Vãn Ý - Chương 1
01
Lần thứ bảy ký tên đơn ly hôn đầu ngón tay bỗng tê rần như kim châm
Cố Cảnh Thâm ngoài cửa sổ giọng lạnh nhạt giục giã:
“Giang Vãn đang đợi”
Đến cả một ánh cũng tiếc chẳng buồn dành cho
Anh biết rằng mỗi giây cố gắng kéo dài lúc đều là đang vay nợ Thần ch t
Tôi khẽ ho một tiếng vì s ảy thai mà cơ thể suy yếu trầm trọng giọng cũng nhẹ như gió thoảng:
“Không còn chút hy vọng nào Em từng … em thể chấp nhận việc một gia đình khác bên ngoài
Hoặc là Giang Vãn trở thành vợ chính danh danh nghĩa em thể nước ngoài cũng … Chỉ cần đừng ly hôn”
Tôi ngẩng đầu hốc mắt nóng bừng môi run rẩy:
“Em yêu Cảnh Thâm”
Câu đã biết bao nhiêu lần với đủ mọi giọng điệu
Chưa một lần nào lay động trái tim của một đàn ông yêu
Cố Cảnh Thâm cụp mắt ánh chỉ còn một chút thương hại:
“Thẩm Chiêu Ý đừng dây dưa nữa”
【Tỉ lệ cứu vãn hôn nhân: 129%】
Dòng chữ của hệ thống hiện lên mắt
Một cơn đau nhói bất ngờ bóp nghẹt tim Tôi siết chặt tấm ga giường mặt trắng bệch hoảng loạn cầu xin:
“Đứa bé… xem như nể tình đứa bé… em đã mang thai đến tháng thứ năm con của chúng đã thành hình … Là Cố Tông Văn đẩy em xuống cầu thang—”
Mới hôm qua thôi con bé còn ngoan ngoãn trong bụng bé gái ngoan ngoãn nhất từng quấy phá mẹ…
Đứa con kịp chào đời của thân duy nhất còn …
“—Cô định bịa đặt đến bao giờ Tông Văn là chính cô tự ngã”
Còn chồng – chỉ đó thản nhiên đau đớn
Anh thấy nỗi tuyệt vọng của
Giờ đây trong bụng chỉ còn một trống vô tận
【072%】
“Tiền trợ cấp cho cô đủ để cô sống sung túc cả đời ”
Cố Cảnh Thâm hạ thấp giọng như đang tổng kết tàn nhẫn về cái chết của đứa con
“Không lớn lên trong một gia đình tình yêu với con bé mà cũng là một điều Huống hồ mẹ nó là một đàn bà vô liêm sỉ như cô”
Tôi với đôi mắt đỏ hoe nước mắt đã khô cạn
Anh cầm lấy tờ đơn ly hôn nơi tay áo phản chiếu ánh sáng lạnh từ chiếc khuy măng sét bằng đá obsidian đó là món quà tặng ngày kỷ niệm kết hôn
Có lẽ đã quên từ lâu
Tôi thì thào như tự với :
“Con đã mất … giờ cô còn cướp luôn cả chồng em…”
“Giang Vãn biết chuyện ”
Giọng Cố Cảnh Thâm lạnh vài phần:
“Nếu cô dám với cô …”
Phải nếu để Giang Vãn biết chuyện với sự ‘lương thiện’ của cô chắc chắn sẽ đau lòng đến mức nước mắt đầy mặt khiến đau lòng gấp bội
Rõ ràng là kẻ thứ ba trơ trẽn mà bao dung đến thế
【01%】
Cảm giác tê buốt ở đầu ngón tay đã lan thân Tôi đưa tay định nắm lấy tay áo – nhưng chỉ chạm
Toàn thân ngã nhào khỏi giường vang lên một tiếng động nặng nề
Cơn đau tim dữ dội từng cơn từng cơn xé nát cơ thể đau đến mức co mồ hôi lạnh ướt đẫm tóc mai chẳng còn sức để thốt lên lời nào
“Đừng bắt chước bộ dạng phát bệnh của cô nữa”
