Vòng Lặp Tái Sinh - Chương 1
1
Mở mắt Hầu gia dậy từ giường của Quý phi
Không mảnh vải che thân
Quý phi hoa dung thất sắc che miệng kinh hãi kêu lên
Hầu gia lười biếng khoác một chiếc áo choàng tiện tay cầm một nghiên mực
“Không chỉ là một nô tỳ thôi giết là ”
Lần đầu tiên dùng chính nghiên mực đập chết
Ta quỳ xuống đất ngừng dập đầu: “Hầu gia khai ân Nô tuyệt đối nhiều lời”
Hắn nhạo một tiếng tiến gần
Ta hoảng hốt bừa: “Nô là Thái tử điện hạ phái đến đưa thịt hươu Thái tử điện hạ còn đang chờ nô phục mệnh nếu nô chết oan chết uổng sợ rằng Hầu gia Quý phi khó thoát liên quan”
Hầu gia ha ha ném nghiên mực rút đai lưng dải áo
“Bản hầu cả đời lần đầu tiên uy hiếp thế mà là ngươi tiện nô”
“Vậy thì đổi cách chết để xem cái lưỡi của ngươi cứng hơn khác ”
Nói xong dây thắt lưng đã quấn quanh cổ mấy vòng
Ta liều mạng giãy giụa gào thét
Hắn dùng sức thổi bên tai : “Nhanh thôi nhanh liền ”
Cảm giác ngạt thở cùng đau đớn kịch liệt trong nháy mắt ập tới
Đây là lần thứ ba diệt khẩu
2
Ta là tỳ nữ thân của Thái tử điện hạ
Đầu tháng Chạp tuyết rơi hoàng tộc săn mùa đông
Hoàng thượng dẫn theo các hoàng tử công chúa văn võ bá quan theo
Ngày thứ ba săn Thái tử săn một con Bạch Hổ trán xanh
Long tâm đại hỉ mở yến hội
Trong tiệc Quý phi thân thể khỏe nên cáo lui
Thịt hươu nướng mới săn dâng lên Thái tử thấy Thất hoàng tử ở đó bèn phái đưa
Bên ngoài trướng canh gác bên trong động tĩnh
Ta đang nghi hoặc một trận gió dữ thổi tới vén màn trướng lên
Xuân tiêu trướng ấm uyên ương đôi
Không ngờ bắt gặp Quý phi và Hầu gia tư thông trong trướng của Thất hoàng tử
Trong lòng chỉ nghĩ kịp lui thì đã Hầu gia phát hiện
Ta còn hết câu “Hầu gia khai ân” thì đã kéo trướng dùng nghiên mực đập bể đầu
Sau cơn đau dữ dội một lần nữa mở mắt
Trước mắt hai thân thể trần trụi đang ân ái nồng nhiệt
Trong lúc ngẩn ngơ Quý phi che miệng kinh hãi kêu lên Hầu gia dậy cầm nghiên mực vội vã tới
Thật ngờ diễn một lần nữa
Ta lập tức quỳ xuống: “Hầu gia tha mạng Hầu gia khai ân Nô cái gì cũng thấy nô tuyệt đối nhiều lời”
Hầu gia túm lấy tóc kéo trong trướng ấn xuống đất
“Chỉ chết mới nhiều lời”
Sau đó một lần một lần đập đầu của
So với một lần càng đau đớn hơn dữ dội hơn
Đau đớn qua là một vùng tăm tối
đã chết một cách chân thực nhưng cũng đã sống một cách chân thực
Thời gian ngắn căn bản kịp sắp xếp đầu mối
Vì khi một lần nữa sống đã kịp suy nghĩ mà uy hiếp Hầu gia
Lần đổi một cách chết
Bị siết cổ
Trước khi chết trợn mắt thấy Quý phi khoác áo dậy
Lúc ngã xuống nàng chạy đến ôm Hầu gia hoảng hốt :
“Biểu ca nhanh chóng xử lý thi thể đừng để Dực nhi trở về thấy”
Tiêu Dực Thất hoàng tử con trai của Quý phi
Bạn của
3
Bóng tối vô biên chỉ một tia sáng le lói ở đằng xa
Ta vô thức trôi về phía ánh sáng
