Vãn Ý - Chương 5
14
Tôi đã sắp xếp với bác sĩ từ lâu
Anh sẽ đưa cho Cố Cảnh Thâm một bản báo cáo sảy thai hảo chê
Tôi giường bệnh chằm chằm lên trần nhà sơn màu xanh nhạt của bệnh viện
Chỉ trán trầy và xương chân là còn âm ỉ đau nhức
Ngay bức tường bên cạnh vang lên tiếng cãi vã loáng thoáng nhưng vẫn đủ để phân biệt giọng
Tôi rút kim truyền ở tay trái bước xuống giường cà nhắc khỏi phòng
Âm thanh đó là của Cố Cảnh Thâm và Giang Vãn
Hai họ đang ở căn phòng bệnh kế bên trò chuyện
“Tại em đối xử với cô như Anh từng yêu cô ”
Giọng của Cố Cảnh Thâm đè nén cơn giận nhưng vẫn thể thấy lửa
Tôi tựa lưng bức tường lạnh toát
Đối mặt với sự thật mà Cố Cảnh Thâm thốt lòng chẳng dậy nổi chút gợn sóng nào
Giang Vãn bật khẽ: “Vậy còn từng một chút tin tưởng nào với em ”
Căn phòng im lặng vài giây
Rồi cánh cửa đẩy mở
Không ngoài dự đoán là Giang Vãn xách túi bước
Cô dừng sâu
Tôi cũng thẳng mắt cô
Ngay khoảnh khắc đó cơn buồn nôn dâng lên đến tận cổ họng
Tình yêu đối với chẳng là gì cả với Giang Vãn … sẽ chết mất
Tôi thực sự… sẽ chết mất
Tất cả những gì làm chỉ là để sống sót
Mà – như thế – thật quá kinh tởm
Y tá đẩy xe thay thuốc ngang qua
Giang Vãn và cô lướt qua bóng dáng mảnh khảnh của cô biến mất ở cuối hành lang
15
Tôi mở mắt đưa tay sờ lên cổ
Vẫn nguyên vẹn
Cái hệ thống — số phận hoặc một thế lực nào khác — đúng là trí tưởng tượng về cách chết
Cho đến bây giờ lần nào giống lần nào
Chỉ đường rơi của viên bi là đổi cứ theo đúng quỹ đạo định sẵn mà lao dốc về phía cái kết đã an bài
Tôi là chơi mời đến với chiếc máy bắn bi chẳng bao giờ thể thắng cuộc
Cho dù trong kịch bản là “nạn nhân” vô tội thì Cố Cảnh Thâm vẫn sẽ vượt qua mọi ràng buộc đạo đức… để chạy đến bên yêu
Nếu tự kết liễu khi ly hôn liệu thể đổi lấy sự bình yên vĩnh viễn
Tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về điều đó
Trên mạng xã hội một phụ nữ mặt mày hiền hậu đang :
“Con cái là kết tinh của tình yêu cũng là sợi dây gắn kết gia đình Có con đàn ông cuối cùng cũng sẽ về bên bạn Đó chính là sức mạnh của sự sống”
Điện thoại một bên đoạn video dài nửa phút cứ lặp lặp ánh sáng màn hình hắt lên trần nhà tối om trông như cảnh trong một bộ phim kinh dị
Cố Cảnh Thâm là tòa thành mà thể công phá
Mang thai sảy thai thậm chí tự sát… với đều vô nghĩa
Cái gọi là “sức mạnh của sự sống” chỉ Giang Vãn mới thể mang đến cho
Khoan đã
Chỉ … Giang Vãn mới thể
16
“Hay là đến Tùng Hạc Lâu ”
Tôi ấn tay lên tay Cố Cảnh Thâm đang định khởi động xe
“Đột nhiên ăn canh tảo cá ngân”
Ngón tay đang cài dây an của Giang Vãn khựng Cố Cảnh Thâm cũng liếc qua gương chiếu hậu lông mày khẽ nhíu
“Anh đặt bàn ở—”
“Em cũng ăn”
Giang Vãn cất giọng vui hệt như hôm đó:
“Tính thì đã bảy năm ăn ”
Thế là đổi đường
Trên bàn ăn lặng lẽ hai họ trò chuyện
Cho đến khi uống xong bát chè tráng miệng cuối cùng lau khóe miệng bình thản lên tiếng:
“Thật hôm nay em một chuyện với hai ”
Tôi lấy từ trong túi một tờ giấy khám bệnh đã làm giả đặt lên bàn đẩy về phía Cố Cảnh Thâm
“Em ung thư”
Chiếc muỗng sứ rơi bát chè nước súp bắn lên loang thành một vệt tay áo Giang Vãn
Trong phòng bỗng nhiên im phăng phắc
Cố Cảnh Thâm mở tờ báo cáo đồng tử khẽ rung
“Là giai đoạn cuối Bác sĩ nhiều lắm cũng chỉ còn hai năm”