Giọng của Cố Cảnh Thâm như đến từ một thế giới khác đàn ông yêu sâu đậm giờ đây trong giọng chỉ còn sự ghét bỏ lộ liễu
Mũi giày cách tay đến nửa bước chân nhưng hề do dự bước dứt khoát
【000%】
Dòng số đỏ như máu màn hình run rẩy trong giây lát lập tức trở về con số 0
Tôi cố gắng bò về phía cửa sổ sát đất móng tay gãy rời để từng vệt máu dài tấm thảm
Qua lớp kính thấy chồng đang bước đến bên một phụ nữ khác cúi đầu trong ánh mắt đầy dịu dàng và lưu luyến
Ánh mặt trời hắt lên tròng mắt họ một lớp hào quang mờ ảo đó là hình ảnh cuối cùng thấy
Ánh sáng vụt tắt Tôi lặng lẽ đón chờ cái ch t
Lần là ngộ độc khí gas
Lần nữa là tai nạn xe
Lần … lẽ là vì trái tim tan vỡ mà ch t
Việc ch t thảm khi ly hôn với Cố Cảnh Thâm đã đích thân xác nhận đến… bảy lần
02
Lần nữa mở mắt chẳng gì bất ngờ chiếc giường cưới với Cố Cảnh Thâm
Rèm cửa kéo kín trong phòng tối om Đồng hồ đầu giường hiển thị ngày 20 tháng 4 thứ Tư 15:10
Tôi về
Tôi lặng lẽ niệm thầm dữ liệu hệ thống mắt liền hiện lên một hàng chữ trắng:
【Tỉ lệ cứu vãn hôn nhân: 3333%】
Tôi vô hồn cầm điện thoại lên mở khoá màn hình lướt qua hộp thư và các tài khoản mạng xã hội
Khung trò chuyện giữa và Cố Cảnh Thâm chỉ là tin nhắn hỏi han đơn phương từ phía
Còn tài khoản mạng xã hội của — suốt bảy năm qua dùng nó để đăng những điều vụn vặt ai quan tâm chỉ là sản phẩm của sự cô đơn chỉ một tài khoản ảo duy nhất bấm thích từng bài
dù điều đó còn hơn là trút tâm sự với chồng — giống như một thung lũng bao giờ tiếng vọng
Bài đăng gần nhất là chuyến đến Kyoto tìm gặp một nghệ nhân đã ẩn dật từ lâu đặt làm riêng cho Cố Cảnh Thâm một đôi khuy măng sét
Trong bài giấu nổi niềm háo hức — dù thì đó cũng là nghệ nhân mà thích nhất
Thích đến mức… mỗi lần ký đơn ly hôn đều đeo chúng
Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của và Cảnh Thâm — cũng thể là ngày cuối cùng
Tất cả bắt đầu từ khi hệ thống trọng sinh vận hành
Giang Vãn trở về nước Cố Cảnh Thâm màng đến bảy năm vợ chồng kiên quyết đòi ly hôn thất thần bước khỏi nhà một chiếc xe tải lao đến giữa màn mưa đâm trúng
Khi mở mắt lần nữa đã về lúc ly hôn
Tôi bắt đầu thích Cảnh Thâm từ năm mười bảy tuổi đó là việc duy nhất biết làm — và cũng là việc từng ý định từ bỏ
Nếu ông trời cứ trêu đùa như lẽ là đang cho một cơ hội — để khiến thực sự yêu
mà…
“Làm để cứu vãn một đàn ông đã quyết ly hôn Gần như mọi cách thể đều đã thử ”
Tôi cập nhật một dòng trạng thái tắt màn hình thở hắt thật sâu
Tôi vẫn nhớ rõ chính từ thời điểm bắt đầu xuống bếp nấu bữa tối — nhưng đến khi đồ ăn nguội lạnh mới trở về nhà
Cố Cảnh Thâm đã quên mất ngày kỷ niệm khi đó còn buồn mất một thời gian
Bây giờ làm những chuyện đó còn ý nghĩa gì nữa