Bỗng nhiên trời sáng rực chói mắt
Khi tầm rõ ràng đôi dã uyên ương một lần nữa ân ái mặt
Lần phản ứng nhanh nghĩ ngợi gì bỏ chạy
Lúc các vương công quý tộc đều đang ở trong tiệc các thị vệ quan binh cũng phần lớn ban thưởng rượu thịt bên đống lửa trại trướng của Thất hoàng tử hẻo lánh kêu cứu cũng ai thấy
Vì lên tiếng chỉ cắm đầu chạy cả đời từng chạy nhanh như
một trận gió mạnh thổi tới một chưởng đánh ngã xuống đất
Một lần nữa kéo về trướng
Quý phi đã mặc xong y phục tóc cũng đã búi lên đơn giản
Ta lập tức quỳ xuống dập đầu: “Nương nương tha mạng nương nương khai ân gió lớn nô gió cát làm mờ mắt thấy gì cả”
Lúc áo choàng của Hầu gia đang mở rộng sắc mặt ửng hồng khi ân ái của Quý phi cũng biến mất
Chuyện gì đã xảy quá rõ ràng
Ta câu giấu đầu lòi đuôi nhảm
“Biểu ca nhanh chóng xử lý nàng một lát nữa Dực nhi sẽ trở về”
Ta vội vàng dập đầu
“Nương nương khai ân Tháng Chạp năm ngoái Thất hoàng tử rơi xuống hồ là nô nhảy xuống cứu nương nương Nô tuyệt đối bậy Nô và Thất hoàng tử vẫn luôn giao hảo tuyệt đối sẽ hại nương nương”
Hầu gia trói trong nháy mắt mấy cái tát khiến hoa mắt chóng mặt miệng cũng nhét tất của
Ta nức nở thể phát tiếng
Quý phi đến mặt dùng ngón tay nâng cằm lên
“Thật Bản cung làm biết ngươi tự biên tự diễn để tiếp cận Dực nhi Giờ đến đây dò xét sự riêng tư của bản cung Ai phái ngươi đến Hoàng đế Thái tử là Thái phó”
Ta liều mạng lắc đầu nức nở nên lời
Nàng buông ngón tay biết câu trả lời
“Vẫn luôn giao hảo với con trai Ngươi tiện nô cũng xứng ”
Hầu gia mặt mày u ám rút dao găm
Quý phi lập tức ngăn cản: “Kéo ngoài giết đừng làm bẩn trướng của Dực nhi”
Hầu gia ném thanh thủy thủ sang một bên ôm lấy quý phi đầu vùi cổ nàng
“Không để ma ma bế Dực nhi về một canh giờ để vui vẻ thêm lần nữa Kiều Kiều nhớ nàng đến phát điên thật vất vả cổ động hoàng thượng tổ chức lần săn mùa đông tiện nô làm hỏng chuyện … ”
Nói xong lật quý phi từ phía vén váy nàng lên
Quý phi thở hổn hển cau mày giọng ngọt ngào: “Biểu ca đừng…”
Hầu gia cắn tai Quý phi khẽ: “Không lát nữa xong việc sẽ kéo ngoài ném xuống hồ”
Họ chút kiêng dè mà rên rỉ mặt
Ta ép xem một màn xuân cung sống động
Ta cố gắng tiến gần con dao găm ném sang một bên càng tiến gần động tác của Hầu gia càng nhanh
Hầu gia chằm chằm trong suốt quá trình vô cùng phấn khích
Khi tay sắp chạm dao găm Hầu gia gầm lên một tiếng sải bước lớn về phía giật lấy dao găm đâm thẳng mắt
4
Cảm giác lưỡi dao đâm xuyên qua não như thế nào ư
Từ “Đau đớn” quá đơn giản đủ để diễn tả
Chỉ cảm thấy bổ đôi đầu khuấy đảo bên trong rắc một nắm bột độc ăn mòn xương cốt một nắm sâu độc gặm nhấm thịt
Cảm giác quá mãnh liệt đến nỗi khi mở mắt lần nữa mắt trái đã chút mơ hồ Cơn đau thấu tim đã tan biến nhưng mơ hồ cảm thấy dường như một con dao găm cắm ở mắt trái
