Vãn Ý - Chương 6
19
Trên phố tay Lý Tấn đặt lên vai một cô gái trẻ hai sát như thể thế giới chỉ còn mỗi họ
Tôi bước nhanh tới chặn đường họ : “Lý Tấn”
Anh thoáng sững đó nhíu mày ánh mắt né tránh trong chốc lát: “Cố phu nhân thật trùng hợp”
“Đây là ai” Tôi liếc cô gái trẻ bên cạnh lạnh giọng hỏi “Nếu để Giang Vãn biết …”
Lý Tấn thở dài một tiếng đầy bực bội giọng lạnh tanh: “Chúng chia tay ”
Cái gì
Chia tay …
Vậy mà Giang Vãn hề gì với
“Tại cô chia tay với ”
Anh như câu hỏi buồn nhất thế giới khẩy: “Giang Vãn bệnh tim bẩm sinh cô thế mà giấu tới tận bây giờ Đến lúc ảnh hưởng đến chuyện sinh con thì Nhà họ Lý chúng ba đời độc đinh…”
Chát —
Một tiếng vang giòn tan
Bàn tay giáng thẳng mặt giọng run rẩy vì phẫn nộ: “Anh nghĩ là cái thứ gì hả
Anh dựa mà đối xử với cô như ”
Lý Tấn đánh nghiêng cả đầu kinh ngạc tức giận ôm má trừng mắt
Tôi sang cô gái trẻ mặt mày tái mét giọng lạnh lẽo như băng: “Nghe rõ chứ
Nếu cô còn chút tự trọng của phụ nữ thì đá ngay lập tức”
Nói siết chặt bàn tay vẫn còn run và tê dại bỏ buồn
Khi quán cà phê Giang Vãn đang nâng chiếc cốc sứ nhấp một ngụm cacao nóng
Một vòng sữa trắng dính môi của cô
Trên bàn là một quyển sổ tay du lịch tinh xảo
“Cậu lâu đấy Trong quán toilet mà”
Cô chỉ quyển sách ảnh mấy khu du lịch mỉm hỏi: “Ngày mai leo núi Lý Tấn từng bảo mà cần vận động nhiều hơn Tất nhiên nếu mệt thì cáp treo tớ cho phép”
Tôi cô chợt hiểu …
Cô làm tổn thương chút “hạnh phúc” mong manh còn sót của —
cuộc hôn nhân mà từng mang hạnh phúc cho bất kỳ ai
“Tớ từng xem Kỳ nghỉ ở Rome ba lần trong một ngày”
“Ừ mùa hè năm ngoái tớ lái xe vòng quanh bờ biển suốt cả đêm Đài phát thanh chỉ phát duy nhất một bản nhạc”
“Tớ từng mua một đôi boots đính đinh tán từng mang một lần”
“Còn tớ thì một chiếc áo len tay ngắn mãi chẳng tìm mùa nào thích hợp để mặc”
Tôi bật kiềm
Ngay khoảnh khắc đó nhận trong lòng một thứ gì đó — cuối cùng đã nhẹ nhàng rơi xuống đất
Và thể thật sự thừa nhận: Lúc yêu và … cách một xa
Tôi lắc lắc tay Giang Vãn như hai nữ sinh cấp ba đang ríu rít
Bước chân dần trở nên nhẹ tênh
“Tớ từng mua khóa học online dạy cách cứu vãn hôn nhân đấy”
“Cứu vãn hôn nhân ”
“Ừ” Tôi lấy điện thoại tìm và đưa cho cô xem: “Người dạy làm một vợ hiền thục cam chịu Cậu xem thử cô gì ”
Giang Vãn mở vài clip xem xong cố nhịn tắt
“Nực quá ha Tớ còn từng tham vấn cả một giáo sư tâm lý học cơ mà…”
Tôi tìm tên trợ lý của Giang Tri Hối — nhưng tài khoản chẳng còn dấu vết gì
Tôi nhớ nhầm ID
Hay là hiệu ứng bươm bướm đã tạo sai lệch nào đó
mà… cũng còn quan trọng nữa
Tôi dứt khoát ném chuyện đó đầu
20
“Bảy năm khi vẫn còn yêu Cố Cảnh Thâm… đã chịu nhiều cản trở”
Trên con đường mòn kéo dài lên núi lần đầu tiên Giang Vãn nhắc đến mặt
Chủ đề vốn là vùng cấm giữa hai chúng
Nó giống như dòng lũ chặn phía một con đập nhân tạo — thể thấy nhưng ai cũng biết nó đang âm thầm chờ ngày vỡ tung cuốn sạch mọi thứ
Mà giờ đây đê điều rạn nứt tràn chỉ là một dòng nước nhỏ dịu dàng
“Chúng từng hẹn sẽ bỏ trốn nước ngoài đến ngày đó xuất hiện Tôi liên lạc cứ ngỡ gặp chuyện gì đó nên một bay sang châu Mỹ chờ đợi
Mãi đến khi tin kết hôn mới nhận bỏ rơi ”
Con ngươi khẽ run
Tôi hề biết câu chuyện khởi đầu là như
Trong tưởng tượng của chính Giang Vãn mới là chủ động chia tay bỏ nước ngoài vứt tất cả lưng
Giang Vãn vẫn điềm đạm tiếp: “Khi đó gần như sụp đổ Bỏ mọi thứ để đến một nơi xa lạ rốt cuộc nhận lấy kết cục như ”
“Tôi từng cắt cổ tay Từng âm thầm oán hận cô — mà từng gặp mặt”
“Nếu lý do vẫn sống lẽ là vì sợ chết phát hiện … vẫn thể sống còn hơn ”
