Vị Khách Mời Đặc Biệt Trong Lễ Cưới - Chương 3
13
Trước là một con “tiểu lưu manh” tóc nhuộm đủ màu lòe loẹt lưng lúc nào cũng một đám đàn em phong cách “phi chính thống” y như theo
Tốt nghiệp cấp ba học cao đẳng xong đã nhảy ngang qua làm sale
Thế là nhuộm tóc đen khoác lên những bộ đồ công sở vải thô nhưng may đo gọn gàng bắt đầu dấn thân giới văn phòng
Khi bước chân nghề đặt một nguyên tắc:
Uống rượu thì nôn cũng chẳng nhưng — ai chạm dù chỉ một ngón tay
Hợp đồng lớn đến cũng
Bốn năm trưởng phòng đột nhiên gọi bảo gác hết mọi việc để ăn một bữa cùng chị bằng mọi giá lấy cái đơn hàng lớn
Trước cửa phòng bao chị chỉ tay về phía một trông vẻ lúng túng — chính là Nghiêm Lương — nháy mắt với :
“Hôm nay nhất định chuốc cho say mềm”
Nghiêm Lương mặt mũi non choẹt bộ vest thẳng thớm giấu nổi khí chất thư sinh đã biết là mới trường lâu
Người cùng là Tiền Đồ trông khôn ngoan hơn hẳn còn dáng lãnh đạo hơn cả
Tôi tự tin tràn trề bước đã cạnh Nghiêm Lương tự rót rượu uống lia lịa
Kiểu uống đến mức ai ngăn nổi
Cuối cùng Nghiêm Lương bất đắc dĩ định cứng rắn giật chai rượu từ tay
Tôi tưởng hài lòng với hợp đồng cứ giữ chặt chai rượu buông
Kết quả giằng co qua rượu đổ hết lên áo sơ mi trắng ngực ướt sũng gần như trong tình trạng… lộ hàng
Nghiêm Lương từng gặp tình huống vành tai đỏ bừng lúng túng liên tục xin cầm khăn giấy mà dám đưa lau
Tôi cứ tưởng cố tình trêu chọc hét lên một tiếng:
“Đồ khốn dám giở trò với bà hả Bà đây ngày còn đang đánh ngoài đường thì mày chắc còn lớp phụ đạo chứ”
Nghiêm Lương sững một lúc đột nhiên nhào mặt gần gọi bằng cái tên ở nhà mặt mừng rỡ như bắt vàng
Tôi buột miệng:
“Cái đệt”
Sao biết tên ở nhà của là… Gà Con
Nghiêm Lương bao nhiêu lịch sự cởi áo vest khoác lên hào hứng :
“Gà Con tỷ chị còn nhớ em Em là thằng bé mập ở nhà bên chị đấy”
“Hồi nhỏ bọn bắt nạt em chị đá cho thằng đầu đàn ngất luôn á…”
Thế là sếp đồng nghiệp cả cấp bên công ty …
Tất cả đều Nghiêm Lương gọi là “Gà Con tỷ” kể về những chiến tích huy hoàng năm xưa của …
Mẹ nó mất mặt đến tổ tông cũng lăn
Thế đấy chỉ giành hợp đồng lớn mà còn giành luôn… chồng
Cũng nhờ mà mới biết vả hôm đó là nhân viên quèn nào mà là con trai của tổng giám đốc công ty khẩu trang
Từ lúc và Nghiêm Lương ở bên việc làm ăn của nhà cũng phất như diều gặp gió mở rộng quy mô nhanh đến mức khó tin
Tôi đúng thật là… mệnh vượng phu
14
Tôi đăng ký làm hội viên ở đúng spa mà vợ của Lý Duệ – Vương Bình – lui tới
Rình rập suốt ba ngày cuối cùng cũng gặp Vương Bình một quý bà trung niên bảo dưỡng
