hai người tự mình lộ ra, tôi thật sự chẳng thể ngờ tới quan hệ của họ.
Một người vì muốn nối dõi tông đường.
Một người vì muốn thoát khỏi cảnh nghèo.
Hai người đó, đúng là đồng sàng dị mộng, cá mè một lứa.
Tôi tức đến mức bốc khói đỉnh đầu:
“Cố Thành, anh thật hèn hạ! Dãy số đó là do tôi chọn, tiền thưởng đương nhiên cũng có phần của tôi!”
Anh ta trừng mắt nhìn tôi, ra vẻ khó tin:
“Lâm Vãn, em bị tiền làm cho lú rồi à? Anh biết ngay em sẽ sinh chuyện. Vé số đó là Tiểu Nhã mua, chẳng liên quan gì đến em hết!”
Tôi nghẹn lời đến khó thở:
“Anh thật vô liêm sỉ! Đồng Đồng cũng là con gái anh, sao anh có thể đối xử với con bé như vậy?”
“Anh đã đối xử thế nào? Lúc ly hôn cái gì cần đưa anh đã đưa cả rồi, đừng tham lam quá đáng.”
Kết quả hôm đó là tôi bị hai người họ sỉ nhục đến mức tim gan đau nhói, mấy ngày liền không gượng dậy nổi.
Sau này, tôi thật sự nuốt không trôi cục tức này.
Tôi nhờ người tìm cách điều tra camera giám sát của cửa hàng vé số hôm đó, đúng là Mạc Tiểu Nhã là người đi mua.
Bọn họ thực sự có tính toán sẵn từ trước, quá ghê tởm, còn cẩn thận làm cả phương án phòng ngừa rủi ro.
Về sau, tôi bận rộn lo chữa bệnh cho mẹ, chăm sóc gia đình, chẳng còn tâm trí nào lo đến bọn họ nữa.
Chi phí điều trị mỗi tháng cao ngất khiến tôi xoay sở đủ đường, tiền tiết kiệm chẳng còn, lại còn gánh thêm nợ nần.
Tôi đã từng nhiều lần tìm đến Cố Thành, nhưng anh ta lạnh lùng nói những gì cần đưa đã đưa hết, tuyệt đối không giúp lấy một xu.
Tôi chỉ đành gồng mình làm nhiều công việc, ngày nào cũng bận đến quay cuồng, cật lực kiếm tiền.
Cuối cùng, vì tinh thần suy kiệt, tôi chết vì tai nạn xe.
Tôi sẽ không bao giờ quên, giây phút cuối cùng trước khi chết, điều duy nhất tôi nghĩ đến là:
“Xong rồi… ba mẹ và con gái ta phải làm sao đây?”
Ông trời thương xót, để tôi trọng sinh về trước khi trúng số.
Đây chính là phúc khí của tôi!
Chỉ là, kiếp trước phúc khí ấy đã bị bọn họ cướp trắng.
Kiếp này, tôi nhất định phải bảo vệ cho bằng được phúc khí của mình.
3
Tối hôm đó, lúc xổ số, tôi nín thở đối chiếu kỹ từng con số, mọi thứ đều đúng y như dự tính.
Tôi cố nén sự phấn khích trong lòng, gọi điện cho ba, báo tin trúng thưởng.
Sợ ông xúc động quá mức, tôi đã dặn dò, nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại từ trước đó.
May mắn thay, ba tôi vốn điềm đạm, bình tĩnh, sau cơn mừng rỡ ban đầu, giọng ông lại nghẹn ngào.
“Tiểu Vãn, tốt quá rồi… lần này không cần phải lo tiền thuốc men cho mẹ con nữa.”
“Vâng, ba yên tâm, con nhất định sẽ để mẹ được điều trị tốt nhất.”
Gần đây mẹ tôi được chẩn đoán mắc bệnh thận mãn tính, mỗi tháng chi phí chạy thận lên đến hàng nghìn.
Hai người chỉ là tiểu thương buôn bán vặt dưới đáy xã hội, tằn tiện từng đồng cho tôi đi học đại học, lại không có bảo hiểm y tế, mọi chi phí đều phải tự gánh vác.