“Và cùng bắt đầu nghĩ đến cô Tôi tự hỏi: làm vợ Cố Cảnh Thâm là như thế nào Cô … bây giờ sống ”
Hai chân nặng trĩu như đổ chì bước càng lúc càng chậm đến mức còn nhấc lên nổi nữa
Giang Vãn thêm vài bước phát hiện theo kịp bèn đầu chìa tay về phía :
“Mệt Lại đây để kéo cô ”
Tôi nắm lấy tay cô — lòng bàn tay ấm áp và khô ráo
“Tôi… vẫn luôn ăn tối một ”
Tôi bỗng điều chút chuẩn
“Thật ” Cô khẽ giọng mềm dịu: “Tôi cũng ”
21
Khi leo lên đến đỉnh núi mặt trời đã khuất hẳn nơi chân trời
Trong bóng đêm mờ ảo nụ của Giang Vãn cũng trở nên nhòe : “Chúc mừng sinh nhật Thẩm Chiêu Ý”
Cô lấy chiếc hộp giữ nhiệt bên trong là bánh kem một chai nước ga buộc nơ lụa xinh xắn và hai chiếc ly thủy tinh
Thì trong chiếc balo nặng trịch là mấy thứ
“Tớ đã hỏi Lý Tấn ăn đó mà uống rượu — dùng nước ga thay thế nhé Thật cũng… gần giống mà”
Tôi tháo khăn quàng cổ trải lên phiến đá lạnh giá định dùng làm khăn picnic
Một cơn gió mạnh thổi qua khăn cuốn lên màu lam sẫm trôi bồng bềnh giữa bầu trời tím sẫm
Giang Vãn chống tay lan can với tay định bắt
lúc hàng rào gỗ bất ngờ đổ sụp
Cả cô nghiêng hẳn về phía bóng tối vô tận
Ngay khoảnh khắc đó — giao diện hệ thống bật sáng dữ liệu chiếm trọn tầm :
【Tỉ lệ cứu vãn hôn nhân: 9999%!!!!】
Một hàng dài dấu chấm than đỏ rực như máu
Giang Vãn
Giang Vãn hảo
Giang Vãn – cái bóng trùm lên hôn nhân của
Giang Vãn mà mãi mãi thể vượt qua
Nếu cô chết—
Tôi nắm lấy tay cô
Gió núi gào thét quất rát mặt mở nổi mắt chỉ còn biết liều mạng giữ lấy cánh tay
Giữ chặt
Chặt đến mức gân tay sắp đứt xương cốt vỡ cũng tuyệt đối buông
Màng nhĩ như vỡ tung mạch máu sắp nổ tung trong đầu
Tôi tưởng đã gào lên
thật cuống họng tắc nghẹn chẳng bật tiếng nào
Gồng cả cuối cùng cũng kéo cô trở
Tôi lùi về phía mấy bước ngã phịch xuống đất thở hồng hộc sợi dây căng thẳng trong lòng bao lâu nay đứt phựt một tiếng — và òa nức nở
Giang Vãn ôm lấy nhẹ nhàng vỗ lưng:
“Xin … xin … tớ …”
Cô như
cô — căn bản hiểu gì hết
Tôi thấy giọng cô đang run lên vì thứ chất lỏng ấm nóng dính nhớp thấm cổ áo
Nước mắt…
Không Có gì đó… sai sai
Tôi nắm lấy vai cô kéo
Gương mặt Giang Vãn trắng bệch
Trán đập đá vết rách sâu hoắm đang ngừng chảy máu
Máu nhuộm đỏ trán và má cô đôi mắt buồn bã giờ như hai vì … chìm trong sương máu
22
Giang Vãn vẫn hôn mê bất tỉnh trong bệnh viện còn — đưa cho Cố Cảnh Thâm đơn ly hôn
Chỉ cần một lần nữa… thì cô … sẽ chết thật
Tình địch
— Đó là cách gọi quen thuộc nhất mối quan hệ đối lập nhất mà thường nghĩ tới giữa hai phụ nữ
Thế nhưng… Giang Vãn chết
Tôi rời khỏi bệnh viện lang thang khắp phố xá
Lặng lẽ chờ đợi ngày chết đến
Lần sẽ chết kiểu gì đây
Tôi phát hiện… đã còn sợ nữa
Việc đó xảy ngay lập tức khiến chút ngạc nhiên
Sáng sớm hôm trời còn sáng hẳn Lý Tấn gọi điện tới
Cố Cảnh Thâm đã tìm cả đêm — tìm khắp các bệnh viện khách sạn bến xe lớn thậm chí đã báo cảnh sát
Và kết quả là — vụ việc làm giả hồ sơ bệnh ung thư bại lộ
Anh chắc chắn sẽ ký đơn
Tôi bờ đê ăn chiếc bánh sinh nhật Giang Vãn để trong hộp giữ nhiệt từng miếng từng miếng lớn nuốt trọn cả kem tươi
Trước mắt là thành phố đang dần tỉnh giấc trong ánh bình minh
Bên bờ sông là ngôi trường cũ của
Phía tòa nhà kính sáng lấp lánh nắng mai là mái nhà xưa đã tháo dỡ từ lâu
Tôi lặng lẽ nhận diện những mảnh ký ức thuộc về
Trước khi yêu Cố Cảnh Thâm khi gả cho — cái “” khi đó đã gần như còn dấu vết gì
Thì … cả khi bước vòng lặp
Thẩm Chiêu Ý đã chết từ lâu
Ông trời vì cứ bắt lặp lặp
Có lẽ… vì đã sai… hết lần đến lần khác