Thấy bà đang do dự vài loại mặt nạ mỉm bước tới chỉ một lọ trong số đó:
“Loại dùng khá đấy dưỡng ẩm còn chống oxy hóa nữa”
Vương Bình ngẩng mắt một cái đó sang nhân viên spa :
“Vậy lấy cho loại cô ”
Tôi ngoài xông đợi bà thong thả bước đến nhân cơ hội bắt chuyện
Biết Vương Bình chú ý đến da dẻ sợ lão hóa liền từ chuyện làm mà dần dà mở rộng đề tài
Vốn là dân sale xuất thân miệng lưỡi của thừa sức khiến Vương Bình đến híp mắt
Sau đó liên tiếp tạo một loạt “vô tình gặp gỡ” dần dần trở thành bạn bè với bà
Khi thời cơ chín muồi tỏ vẻ vô tình hỏi:
“Sao bao giờ chị Vương nhắc đến con cái ”
Vương Bình soi gương hờ hững đáp:
“Sinh con thì dáng già nhanh hơn sinh con ”
“Nếu thể bỏ qua đoạn sinh nở mà làm mẹ chắc chắn đồng ý làm mẹ đau”
Bà khẽ thở dài:
“Lão Lý suốt ngày nhà nếu một đứa nhỏ ở bên bầu bạn thì biết mấy…”
Tôi lôi điện thoại khoe ảnh
“Tôi cũng từng nghĩ như chị đó”
“ mà con thông minh đáng yêu tự nhiên con”
Tôi cố tình phóng to ảnh Hạo Hạo mặt bà ánh mắt Vương Bình lập tức trợn to:
“Đứa nhỏ là ai Sao giống lão Lý nhà thế”
Tôi tỏ kinh ngạc:
“Vậy ạ”
“Mẹ của thằng bé là bạn đại học của chồng kết hôn đã thai đó một nuôi con”
“Nói mới thấy cô cũng chút duyên phận với Tổng Lý nhà chị”
“Cô là một trong số những sinh viên nhà chị tài trợ học phí đấy”
Vương Bình nhíu mày:
“Cô gái đó tên gì”
Tôi cúi đầu giả vờ nghĩ ngợi:
“Hình như tên là… Tiền Trà Nhìn cũng xinh lắm”
Sắc mặt Vương Bình trầm xuống bà lập tức dậy thêm lời nào đã vội vã rời
Tôi vẫn nguyên tại chỗ thong thả thưởng thức món điểm tâm dành riêng cho VIP khóe môi nhẹ nhàng nhếch lên
Giả đáng thương lời mùi mẫn để quyến rũ đàn ông
Loại đó là hạng kỹ nghệ rẻ tiền nhất trong “nghệ thuật trà xanh”
Còn
Tôi từng xem Tiền Trà gì
Ngày xưa bà đây ba câu thôi là khiến hai băng nhóm nữ lao đánh vì tranh giành hiểu
15
Tiền Trà là một kiểu “thần bảo vệ em trai” chính hiệu chỉ cần mấy câu chuyện Nghiêm Lương kể là đoán ngay
Tôi tìm số điện thoại của mẹ Tiền Trà giả làm bạn học đại học gọi đến
Sau đó “vô tình” nhắc tới chuyện vì Tiền Trà mà Tiền Đồ mất việc
Kết quả mẹ Tiền Trà lập tức phát cáu gọi ngay cho con gái uy hiếp bắt cô lo công việc cho em trai bằng nếu bà sẽ nhảy lầu bảo rằng chính con gái đã dồn bà đến bước
Phản ứng đầu tiên của Tiền Trà là tìm Nghiêm Lương cầu cứu liền chặn hết số điện thoại của cô
Vài ngày Tiền Đồ đã làm quản lý sảnh ở công ty bất động sản của Lý Duệ
Thú vị thật đấy
Những lời ở spa đó hẳn đã khiến Vương Bình sinh nghi bà đương nhiên sẽ cho điều tra
Thử nghĩ mà xem khi Vương Bình phát hiện “quản lý sảnh mới” trong công ty chồng chính là em trai Tiền Trà bà sẽ phản ứng thế nào
