Vòng Lặp Tái Sinh - Chương 2
Thái tử điện hạ trong mắt chấn động thể tin nổi mà
Ta liều mạng lắc đầu
Bệ hạ minh nô tỳ dám Nô tỳ phụng mệnh đưa thịt hươu nướng cho Thất hoàng tử nghĩ bắt gặp…… Bắt gặp……”
Chuyện xa như nếu như dù đường lui e rằng cũng khó sống sót đến ngày mai
“Bệ hạ chuyện quá lớn nô tỳ dám bừa thể để mọi lui ——”
Hoàng hậu bên cạnh lập tức lên tiếng: “Lớn mật Ngươi dụ dỗ Hoàng thượng đuổi hết mọi chẳng lẽ nhân cơ hội ám sát Hoàng thượng”
Ta:…
Hoàng đế dậy uy nghiêm : “Thừa dịp ngươi còn sống mau ”
Thái tử điện hạ cũng : “A Sơ đừng sợ rốt cuộc đã xảy chuyện gì cứ hết ”
Nói vội vàng hỏi thái y còn đến để thúc giục
Ta chịu đưng đau đớn dữ dội vai dập đầu ba cái
“Nô tỳ đụng Tạ hầu gia và Thích quý phi – tư thông”
“Hầu gia diệt khẩu nô tỳ hoảng loạn mới đâm thương hầu gia”
Lời như một tiếng sét đánh ngang tai
Trong trướng lập tức im phăng phắc
Chỉ thấy “Bốp” một tiếng là Hoàng thượng đập vỡ chén rượu
“Làm càn”
“Hồ ngôn loạn ngữ”
Hầu gia lập tức quỳ xuống đất: “Bệ hạ bớt giận Không nên tin tiện tỳ bậy Thần mới thăm Thất hoàng tử thấy tiện tỳ hoảng hốt chạy từ trướng của Thất hoàng tử thần bắt nàng nhưng nàng đâm thần một nhát”
Ta giơ ba ngón tay thề độc: “Nô tỳ lấy tính mạng cả tộc thề nếu nửa lời dối trá xin cho nô tỳ đời đời kiếp kiếp chết tử tế”
Hầu gia nổi giận: “Một tiện tỳ như ngươi cả tộc ngươi tính là cái gì Cũng dám vu khống bản hầu và quý phi nương nương”
Hoàng thượng bàn đã tức giận vô cùng
Hoàng hậu lập tức lệnh: “Đi mời Thích quý phi”
6
Thích quý phi bối rối mà đến
Trang phục búi tóc rối bời áo còn dính máu mặt mũi lem luốc
“Bệ hạ Bệ hạ Dực nhi của chúng giết ”
Trong lúc chuyện một thi thể trẻ em đưa
Chính là Thất hoàng tử Tiêu Dực
Hôm qua Thái tử cưỡi ngựa dẫn theo săn theo bên cạnh
Thái tử Tiêu Túc đang định bắn một con thỏ giơ tay ngăn
Hắn ngây thơ : “Hoàng thích săn con thỏ đó và tỷ tỷ Sơ đều đáng yêu như chúng đừng giết nó ”
Thái tử nhẹ một tiếng thế là hôm đó ba chúng cùng nặn tuyết trong rừng rậm
Giờ đây đó còn thở
Trên ngực chính là ngọn giáo thép dùng để xiên thịt hươu
Ta thể tin nổi về phía Quý phi nước mắt lập tức tuôn trào
Đây là tâm địa rắn rết thủ đoạn tàn nhẫn đến mức nào
Vì tự cứu ngay cả đứa con trai ruột của cũng thể tay giết chết
Một bên ma ma quỳ xuống dập đầu
“Bệ hạ nô tỳ thường ngày phụ trách chăm sóc Thất hoàng tử hôm nay đang hầu hạ Thất hoàng tử nghỉ ngơi hiểu nữ tử đột nhiên xông một nhát đâm ngực Thất hoàng tử nô tỳ kịp ngăn cản nô tỳ đáng chết”
Thích Quý phi đến tê tâm liệt phế
“Bệ hạ thần với Thái tử điện hạ thù oán Thái tử điện hạ vì đối xử với thần như ”
“Đầu tiên là phái tỳ nữ đến ám sát Thất hoàng tử làm nhục danh tiết của thần đây là giết diệt khẩu”
Một cái nồi lớn như cứ thế đổ lên đầu Thái tử điện hạ
