Văn Nguyệt - Chương 4
Công việc mà chủ tịch Trần giới thiệu ở thành phố C
Đó là một công ty trong top 500 doanh nghiệp hàng đầu quả là cơ hội hiếm
Tôi phấn khích như tiêm máu gà
Cố gắng làm việc ngừng tích lũy kinh nghiệm
Ngoài những buổi bảo vệ luận văn nghiệp gần như thành phố A
Thời gian thấm thoắt thoi đưa hai năm trôi qua
…
Tôi trở thành phố A là vì công việc thay đổi
Tôi đã từ chức khỏi công ty lớn đó và nhảy việc sang tập đoàn của Trần thị
Lý do gì khác lương của Trần thị trả cao hơn
Những ngày khi chuyển việc cũng trôi qua êm đềm
Cho đến thứ Sáu tuần
Phòng ban của chúng đến trường Đại học A tổ chức hội thảo tuyển dụng
Trước khi bắt đầu chơi game ở hậu trường
Hình như đến
Các đồng nghiệp ở cửa đang nhiệt tình chào hỏi
Tôi buột miệng hỏi: “Ai ”
Người đồng nghiệp cạnh đang chơi game cùng : “Con trai của sếp”
“Trần Như Sơn Trần Nhạc Thủy là…”
“Cậu út Trần Vọng Dã”
Tôi sững sờ
Đồng nghiệp: “Ê Ê Ra chiêu chứ sắp đối phương giết chết kìa”
“Trần Vọng Dã du học ”
“Ai mà biết chuyện gì xảy Nghe là đưa nước ngoài kết quả út đột nhiên đổi ý ôn thi một năm mà còn thi đỗ Đại học A”
Người đồng nghiệp tấm tắc khen ngợi:
“Cậu thần kỳ Ban đầu tưởng là một tên học tra chẳng gì bây giờ trở thành bảo bối trong mắt sếp… Nhanh lên đừng chơi nữa kìa”
Tôi theo bản năng ngẩng đầu lên
Bóng dáng quen thuộc đến mức khiến tim lỡ một nhịp
…
Trần Vọng Dã thấy
Cậu chỉ đến cửa chào hỏi phụ trách
Hai năm gặp cao hơn
Vẻ mặt cũng chững chạc hơn nhiều
Càng ngày càng giống Trần Vọng Dã trong giấc mơ của
Hội thảo tuyển dụng kết thúc và đồng nghiệp phụ trách dọn dẹp
Họ đang bàn tán về Trần Vọng Dã:
“Mấy chuyện tình cảm của út ”
“Chuyện gì chuyện gì”
“Nghe thích một cô gái chung tình lắm”
“Chậc trong “Lạc đà Tường Tử” câu từ xưa đến nay tình si chỉ ở nhà giàu”
“Là Hà Tri Lạc Nghe hai là thanh mai trúc mã môn đăng hộ đối”
Tay khựng im lặng lắng
“Tôi cũng là Hà Tri Lạc”
“Mấy hôm Hà Tri Lạc đăng ảnh nắm tay lên Weibo là với Trần Vọng Dã đấy”
“…”
Nghe một lúc lơ đãng
Vì hề nhận đồng nghiệp phía bỗng nhiên im bặt
“Cho xin cái dây buộc”
Tôi cúi đầu
Một lúc lâu ai trả lời
Tôi chột ngẩng đầu lên thì thấy Trần Vọng Dã đang cầm một bó dây buộc ngay lưng
…
Các đồng nghiệp ăn ý im lặng
Trần Vọng Dã nghịch bó dây buộc từng cộng từng cộng một
Vừa đánh lòng bàn tay đánh trái tim
“Lại dám về ”
Giọng điệu của thờ ơ:
“… Lâu gặp
Không ngờ cô vẫn còn nhớ cô giáo Tiểu Dương”
Cậu nhấn mạnh bốn chữ cuối cùng
Hai năm từng gọi như
Bây giờ biết gọi
Tôi cứng đờ đáp: “Chúc mừng thi đỗ Đại học A”
Trần Vọng Dã khẽ nhạo
Nếu như hai năm chỉ là một nhóc thích gây sự
Thì bây giờ đã trưởng thành khí chất sắc bén hơn hẳn
Tôi vịn đầu gối dậy
Trần Vọng Dã liếc quần áo của
Áo sơ mi công sở màu trắng
Một vài hình ảnh trong mơ ùa về
Ánh mắt trở nên sâu thẳm khó đoán
Đồng nghiệp kéo gần hỏi nhỏ: “Vãn Vãn quen Trần Vọng Dã ”
“Tôi từng dạy kèm cho ”
“ khí giữa hai hình như vui vẻ lắm”
Tôi mím môi: “Có lẽ lúc dạy nghiêm khắc quá”
Đồng nghiệp nghi ngờ:
“Thôi kệ Tối nay chúng liên hoan nhé chúc mừng hội thảo tuyển dụng hôm nay thành công ”
“Được đấy đấy”
Mọi lần lượt hưởng ứng
lúc một đồng nghiệp thuộc típ hướng ngoại đột nhiên hỏi: “Cậu chủ nhỏ cùng ”
Các đồng nghiệp khác chỉ đá một cái:
“Cậu hỏi linh tinh gì còn học đấy”
“Phải đó chủ nhỏ bận lắm…”
“Không bận”
Trần Vọng Dã cong môi ánh mắt liếc về phía :
“Trùng hợp là tối nay lớp”
…
Đi liên hoan nhưng dẫn theo một vị tổ tông
Mọi đều dè dặt dám năng lung tung