Tôi lấy cớ xem nhà để kết bạn với một cô nhân viên bán bất động sản
Từ cô moi thông tin:
“Quản lý Tiền” phu nhân chủ tịch lôi xé mặt ngay đại sảnh mắng đến nát mặt
Chức vụ còn kịp ấm chỗ đã đuổi thành tích trong tháng cũng chuyển hết sang cho kế nhiệm
“Nghe nha chị gái của quản lý Tiền là tình nhân của Tổng Lý bắt gian tại trận luôn đó”
Tôi giả vờ ngạc nhiên:
“Vậy ”
Sau đó… lặng lẽ cất vầng hào quang
Tôi mong thấy bộ dạng của Tiền Trà bây giờ
16
Tiền Trà đã biến mất khỏi cuộc sống của và Nghiêm Lương một thời gian dài
Ngay cả ở spa số lần gặp Vương Bình cũng ít hẳn
Tôi hỏi bà :
“Chị Vương dạo bận rộn gì ”
Vương Bình mặt mày rạng rỡ đáp đầy đắc ý:
“Tôi dạo gần đây nhặt một đứa con trai rẻ tiền”
Thấy tỏ vẻ hóng chuyện bà liền đắc ý khoe khoang:
“Con bé tên Tiền Trà đó đúng là biết tự lượng sức”
“Tôi với lão Lý sống với bao nhiêu năm ông đời nào vì cô mà ly hôn chứ”
“Còn cái thằng bé tên Hạo Hạo thấy dễ thương thì nhận về nuôi chơi thôi”
“Đổi chỉ cần sắp xếp cho em trai cô một công việc là xong”
“Nếu Tiền Trà dám giở trò đòi uy hiếp đảm bảo cho cô khỏi sống nổi ở cái thành phố ”
“Còn về lão Lý…”
Vương Bình lạnh lùng cắm mạnh cái nĩa miếng pudding khiến nó nát bét:
“Tình cảm thì là cái thá gì Quan hệ lợi ích mới là thứ bền vững nhất”
Những lời của Vương Bình khiến bừng tỉnh
Một mối quan hệ chênh lệch quá lớn — cái gọi là giới hạn đạo đức của kẻ mạnh mới là thứ quyết định kết cục của kẻ yếu
Tiền Trà đại học đã dâng cho Lý Duệ mà đến cuối cùng danh phận ngay cả con cũng khác nhận làm con nuôi
Dù cũng một vị trí trong công ty Nghiêm Lương vài phần cổ phần
suy cho cùng cũng chẳng thứ tự tay nỗ lực kiếm về
Ra ngoài chỉ gọi một tiếng “bà Nghiêm”
Như thể tất cả giá trị của … chỉ ở chồng
Đó là thứ
17
Tôi mở một võ đường Taekwondo
Chỉ nhận học viên nữ
Dạy những kỹ thuật phòng thân cơ bản nhất theo cách đơn giản và dễ hiểu nhất
Nghiêm Lương thường xuyên lôi đến võ đường giờ làm để làm “đạo cụ minh họa”
“Nếu tên xa ôm từ phía …”
Tôi kéo hai tay quàng ôm lấy eo
“Thì dùng lực bật thế để thoát…”
Tôi dùng Nghiêm Lương – gương mặt vô cùng bất lực – để làm mẫu cho các bạn nữ tiện thể còn đá một phát
Nghiêm Lương ôm bụng làm nũng mặt mọi :
“Vợ ơi đau quá gọi ‘phù phù’ ”
Đám học viên nữ toe toét:
“Cô ơi mau gọi ‘phù phù’ cho chồng cô ~”
Tôi tát nhẹ một cái lên đầu Nghiêm Lương lớn giọng:
“Phù cái đầu ”
Sau đó ghé tai thì thầm:
“Về nhà phù kỹ cho”
Không biết Nghiêm Lương đang tưởng tượng gì mà hai vành tai đỏ bừng hết cả lên