Tỳ nữ thân của Thích Quý phi cũng kịp thời phụ họa: “Bệ hạ minh Quý phi nương nương thân thể khỏe vẫn luôn nghỉ ngơi trong trướng từng bước khỏi trướng nửa bước vẫn đến báo Thất hoàng tử ám sát nàng mới hoảng loạn dậy”
Ta vội vàng dập đầu: “Không như Bệ hạ Thất hoàng tử là Quý phi nương nương giết”
Hoàng đế mắt đỏ ngầu rút kiếm sải bước về phía
Tất cả những mặt ai dám thêm câu nào
Thái tử lập tức dậy ngăn cản
“Phụ hoàng A Sơ với A Dực vẫn luôn thân thiết chuyện thể nào Không thể nào Nhất định ẩn tình Phụ hoàng minh xét”
Hoàng đế một kiếm chém thương Thái tử
“Nghịch tử Tội của ngươi trẫm sẽ trị ”
“Trẫm giết chết con tiện tỳ đáng chết thì ”
Nói từng kiếm từng kiếm đâm xuống
Không biết đã đâm bao nhiêu nhát kiếm
Ta ngã gục trong vũng máu thấy Thái tử điện hạ giữ chặt đau đớn gào thét giãy giụa
Câu cuối cùng là:
“Kéo xác con tiện tỳ cho hổ trắng ăn tru di cửu tộc lập tức”
7
Mở mắt lần nữa vẫn là trướng vải lộng lẫy
Ta bỗng thấy chút tê liệt biết nên chạy nên ở
Ta chỉ là một cung nữ địa vị thấp hèn sức lực yếu đuối làm thể chống Hầu gia Quý phi là những kẻ quyền thế ngút trời tâm ngoan thủ lạt như
Cục diện Địa ngục như làm thoát
Làm một lần nữa đâm thương Hầu gia với Bệ hạ chuyện hai họ tư thông chỉ là nhỏ bé ai tin chứ Không với Bệ hạ hai họ chỗ nào tha cho
Mê mang nhụt chí
Vì cứ đó chút biểu cảm
Ta Hầu gia kéo trướng từng lần một đập vỡ đầu từng lần một
Dường như đã mất hết cảm giác đau đớn
Ta hồi tưởng cuộc đời đã qua
Ta đang nghĩ rốt cuộc đã phạm lầm gì mà chịu sự trừng phạt như
Lần đến lần khác chết tử tế
Không biết đã bao nhiêu lần đập vỡ đầu ném hồ nước mùa đông giá lạnh trong đầu bỗng vang lên một giọng
“Ngươi sống ”
Ta hỏi: “Ngươi là ai Tại tra tấn ”
“Ngươi cho rằng đây là hành hạ”
“Hết lần đến lần khác chết thảm đây là tra tấn thì là gì”
bên còn tiếng động
Ta đáng lẽ mất mạng ngay từ lần đầu tiên bắt gặp Quý phi và Hầu gia
Tại lần đến lần khác làm
Đây là——cho cơ hội sống
Ta trong từng lần ngược đãi đến chết trong cơn đau đớn lột da xẻ thịt cố gắng suy nghĩ
Nếu còn trốn nữa mà nghĩ cách khác thì
Có cơ hội sống
Ta một lần nữa lấy tinh thần
Rất nhanh xuất hiện trướng vải tư thông
Gió yêu thổi tung màn trướng
Quý phi kinh hãi Hầu gia hét lớn một tiếng “Làm càn”
Ta đặt thịt hươu nướng xuống nhẹ nhàng quỳ xuống:
“Nô tỳ xin quấy rầy nhã hứng của hai vị”
Thái độ thản nhiên của khiến Hầu gia dừng bước
Hắn kinh ngạc
Ta bình tĩnh :
“Hoàng đế tuổi cao thể lực Chuyện như trong cung hoặc là phi tần với thị vệ hoặc là quý nhân với thái y Nô tỳ đã thấy nhiều ”
“ nô tỳ vẫn sống đến bây giờ”
“Hầu gia biết vì ”
Quý phi che y phục quát lớn: “Biểu ca đừng nàng bậy mau giết nàng”
Hầu gia phất tay dùng lưỡi dao lạnh lẽo nâng cằm lên
“Vì ”