Ta vẫn nghĩ ngợi gì mà bỏ chạy
Dù thì mấy lần ở trong trướng đều chết ngay chạy ngoài ít nhất cũng sống thêm một lát
Lần chạy về phía trướng lớn của tiệc lần đổi hướng chạy về phía khu rừng rậm
Ta chạy nhanh hơn và liều mạng hơn lần phía đuổi theo sát nút thấy sắp bắt
Khi Hầu gia sắp đánh một chưởng né tránh
Hắn xông tới cầm lấy cây xiên thép đâm bụng
Đây là cây xiên thép dùng để xiên thịt nai
Hắn đau kêu rên một chưởng đem hất tung ngã mặt đất
Ta dám dừng một khắc run rẩy bò dậy tiếp tục chạy về phía mơ hồ thấy phía bóng
“Cứu mạng Cứu mạng” Ta hét lớn
Bóng càng lúc càng nhiều là quan binh tuần tra
Ta quỳ xuống bên chân đó: “Đại nhân Nô là tỳ nữ bên cạnh Thái tử Trí Sơ Hầu gia giết diệt khẩu”
Hầu gia che lấy phần bụng tay đầy máu đuổi theo lớn tiếng quát:
“Nàng chính là thích khách các ngươi còn chờ gì nữa mau chóng giết chết tại chỗ”
Quan binh lập tức rút đao kề cổ
“Lớn mật Thích khách từ tới dám ám sát hoàng tộc trong quân doanh”
Hầu gia rút dao găm hung thần ác sát xông tới
“Dám hành thích bổn vương xem ngươi chán sống ”
Nói xong định đâm
Ta cuống quít trốn tránh lớn tiếng : “Đại nhân Là Hầu gia và Quý phi làm chuyện trái đạo đức nô bắt gặp mới giết nô diệt khẩu”
Hầu gia hai mắt đỏ ngầu xông về phía
Quan binh lớn tiếng : “Đừng bậy”
Nói xong thuận tay kéo lưng Nhát đâm giữa ngực của Hầu gia lệch hướng đâm vai của
Quan binh chắp tay :
“Hầu gia bớt giận”
“Trong thời gian săn mùa đông mà ám sát hoàng tộc đây là trọng tội nên giao cho bệ hạ xử lý mới ”
Hầu gia đầy vẻ lạnh lùng
“Ngươi mù Không thấy bản hầu thích khách đâm một nhát ”
Quan binh cúi đầu: “Tiểu nhân dám Chỉ là chuyện quá lớn liên quan đến Hầu gia Quý phi Thái tử và nhiều quyền quý tiểu nhân dám tự ý xử tử Mong Hầu gia thông cảm”
5
Ta lôi đưa đến tiệc
Lần là làm Hầu gia thương đây là sự thật mà mọi đều thấy
Còn chuyện Hầu gia và Quý phi tư thông nhân chứng chỉ là lời suông chỉ cần Hầu gia và Quý phi cắn răng nhận hoàng đế thể tin lời một tỳ nữ như
Hy vọng sống vẫn mong manh nhưng dù cũng hơn là chết rõ ràng
Ta ném xuống đất trong trướng vai vẫn đang chảy máu nhịn rên lên một tiếng
“Bẩm bệ hạ lúc tuần tra tiểu nhân đã bắt một thích khách”
Hoàng đế ở vị trí chính giữa từ cao xuống giận mà uy khiến khỏi sợ hãi
Thái tử phắt dậy khỏi chỗ vô cùng kinh ngạc
“A Sơ Nàng thích khách Nàng là tỳ nữ của cô Vai nàng đang thương mau mời thái y”
Hầu gia khoan thai tới chậm lúc mới trong trướng
“Thái tử điện hạ tỳ nữ của điện hạ vô cớ ám sát đang điện hạ cho một lời giải thích”
Hắn bước chậm rãi chiếc áo dài màu xanh trắng là một mảng máu đỏ tươi
Mọi xôn xao lúc các thị tùng mới chạy khỏi trướng mời thái y
Quan binh quỳ xuống : “Bệ hạ nàng đích thực đã đâm thương Ninh An hầu phủ Tạ tiểu hầu gia”