Vị Khách Mời Đặc Biệt Trong Lễ Cưới - Chương 4
18
Dạo gần đây thể làm mẫu các động tác trong lớp nữa vì… đã mang thai
Tôi thuê mấy huấn luyện viên về lớp thay còn thì bên cạnh hướng dẫn
Rảnh rỗi bắt đầu chuẩn đồ cho em bé – nào là sữa bột xe đẩy quần áo nhỏ xíu…
Thậm chí nổi hứng kéo cả Nghiêm Lương khảo sát mấy trường mẫu giáo
Trước cổng một trường mẫu giáo chúng vô tình bắt gặp Tiền Trà trông tiều tụy đến mức suýt nhận
Từ khi Vương Bình phát hiện mọi chuyện Lý Duệ đã cắt bộ chi phí sinh hoạt của Tiền Trà còn lấy cả nhà lẫn xe
Cuộc sống của cô tụt dốc phanh
Bây giờ chỉ kiếm tiền nuôi thân mà còn nuôi cả nhà mẹ đẻ
Những món hàng hiệu từng khoe khoang nay cũng đã thay bằng chiếc áo sơ mi trắng bạc màu giặt đến mức ngả vàng
Tiền Trà cứ mãi về phía cổng trường
Đến khi thấy Hạo Hạo mặc đồ xịn bước cô liền lao tới túm chặt tay thằng bé
“Hạo Hạo mẹ đến thăm con ”
Hạo Hạo hất tay ngay cô giáo bên cạnh liếc trang phục cũ kỹ của Tiền Trà lập tức chắn mặt cô
“Chị gì ơi chị nhận nhầm đấy”
Tiền Trà ngẩn một giây lập tức rầu rĩ:
“Hạo Hạo mẹ là mẹ con đây con thể vì sống trong nhà mới mà nhận mẹ nữa…”
Hạo Hạo gạt tay cô với vẻ mặt ghét bỏ:
“Cô mẹ ”
Nói xong thằng bé chui thẳng chiếc BMW đậu cổng trường
Cửa kính xe từ từ hạ xuống hiện khuôn mặt Vương Bình đầy mỉa mai lạnh lùng
“Cô gì với lúc nhỉ Rằng chỉ cần sắp xếp công việc cho em trai cô thì cô sẽ bao giờ đến gặp Hạo Hạo nữa”
“Giờ đây Hết tiền sống nổi nữa định sang lợi dụng con ”
Tiền Trà vội vàng :
“Không …”
Vương Bình chẳng thèm phẩy tay tỏ vẻ chán ghét xe rồ ga chạy thẳng
Tiền Trà rầu rĩ đuổi theo từng bước xiêu vẹo
Tới lúc ngã sấp xuống đất cô mới phát hiện và Nghiêm Lương đang cách đó xa mặt cảm xúc
Cô tức đến mức nghiến răng ken két
Tôi bước tới cúi xuống cô từ cao:
“Muốn đỡ dậy ”
“Cô đến để nhạo đấy ”
Tôi ánh mắt căm hận của cô bật lạnh:
“Là chính cô bán con chẳng ai ép cả”
“Trước lúc còn tiền một lần cô cũng đến đón Hạo Hạo tan học giáo viên còn chẳng biết cô là ai giờ đến đây bày tỏ tình mẫu tử”
Tiền Trà nghẹn họng mặt đỏ gay chỉ tay mắng :
“Nếu bỏ Nghiêm Lương đến lượt cô đắc ý như bây giờ”
Tôi bật :
“Nói cho rõ nhé cô bỏ Nghiêm Lương mà là Nghiêm Lương cần cô”
“Cô đã chọn quỳ đồng tiền chọn đường tắt thì đừng oán cùng Nghiêm Lương qua những ngày gian khó mà hái quả ngọt hôm nay”
Nghiêm Lương bằng ánh mắt long lanh:
“Vợ ơi ngầu quá trời ơi”
Tôi hất tóc một cái
“Lên xe xem mẫu giáo tiếp theo nào”
Ngoại truyện tiểu nữ chủ
Tôi là đại ca bang Rau Muống ở khu sống
Dưới trướng đến bảy chị em
Từ lớp ba tiểu học đến mẫu giáo đứa nào biết bang Rau Muống
Chỉ bang Rìu ở khu bên là coi gì
Hừ lập tức năn nỉ mẹ cho học Taekwondo
Giờ còn là con Gà Con bình thường nữa
Tôi là… Nữu Hỗ Lộc · Gà Con
Vừa nhận đai trắng mặc ngay võ phục gửi luôn thư khiêu chiến cho bang Rìu
“Ra đây quỳ lạy tỷ Gà Con nào”
Tiểu bang Rìu trợn mắt với :
“Đại ca tụi đang bận chơi đồ hàng rảnh”
Tức chết
Tôi lao thẳng đến nhà đại ca bang Rìu – con bé tên Thúy Hoa
Nhìn thấy cái gọi là “chơi đồ hàng” trong miệng tụi nó thực chất là một đám con gái dữ dằn của bang Rìu đang vây quanh một nhóc mũm mĩm
Trong tay cầm dao nhựa cứ huơ huơ múa múa bắt thằng bé đóng vai “ba” đến nỗi thằng nhỏ sợ phát
Mà cũng tuy mũm mĩm thật nhưng nhóc trông dễ thương cực kỳ ngay cả cũng bắt đóng vai “ba” của nữa cơ
Không Tôi lập tức gạt ngay cái suy nghĩ dơ bẩn đó
Không thể ép lương thiện làm kỹ nữ