Tôi mỉm nhẹ như :
“Dù cũng là sắp chết em sẽ nhường cho cô ”
Nói xong dậy: “Em ngoài hít thở một chút”
Tôi đợi ngoài hành lang mười phút
Lúc quả nhiên thấy tiếng hai đang cãi
Cố Cảnh Thâm hạ giọng: “Anh sẽ sắp xếp đội ngũ y tế nhất cho cô Em thể lấy bệnh tình của cô để trừng phạt ”
“Không chỉ vì thế vẫn hiểu ”
Giang Vãn
“Em trở về… để với
Hơn nữa thật sự là một con tàn nhẫn và ích kỷ đến mức khó tin”
Chồng im lặng
Đánh giá từ Giang Vãn… đối với hẳn là cú đấm đau điếng nhất
【Tỉ lệ cứu vãn hôn nhân tăng thêm 20%】
Tôi bật lạnh lẽo
Cứ như … dễ dàng quá
17
như dự tính Giang Vãn rời mà còn chủ động xin ở để chăm sóc
Tôi thì bệnh gì tất cả đều là diễn đã sắp đặt với bác sĩ — cũng chính là từng giúp làm giả báo cáo sảy thai ở vòng
Anh tên Lý Tấn học cao hiểu rộng khí chất nhã nhặn thoạt còn dáng tử tế hơn cả giáo sư Giang nữa
Ngay khi trông thấy Giang Vãn theo đến tái khám mắt lập tức sáng rực
Tôi biết ánh đó nghĩa là gì
Không ngoài dự đoán Lý Tấn bắt đầu theo đuổi cô ráo riết
Tôi vốn chẳng ưa gì nhưng vẻ mặt thì… hình như thật lòng
Ngày qua ngày vài tháng trôi qua Giang Vãn mà thật sự bắt đầu hẹn hò với
Cố Cảnh Thâm dĩ nhiên cũng biết chuyện
Anh vẫn lật sách vẻ mặt bình tĩnh chỉ là mép trang bóp nát cả
Tôi xuống làm bộ yếu ớt thủ thỉ bên tai như rót mật:
“Em từng thấy cô Giang vui đến thế Chỉ cần cô hạnh phúc là ”
Chồng lặng thinh
một đêm như … lặng lẽ thất tình
Tôi thò tay khỏi chăn khách sáo mà tắt đèn
Quay lưng về phía nhắm mắt môi vẫn khẽ cong lên thành một nụ ngọt ngào
Dù thì —
tỉ lệ thành công của mới… tăng vọt một cú rõ to
18
Tôi cầm ống hút chậm rãi khuấy ly nước ép rau quả trong tay
Màu xanh nhạt lan dần thành ly xoáy thành một vòng cung mờ mờ
Kế hoạch lần chỉ gói gọn trong một chữ: “kéo”
Nói cách khác là nấu ếch trong nước ấm — chậm rãi đun sôi Cố Cảnh Thâm
Một khi đã chín nhừ trong chiếc nồi sẽ thể nhảy nữa
Cho đến thời điểm hiện tại mọi chuyện đều tiến triển suôn sẻ
Tỉ lệ cứu vãn hôn nhân trong hệ thống đã đạt đến—
“Thẩm Chiêu Ý”
Giang Vãn chống cằm
“Cậu thỉnh thoảng cứ lên góc trái tớ luôn thắc mắc… chỗ đó gì ”
Tay khựng
Chiếc ống hút cọ thành ly phát tiếng lạo xạo khe khẽ
Ngay cả thở cũng nghẹn trong lồng ngực
Chín lần luân hồi…
Đây là lần đầu tiên hỏi câu như
“Chuyện đó là…”
“Thật ” cô bỗng mỉm “tớ luôn chút ghen tị với ”
Quả là chuyện hoang đường
“Cậu thông minh kiên cường ừm… đương nhiên còn dịu dàng nữa”
Giang Vãn nhỏ nhẹ “Trên nhiều điều tớ ”
Thông minh kiên cường dịu dàng
Cô thực sự suy nghĩ như
“Với … ánh mắt của biết ” Cô bằng ánh mắt sáng long lanh “Có nhiều lúc tớ cảm giác… thật sự hiểu tớ đang nghĩ gì Cậu biết ”
Không Giang Vãn… biết là
Cậu biết rằng đang đối diện với một kẻ ích kỷ đến mức bệnh hoạn
Một kẻ chỉ sống sót nên từ bất kỳ thủ đoạn nào
Một kẻ chỉ biết theo dõi tính toán kiểm soát mọi thứ xung quanh
Một kẻ chỉ biết lợi dụng lòng của
Một kẻ… sống đến mức chết
Tôi thể lời nào
lúc đó một bóng quen thuộc lướt qua khung cửa kính
Bên cạnh là yêu đang nép tay
Giang Vãn lưng nên thấy gì
Còn thì chằm chằm hình bóng bỗng dưng bật dậy:
“Giang Vãn đợi tớ ở đây một chút Tớ vệ sinh”
Giang Vãn với theo từ phía : “Trong tiệm —”
đã bước nhanh khỏi cửa