lúc điện thoại vang lên một tiếng thông báo
Trong hộp thư xuất hiện một tin nhắn riêng
Trợ giảng của Giáo sư Giang: “Đã từng nghĩ đến việc hỏi ý kiến chuyên gia ”
Ừm… chuyên gia
03
Tôi quyết định thử xem
Chuyên gia tư vấn là một đàn ông cực kỳ thông minh và duyên đeo kính gọng mảnh khí chất nho nhã Nghe bằng tiến sĩ tâm lý học hiện đang giảng dạy tại một trường đại học tiếng
Vì để cứu vãn cuộc hôn nhân trong bảy lần thất bại gần như đã dốc hết mọi chiêu thức
lần đưa một góc mà từng nghĩ đến: “Tự thiện bản thân”
Trời đã tối đen
Không ngoài dự đoán Cố Cảnh Thâm sẽ về đến nhà trong vòng mười lăm phút nữa thông báo với rằng sẽ hủy kỳ nghỉ sắp tới
Lý do thì quá rõ
Giang Vãn sắp về nước
Còn bữa tối ánh nến kỷ niệm ngày cưới đã đặt đồ ăn từ một khách sạn hạng sang bày đĩa cẩn thận trông hảo chê
Đèn xe rọi sáng sân lầu vang lên tiếng ô tô chạy gara Cố Cảnh Thâm đã về đến nhà Tôi khoác lên chiếc váy lụa dài nhất bên bàn ăn lung linh ánh nến chờ
Người chồng chút tế bào lãng mạn nào của bật sáng đèn trần một tay tháo lỏng cà vạt gương mặt tuấn tú hiện rõ vẻ lạnh nhạt:
“Em đang làm gì ”
“Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng mà” Tôi nghiêng đầu chống cằm
“…” Anh đang tìm lý do “Hôm nay—”
“—Em biết mà họp cổ đông đột xuất” Tôi dịu dàng tỏ vẻ thấu hiểu
Cố Cảnh Thâm cau mày gì Anh cởi áo khoác rửa tay xuống đầu của chiếc bàn dài
Chúng cách một yên lặng ăn tối quả nhiên nhận điều gì khác lạ
Tôi đẩy sang cho một chiếc hộp quà gói gọn gàng
“Quà cho ”
Một đôi khuy măng sét bằng đá obsidian hợp với khí chất của
Cố Cảnh Thâm đương nhiên chuẩn quà cho — chuyện đó hiểu rõ
Anh cúi mắt hộp khẽ một tiếng cảm ơn Chồng lúc nào cũng lạnh lùng như thế chẳng ai biết lòng đang hướng về
Trước từng nghĩ trời sinh đã Sau mới biết — chỉ lạnh lùng với mà thôi
“Mai bảo thư ký dẫn em mua sắm”
“Không cần mai em hẹn ”
Cố Cảnh Thâm khựng ngẩng đầu như dò xét Điều đó bình thường vì từ khi kết hôn đến giờ gần như còn bất kỳ giao tiếp xã hội nào ngoài gia đình
“Và còn một chuyện nữa” tiếp “kỳ nghỉ huỷ ”
Chuyến Rome lúc từng háo hức lên kế hoạch lâu
Tôi và Cố Cảnh Thâm từng tuần trăng mật kết hôn bảy năm đây là lần đầu tiên chúng sắp chơi cùng — cứ như… một cặp đôi thực sự đang yêu
“Không vé máy bay của em cần ” Tôi cắt một miếng bít tết giọng thản nhiên “Ở Rome em một bạn cũ tiện thể đến gặp mặt”
Giữa hàng mày quả nhiên thoáng hiện một tia ngạc nhiên
Con số nhảy lên
【Tỉ lệ cứu vãn hôn nhân: 365%】
Tôi ngạc nhiên thầm nghĩ hóa tư vấn của giáo sư Giang thật sự tác dụng
Bước đầu tiên của việc tự thiện: Học cách từ chối
Còn bước thứ hai… là ngoại tình