Giờ có số tiền này, tôi có thể để mẹ điều trị tốt hơn, chờ đến lúc tìm được cơ quan phù hợp để tiến hành ghép tạng.
Tôi dặn ba phải giữ kỹ tờ vé số.
Chuyện trúng thưởng này không được tiết lộ cho bất kỳ ai, tránh gây phiền phức.
Ba mẹ chỉ có mình tôi là con, họ thương tôi hơn tất cả mọi thứ, tôi hoàn toàn không cần lo sẽ có ai tranh giành phần thưởng của mình.
Còn việc tiếp theo tôi cần làm, chính là đi lại con đường mà kiếp trước Cố Thành đã từng đi.
Ngoại trừ cha mẹ và con gái, tất cả đều phải thay đổi.
4
Tâm trạng rất tốt, tôi xuống lầu mua cho Đồng Đồng một quả sầu riêng – thứ mà con bé vẫn luôn muốn ăn.
Đồng Đồng vui mừng nhảy cẫng lên, ăn từng miếng cẩn thận, ngập tràn hạnh phúc.
Tôi nhìn con cười, nước mắt lại bất giác rơi xuống.
Đồng Đồng giúp tôi lau nước mắt, còn đút cho tôi một miếng.
“Mẹ đừng buồn, ăn sầu riêng đi, lòng sẽ thấy ngọt. Cái này béo lắm, con ăn lần này là chán rồi không ăn nữa đâu.”
Tôi chua xót trong lòng. Cố Thành ghét con bé là con gái, nên chưa bao giờ nỡ bỏ tiền cho nó.
Những thứ hơi đắt một chút, tôi thấy con bé thích thì đều lén lút mua cho.
Giờ tôi mới hiểu, anh ta hà khắc với con mình, là vì còn phải dành tiền nuôi thằng con riêng bên ngoài.
Nghĩ đến đây, trong lòng tôi lại càng căm giận.
Tôi xót xa xoa gương mặt mịn màng của con bé, mỉm cười nói:
“Ăn đi, ai nói không ăn? Ăn hết cái này mẹ lại mua tiếp. Sau này Đồng Đồng muốn ăn gì thì ăn, không ai có quyền cản con cả.”
An ủi Đồng Đồng xong, tôi vào phòng dọn đồ giúp Cố Thành, tiện thể suy nghĩ lại mọi chuyện.
Cố Thành làm hành chính, sự nghiệp cả đời nhìn là biết chẳng đi tới đâu, tiền anh ta có thể kiếm được đếm đầu ngón tay cũng ra.
Bởi vậy, anh ta luôn mơ mộng một đêm đổi đời, kiên trì mua vé số suốt mười năm trời.
Anh ta cố chấp tin rằng thầy bói nói tôi là người vượng phu, mệnh có tài lộc, nên dãy số tôi nói ra chắc chắn sẽ trúng độc đắc.
Lâu dần, niềm tin đó càng trở thành chấp niệm.
Ngoài việc bắt tôi đưa số, ngày nào anh ta cũng thành tâm thắp nhang khấn Thần Tài.
Giờ trượt giải, tôi lại đòi ly hôn, anh ta chắc chắn không dễ dàng đồng ý.
Tôi nghĩ tới Mạc Tiểu Nhã.
Nếu tính theo dòng thời gian, lúc này cô ta đã có một đứa con ba tuổi, bụng lại đang mang đứa nữa.
Cố Thành không cưới cô ta, thì hai đứa nhỏ đều là con riêng không có danh phận.
Vấn đề hộ khẩu, đi học sau này chắc chắn sẽ rất phiền phức.
Nói về ai gấp, cô ta còn gấp hơn ai hết.
Mạc Tiểu Nhã chính là điểm đột phá tốt nhất.
Vì để hưởng hạnh phúc cùng lúc với hai người phụ nữ, bao năm qua Cố Thành luôn giấu đầu hở đuôi, làm đủ chuyện bẩn thỉu.
Vậy thì để tôi xé luôn cái tấm màn che mặt đó ra, để anh ta không kịp trở tay.
Nghĩ thông rồi, tôi chỉ việc đợi Cố Thành về nhà, chuẩn bị tung đòn phủ đầu.