Tôi lao thẳng tới gào lên một tiếng nhân lúc ai chú ý mà đá bay cái phao bơi đang lủng lẳng ở eo Thúy Hoa
Cái còi nhựa đeo cổ nó vang lên một tiếng chói tai
Thúy Hoa cau mày trợn mắt nhưng khi thấy đang mặc võ phục lập tức khí thế của dọa cho lùi một bước
“Mày… mày mặc bộ đồ đó từ ”
Tôi hừ lạnh một tiếng:
“Tao giờ là tử truyền thụ của đại sư Taekwondo thường địch nổi tao sợ thì quỳ xuống gọi một tiếng ‘mẹ’ ”
Tôi sung sướng tưởng tượng cảnh tụi nó dọa chạy mất còn nhóc mũm mĩm thì rưng rức đòi lấy thân báo đáp…
Kết quả…
Một giây Thúy Hoa đá cho bật
Con nhỏ cởi áo khoác ngoài lộ bộ võ phục bên trong cùng chiếc đai vàng lấp lánh
Nó với ánh mắt khinh thường cực độ giọng mỉa mai:
“Hừ đuổi kịp tao còn luyện thêm hai năm nữa đấy”
Tôi càng thảm hơn
Cuối cùng bang Rìu giải tán hết chỉ còn và nhóc mũm mĩm ôm sướt mướt giữa sân
Nghiêm Lương đã nhớ nhầm
Năm đó đá … chính là
Tôi đến thương tâm
Học Taekwondo thì chứ đến cả một trai cũng bảo vệ nổi
Nghĩ đến đây buồn bã… lau mũi nhóc
Ngoại truyện nam chính
Các bạn tin tình yêu từ cái đầu tiên
Tôi thì tin đấy
Và tình yêu từ cái đầu tiên của … xảy khi mới tám tuổi
Hồi đó một đám con gái mặt mày hầm hầm vây chặt khu nhà
Con bé cao nhất trong nhóm bắt chơi “gia đình” ép đóng vai “ba”
Tôi đẩy tụi nó nhưng chợt nhớ tới lời mẹ dặn:
“Tiểu Lương tuy con học Taekwondo từ nhỏ giờ đã là đai đen …”
“ võ là để phòng thân để bắt nạt khác nhất là con gái”
Thế là cố nhịn dù chỉ về nhà ngủ trưa
Tôi ngáp một cái tiện tay lau luôn vài giọt nước mắt trào nơi khóe mắt
Và đúng lúc — một tiếng quát lanh lảnh khiến giật
Một cô bé bất ngờ xuất hiện mặc võ phục Taekwondo trắng tinh đai trắng buộc ở eo chói mắt ánh nắng
Ánh mặt trời rọi lên cô bé viền quanh gương mặt rạng rỡ một tầng sáng vàng óng
Đôi mắt vốn đã hài hòa dễ chịu nắng càng trở nên lấp lánh và xinh đến ngỡ ngàng
Cô bé hí hửng kéo kéo bộ võ phục vẻ mặt tràn đầy tự hào
kiểu: “Nhìn oai ”
Rồi… cô bé đó đánh
Vừa sang dỗ dành
Trời ạ… dễ thương xỉu
đó nhà cô bé chuyển
Tôi còn gặp cô nữa
Đến đại học gặp một chị khóa đôi mắt và nét mặt chút giống Gà Con
Tóc buộc cao ánh mắt mạnh mẽ đầy khí thế
Chị nghiêm túc mắng mấy đàn bắt nạt khác giọng dõng dạc thần thái rực rỡ
Chị xinh xinh đến mức chỉ cần bước khỏi ký túc là đã cả đống nam sinh vây lấy xin số liên lạc
Cuối cùng chị bất đắc dĩ kéo :
“Học giả làm yêu chị một thời gian ”
Tôi gật đầu đồng ý dù lúc cũng định yêu ai cả
Thế nhưng về dần phát hiện chị điều gì đó
Không chỉ thường xuyên vay tiền và bạn bè ngay cả khi mẹ sinh nhật sợi dây chuyền mà đã cật lực làm năm công việc mới đủ tiền mua tặng mẹ —
chị cũng tiện tay lấy mất
Chị nghiến răng với :
“Tiểu Lương cứ xem như chị mượn tạm … em trai chị tiền học cả nhà chỉ trông cậy chị thôi”
Sau đó khi nhà làm trong ngành khẩu trang chị bắt đầu thường xuyên bóng gió ám chỉ “phát triển xa hơn” với
Thậm chí một lần chị chuốc say mèm —
tỉnh bên cạnh là thân thể mảnh vải che thân của chị
Tôi biết giữa chúng chẳng chuyện gì xảy
Tôi chỉ nhẹ nhàng một câu:
“Nhà chỉ là công ty nhỏ thôi còn nợ nần đầy ”
Chị lập tức bật dậy mặc quần áo bỏ nhanh như chạy
Sau đó thấy chị bước lên một chiếc xe sang mà thậm chí nhận nổi là hãng gì
bình thản lời “chia tay” với
Tôi đồng ý ngay do dự
Về công ty nhà ngày càng phát triển quy mô ngày càng lớn
Và — gặp Gà Con của
Thấy
Số phận dù vòng vo bao nhiêu
cuối cùng vẫn sẽ mỉm với những biết chờ đợi
(Toàn văn )
MUỐN ĐỌC TRUYỆN HAY – HÃY GHÉ LAOPHATGIA MỖI NGÀY NHÉ MẤY BÀ ƠI