Vị Khách Mời Đặc Biệt Trong Lễ Cưới - Chương 2
Hơn nữa đường nét khuôn mặt họ cực kỳ giống đã biết là cha con
Có điều đàn ông … càng càng thấy quen
Tôi nghĩ mãi mới sực nhớ — chẳng là ông trùm bất động sản nổi tiếng tivi Lý Duệ
Thấy với vẻ nghi hoặc Nghiêm Lương mím môi:
“ là cái ông đó đấy”
Anh hít sâu một
“Ban đầu định giấu luôn chuyện nhưng đã là Tiền Trà tự lôi cũng làm quả hồng mềm nữa”
“Hồi cô chia tay là vì quen Lý Duệ”
“Đứa bé tám chín phần là khi chia tay với lâu thì cô thai thời gian khớp”
“Vợ cô cứ hết lần tới lần khác phá hoại gia đình nhịn nữa”
Tôi gật đầu:
“Em cũng nhịn nữa”
Tôi lấy điện thoại của Nghiêm Lương nhắn tin cho Tiền Trà hẹn gặp cô bảo cô đưa cả đứa bé theo
Tiền Trà mặc chiếc váy quây màu đen uốn éo bước tới
Vừa thấy cạnh Nghiêm Lương cô hừ lạnh một tiếng cố bước thật dài để tỏ khí thế
Qua lớp kính chúng thấy con trai cô chạy nhỏ phía mới đuổi kịp giữa chừng vấp ngã một cú mà cô chẳng buồn đầu
Cậu nhóc tự bò dậy phủi phủi lớp bụi tiếp tục lảo đảo chạy theo
Làm con cô cũng khổ thật
Tiền Trà dắt con xuống đối diện với chúng hiệu bằng mắt cho con trai:
“Hạo Hạo gọi ba ”
“Ba ơi”
Khách khứa xung quanh đều tò mò xem bốn chúng quan hệ gì
Chồng vỗ tay một cái nhe răng thân thiện gắp cho Hạo Hạo một miếng thịt:
“Hạo Hạo cháu từng chuyện đứa trẻ nào gọi nhầm ba sẽ gấu ngựa đến lột da ăn thịt ”
“Cái thằng bé đó chết thảm lắm cả là máu tsk tsk…”
Hạo Hạo òa tại chỗ miếng thịt dê vẫn kịp nhai rơi cả áo
Tiền Trà vội vàng lấy khăn giấy lau cho con dỗ:
“Hạo Hạo ngoan sợ chỉ là chuyện cổ tích thôi mà”
Hạo Hạo nấc nghẹn:
“Hạo Hạo gấu ngựa bắt … Con gọi bừa nữa… Chú ơi xin chú…”
Tiền Trà tát ngay mông thằng bé trừng mắt quát:
“Con bậy gì thế Đây chính là ba con”
“Không ”
Hạo Hạo ngẩng đầu lên:
“Con biết ba thật sự của con là ông Lý Chính miệng ông Lý với con mà”
Sắc mặt Tiền Trà lập tức trắng bệch ánh mắt dao động và Nghiêm Lương đầy hoảng loạn
“Hạo Hạo con linh tinh gì ”
Tiền Trà ôm lấy con bóp mạnh vài cái:
“Mẹ đã dạy con thế nào hả”
Hạo Hạo òa
“Mẹ ơi ông Lý thích mẹ Chú cũng thích mẹ Con cũng thích mẹ”
Nói xong Hạo Hạo giãy khỏi lòng cô đầu chạy biến
Tiền Trà vội túm lấy tay Nghiêm Lương cố tình cúi để lộ một mảng ngực trắng nõn:
“Anh Lương đừng lời con bừa”
“Hạo Hạo chính là con của chỉ cần ly hôn chúng ba sống với chẳng ”
Nghiêm Lương như chạm thứ gì bẩn thỉu hất phăng tay Tiền Trà lông mày nhăn chặt thành hình chữ xuyên
Tôi biết Nghiêm Lương đã hết nhịn