Ta ngẩng đầu ánh mắt tập trung
“Thứ nhất nô tỳ bao giờ xen chuyện của khác”
“Thứ hai nô tỳ kín miệng”
“Thứ ba nô tỳ một em trai cùng cha khác mẹ trong cung quản lý việc vận chuyển vật tư thỉnh thoảng cũng làm một số việc đưa ”
Tạ Hầu vội vàng lên giường như còn than phiền thể thường xuyên gặp Quý phi
Cách lẽ hiệu quả
Quả nhiên Hầu gia hứng thú trong mắt sáng lên
“Ồ Làm thế nào”
Ta dùng ngọn giáo thép khẽ rạch lên thịt hươu
“Phải xem hứng thú của đại nhân Có thích ở trong kho thóc thích ở trong phòng củi của hầu thích ở núi giả trong vườn hoa thích ở xe ngựa đang chạy cũng thích ở bàn thờ trong Phật đường…”
Ánh mắt Hầu gia sáng lên hỏi:
“Ngươi là cung nữ của cung nào”
“Nô tỳ là cung nữ thân của Thái tử điện hạ”
“Cung nữ của Thái tử điện hạ thiếu tiền làm nghề ”
“Tiền bạc là thứ ai cũng càng nhiều càng Nô tỳ đương nhiên là thiếu tiền dù thì trong cung quý nhân tùy tiện thưởng cho thứ gì cũng đủ cho cả nhà nô tỳ ăn uống trong một năm”
Hầu gia đầu Quý phi dịch binh khí
“Kiều Kiều cung tư thông vẻ kích thích nhỉ”
Quý phi cảnh giác dậy ôm lấy Hầu gia: “Biểu ca như quá mạo hiểm thể dễ dàng tin lời vô căn cứ của tiện tỳ ”
Hầu gia lạnh giọng: “Nàng gặp trong cung Có chỉ hầu hạ lão hoàng đế ”
Hai vui mà giải tán Hầu gia mặc chỉnh tề kéo khỏi trướng
8
Hắn kéo về phía khu rừng rậm
“Hầu gia chúng ”
Tay vuốt ve eo
“Chậc chậc như rắn nước còn nữa tên Tiêu Túc đúng là biết hưởng”
Ta dùng sức đẩy : “Hầu gia đang làm gì ”
Hắn ôm lòng: “Đừng giả vờ nữa hử Phục vụ bản hầu một lần nếu phục vụ bản hầu những giết ngươi vì chuyện hôm nay mà còn thưởng cho ngươi một ít vàng bạc châu báu Nếu phục vụ bản hầu vui vẻ ngươi ở nâng ngươi lên làm cũng thể hử”
Nói bắt đầu xé quần áo
Vừa khéo lính tuần tra qua mới dừng
Hiện tại chuyện gì xảy đương nhiên thể cầu cứu những lính
Hơn nữa đã tạo dựng hình tượng một phóng đãng ham tiền giờ kiên quyết từ chối e rằng sẽ khiến nghi ngờ
Vì giả vờ e thẹn :
“Không nô tỳ nô tỳ thấy Hầu gia dũng mãnh vô cùng trong lòng vô cùng ngưỡng mộ Thực là——nô tỳ đã mang thai con của Thái tử điện hạ thái y hiện tại thai định thể hành phòng”
Sau đó lập tức chuyển lời an ủi:
“Ngày còn dài Hầu gia…”
Đang thì một ma ma dắt một đứa bé tới
Thất hoàng tử Tiêu Dực nhảy nhót đến mặt
“Biểu cữu tỷ tỷ Trí Sơ hai ở đây”
Ta thấy dáng vẻ hoạt bát tươi của nhớ hình ảnh đâm ngọn giáo ngực suýt chút nữa thì nhịn nước mắt
“Thất hoàng tử Thái tử điện hạ bảo mang thịt hươu nướng đến cho điện hạ đã để trong trướng của điện hạ ”
Nói xong Hầu gia
“Vừa khéo trùng hợp gặp Hầu gia đang định cùng đến dự tiệc”
Tiêu Dực vỗ tay: “Ta cũng Mẫu phi cho cứ bắt ma ma dẫn xem hồ quái gì đó làm gì hồ quái là lừa đảo Biểu cữu dẫn dự tiệc ”
Hầu gia một cách sâu xa nắm tay Tiêu Dực mất