Cuối cùng vẫn là hướng ngoại uống say sợ chết khoác vai Trần Vọng Dã
“Cậu chủ nhỏ ”
“Gọi là Tiểu Trần ”
“Tiểu Trần thật sự tuyệt vời thảo nào thể lội ngược dòng thi đỗ Đại học A Hôm nay gặp thật sự bằng con mắt khác ”
Chúng đều thầm lo lắng cho bạn
Trần Vọng Dã hề tức giận
Ngược còn lịch sự : “Cảm ơn Vương”
Cách ăn của quả thực như biến thành một khác
Chững chạc đến kinh ngạc
nụ mặt vẫn luôn nhàn nhạt như một lớp màn che phủ thể thấu
“Ợ… Tiểu Trần sắp tin vui đến đây Vương chúc mừng ”
“Tôi vẫn còn độc thân mà sắp tin vui”
“Ơ Cậu chụp ảnh nắm tay với cô thiên kim nhà họ Hà còn công khai ”
Trần Vọng Dã ngạc nhiên nhướng mày:
“Tôi đã cắt đứt liên lạc với cô thể chụp ảnh chung ”
“À thì là hiểu lầm”
Anh Vương gượng:
“ Tiểu Trần điều kiện của như chắc hẳn nhiều nữ sinh trong trường theo đuổi nhỉ”
“Không rõ lắm mấy quan tâm đến chuyện đó”
Trần Vọng Dã đột nhiên ngẩng đầu với nụ dịu dàng:
“Cô giáo Tiểu Dương cô cho mọi biết
“Nụ hôn đầu của là của cô đấy”
Không khí bàn ăn ngột ngạt đến đáng sợ
Mặt dày như lúc cũng chỉ độn thổ
Anh Vương lập tức tỉnh rượu
Anh trừ hai tiếng: “Haha… Ha… Cái đó… Cái … Hình như gì nên …”
Thấy ngay cả hướng ngoại cũng thể kiểm soát tình hình
Sau đó các đồng nghiệp lần lượt viện cớ rời là bỏ chạy
Chỉ còn và Trần Vọng Dã
Cậu bình tĩnh bóc vỏ tôm như thể chẳng chuyện gì xảy
Ngón tay Trần Vọng Dã
Trắng trẻo thon dài
Bóc xong tôm đặt bát của
Tôi bất lực : “Sao như Mọi sẽ hiểu lầm mất”
“Hiểu lầm gì chứ Tôi đều là sự thật”
“Chuyện của chúng … là chuyện cũ cần với đồng nghiệp”
“Cô thích ”
“Không thích lắm”
“Trùng hợp thật” Cậu ngẩng đầu lên: “Tôi cũng thích việc cô bỏ lời từ biệt biến mất khỏi cuộc đời Chúng huề ”
“Vậy nên hôm nay cố tình làm mất mặt”
Cậu trả lời
Tức là ngầm thừa nhận
Tôi cũng gì nữa
Vì bỏ từ biệt là sự thật là sai còn gì để biện minh nữa đây
Không biết bao lâu
Trần Vọng Dã lên tiếng: “Tôi biết là ông già đã sa thải cô do cô tự ý rời ”
“ kết quả đều như thôi”
“Không giống ” Trần Vọng Dã lắc đầu: “Điều khiến tức giận là cô bàn bạc với mà tự ý quyết định”
“Tôi chọn con đường cần bàn bạc với ”
“Tại ”
“Chúng chênh lệch quá lớn cùng một thế giới Hơn nữa lấy tư cách và lập trường gì mà tham gia quyết định của ”
Sắc mặt Trần Vọng Dã chợt lạnh
Tôi đang nhắc nhở từ đầu đến cuối chúng từng ở bên
Tôi tiếp tục : “Ví dụ như hôm nay nếu thấy chúng sẽ chẳng bất kỳ giao điểm nào cũng sẽ gặp mặt”
“ đã thấy
Dù cô ở cũng sẽ tìm mọi cách để gặp cô”
Giọng trầm thấp của Trần Vọng Dã vang lên bên tai :
“Vì chúng cũng sẽ thường xuyên gặp mặt
Dương Văn Nguyệt hãy chuẩn tinh thần ”
Trần Vọng Dã nhanh chóng dùng hành động để chứng minh rằng suông
Nhóm chúng một dự án mới nhận thông báo từ phụ trách
Trần Vọng Dã sẽ tham gia cùng chúng
Không biết đã dùng cách nào để cơ hội
Chẳng lẽ chủ tịch Trần thật sự thay đổi chủ ý bồi dưỡng
Tuy Trần Vọng Dã mới học năm nhất nhưng vì đó từng học và ôn thi nên năm nay đã hai mươi mốt tuổi
Hoàn thể tham gia dự án
Người phụ trách với vẻ đầy ẩn ý: “Tiểu Dương cô là trưởng nhóm giúp đỡ nhiều hơn nhé”
Tôi: “…”
May mà Trần Vọng Dã làm việc nghiêm túc
Năng lực của xuất sắc vượt xa mong đợi
Cậu cũng bao giờ dựa thân phận của để đòi hỏi sự đối xử đặc biệt
Lâu dần mọi đều bỏ sự đề phòng và hòa đồng với
Khi dự án sắp thành nhóm chúng đã mời khách hàng ăn cơm
Hôm đó một bản kế hoạch làm nên đã ở công ty tăng ca
Sự cố bất ngờ xảy
Mười giờ tối đồng nghiệp Tiểu E đột nhiên gọi điện cho :
“Trưởng nhóm xong Trần Vọng Dã đánh với khách hàng”
“Cái gì”