Quả nhiên giây tiếp theo thấy bắt đầu quát bằng giọng Đông Bắc:
“Cô đừng mà xàm nữa mau tìm con ”
“Một ngày sống mà biết bản thân là cái thá gì để mất con xem cô chỗ nào”
Nói xong Nghiêm Lương dậy kéo rời khỏi đó
“Vợ ơi về thôi đáng để mất thời gian vì cái loại ”
“Đứng cho ”
Tiền Trà đuổi tới cửa hét toáng lên
Tôi thấy nét mặt cô vặn vẹo nhưng khi Nghiêm Lương đầu cô lập tức đổi sang vẻ mặt đáng thương kiểu “trà xanh”
Cô lên cơ thể run rẩy nhẹ
“Anh Lương đồng hồ định vị của Hạo Hạo gọi nữa chức năng định vị cũng tắt …”
Tiền Trà gọi cho Hạo Hạo ngay mặt chúng nhưng đồng hồ thì tắt máy
Nhìn vẻ mặt sốt ruột của cô tim cũng bất giác thắt
Dù gì thì thằng bé cũng mất tích ngay mũi bọn nếu thật sự xảy chuyện gì…
Chúng tìm quanh khu vực mà kết quả Nghiêm Lương lập tức gọi đến điều tra trích xuất camera quanh đó
Tiền Trà uốn éo tới túm lấy cánh tay
“Anh Lương may mà ở đây nếu em thật sự biết làm …”
Tôi nhịn nữa bước lên kéo cô
“Chị gái con chị còn đang mất tích mà chị vẫn còn thời gian quyến rũ chồng khác hả”
Tiền Trà trợn mắt:
“Hạo Hạo chỉ là con mà còn là con của Lương thừa ở đây là cô”
“Nếu cô còn biết hổ thì hãy nhanh chóng ly hôn với Lương để mẹ con đoàn tụ với ”
Mẹ nó mặt dày tới mức là hết thuốc chữa
Tôi tức đến mức bật
Nghiêm Lương Tiền Trà bằng ánh mắt ghê tởm:
“Camera cho thấy khi rời nhà hàng Hạo Hạo lên một chiếc xe màu đen”
“Không biển số cô xem chiếc xe quen ”
Tiền Trà ghé mắt một cái lập tức :
“Không nhận ”
“Anh Lương làm bây giờ Hạo Hạo là mạng sống của em nếu mất nó em sống nổi ”
Tôi bĩu môi
Với cái dáng giả đó thật sự chẳng thấy cô tí lo lắng nào
Tiền Trà nghiêng định ngã lòng Nghiêm Lương
Nào ngờ lùi hẳn một bước khiến cô “bịch” một tiếng ngã xuống sàn
Cô ôm cổ chân cà nhắc dậy “ôi da” một tiếng đổ vật xuống đất
“Anh Lương hình như em trật chân …”
Tiền Trà xoa cổ chân nước mắt rơi lã chã xuống sàn lớp trang điểm xinh ban đầu giờ lem nhem hết cả
Mặt mũi nhoe nhoét tóc tai rối bời
Tôi nhịn mà khẽ lắc đầu phụ nữ đúng là thú vị thật
Con thì mất tích thấy trẹo chân thì như cha chết
Thấy Nghiêm Lương đoái hoài đến Tiền Trà lập tức chuyển hướng sang
“Cô mua cho ít thuốc trị trẹo chân ”
“Không cần biết bấm huyệt”
Tôi xắn tay áo lên bóp ngay một cái
Tiền Trà hét lên thảm thiết như chọc tiết
Nghiêm Lương bên cúi đầu điện thoại khóe miệng cong lên
“Tìm thấy Hạo Hạo ”
Tiền Trà đang rên la thì lập tức biến sắc
Nghiêm Lương bấm gọi điện ngay mặt chúng bật loa ngoài
“ Hạo Hạo mất tích định báo cảnh sát”
Trong điện thoại vang lên giọng hốt hoảng:
“Anh Lương đừng báo…”
Chưa kịp hết câu đã dập máy
Chưa tới mười phút chiếc xe đen từng xuất hiện trong camera từ từ chạy đến
Tài xế bước xuống – là quen
Tiền Đồ bạn cùng đại học của Nghiêm Lương
Sau khi nghiệp Tiền Đồ làm trong công ty nhà nên cũng gặp qua vài lần
À còn đến dự đám cưới nữa
Nghĩ đến đây liếc chiếc xe thêm vài lần
Chợt nhớ – hôm đến dự cưới Tiền Đồ cũng lái chiếc xe
Tiền Đồ bế Hạo Hạo đang ngủ say xuống gượng gạo chúng sang Tiền Trà – khuôn mặt đầy căng thẳng:
“Chị… xin ”
Tôi choáng đầu kéo tay áo Nghiêm Lương:
“Rốt cuộc chuyện gì ”
Nghiêm Lương khẽ cốc mũi :
“Đồ ngốc”
Hóa lúc xem camera đã thấy chiếc xe quen quen nghĩ một hồi thì nhớ là từng xuất hiện trong đám cưới
Vì xe đó khá mới nên để ý ghi nhớ
Anh bảo thư ký trích xuất video ngày cưới liền phát hiện — đúng là xe của Tiền Đồ
Mà Tiền Đồ là em trai ruột của Tiền Trà
Thế nên Hạo Hạo đã khỏi cần cũng biết
Rõ ràng đây là một màn kịch do Tiền Trà đạo diễn
Tôi liếc cô một cái
Bảo từ đầu đến cuối – một ngoài – còn sốt ruột hơn cả làm mẹ như cô
mà… cô cần gì làm
Tốn công bày trò lớn như thế chỉ để giữ chân Nghiêm Lương thêm một lát tạo cơ hội cho
Nghiêm Lương vỗ vai Tiền Đồ:
“Đây là cái xe mới định dùng tiền thưởng cuối năm mua đó hả”
“Vâng”
Tiền Đồ gãi gãi mũi trông ngượng ngùng
“Anh Lương chuyện đúng là em với chị em làm khiến mọi lo lắng ”
“Thật sự xin ”
Tôi bỗng nhiên nhớ gì đó kéo tay Tiền Đồ
“Là đưa Tiền Trà tới đám cưới đúng ”
Tiền Đồ chột ậm ừ gật đầu
Tôi lập tức bùng nổ
Tôi xem là bạn mà xem là bia đỡ đạn cho chị
“Hay quá ha đúng là em trai của chị ”
Giọng dần lạnh
“Nếu thì ngày mai khỏi cần đến công ty nữa”
Tiền Trà bật khinh miệt
“Cô dù kết hôn với Lương cũng quyền lên mặt ở công ty của ảnh chứ”
“Anh Lương còn gì cô gấp cái gì”
“Huống hồ Lương với em trai là bạn cùng phòng đại học tình nghĩa tới lượt cô xen ”
Tôi nhíu mày đang định phản pháo thì ngón tay đã một bàn tay ấm áp bao lấy
“Vợ ”
Giọng Nghiêm Lương dịu dàng vang bên tai
“Nếu ngày xưa tặng em hai mươi phần trăm cổ phần làm sính lễ”
“Thì công ty nhà tất nhiên là em quyền quyết định”
Tiền Đồ hoảng hốt sang cầu cứu:
“Anh Lương…”
“Làm vợ nổi giận chuyện cũng bó tay”
Nghiêm Lương lắc đầu dắt về phía chiếc Ferrari đỗ gần đó
Tôi đầu mỉm với cặp chị em vẫn còn ngây đó
Suýt nữa phá hỏng hôn lễ của chuyện đó đương nhiên thể để trôi qua dễ dàng như
Bọn họ thật sự tưởng hiền lắm
Tiền Trà biết nhưng Tiền Đồ thì hiểu rõ con mới chứ