Văn Nguyệt - Chương 3
Trần Như Sơn làm cho choáng váng:
“Con mẹ nó mày…”
cho cơ hội chửi rủa
Tôi túm tóc ấn thẳng mặt chiếc bánh kem
Ngay lập tức cả đám đông hỗn loạn
Các cô bạn gái đồng loạt thét lên
“Anh cả chứ”
Hai em khác của Trần Vọng Dã tuy miệng lo lắng nhưng thân thể vẫn im
Lạnh lùng Trần Như Sơn
Trần Như Sơn cuối cùng cũng hồn: “Hai đứa bây mù hết Mau tới kéo con nhỏ cho tao”
“ mà cả nam nữ thụ thụ bất thân…”
“Thế lúc tụi bây ngoài lăng nhăng với gái thì thấy câu thụ thụ bất thân hả”
“Dù cô cũng là gia sư do ba mời về”
Trần Như Sơn tức đến nghẹn lời sang gầm lên:
“Mày chỉ là một con gia sư quèn Dám làm thế với tao Tao sẽ cho mày sống bằng chết”
“Được thôi”
Tôi giơ chiếc điện thoại lên:
“Những lời sỉ nhục mẹ Trần Vọng Dã đã ghi âm hết Tôi ngại gửi cho ba và báo chí ”
“Mặc dù ba là cặn bã nhưng khôn ngoan Ông luôn cố gắng xây dựng hình ảnh một doanh nhân nhân từ công chúng Cậu đoán xem nếu đoạn ghi âm phát tán thì sẽ thế nào”
“Đứa con riêng của ông sỉ nhục vợ cả và con trai của ông thì… sẽ… … ”
Một tia sợ hãi thoáng qua trong mắt Trần Như Sơn
Cậu đẩy vội vã chạy cửa:
“Hôm… hôm nay tao tạm tha cho mày…”
Cậu vội vàng lên xe tẩu thoát
Hai em khi xem xong màn kịch cũng hài lòng rời
Phòng khách trở yên tĩnh
Tôi sang Trần Vọng Dã: “Còn ngây đó làm gì”
Lúc Trần Vọng Dã mới hồn:
“Cảm ơn cô…”
“Đừng cảm ơn làm là vì ”
Tôi di ảnh của bà Lý Lan tủ:
“Bà và cũng bụng Tôi cho phép bất cứ ai sỉ nhục bà ”
Trần Vọng Dã ngạc nhiên: “Cô quen mẹ ”
“Bà từng giúp đỡ ”
Tôi dối
Tuy bà Lý Lan mất sớm nhưng bà đã để một khoản tiền từ thiện
Nó dùng để giúp đỡ những bé gái nghèo điều kiện đến trường
Tôi là một trong số những bé gái nhận sự giúp đỡ đó
Lúc nhà họ Trần tìm đến dạy kèm cho Trần Vọng Dã
Tôi đã ngay lập tức đồng ý cũng một phần vì lý do
Trần Vọng Dã hỏi: “Cô sợ Trần Như Sơn vạch trần lời dối của cô ”
“Cậu chuyện ghi âm ”
Tôi mỉm
căn bản hề ghi âm bằng chứng nào cả
Sự việc xảy quá đột ngột ai thể lường
Chỉ cần Trần Như Sơn bình tĩnh suy nghĩ một chút sẽ nhận điều đó
Tôi cơ hội để ghi âm
May mắn là vốn là một kẻ ngu ngốc
Lại thêm men rượu làm đầu óc lú lẫn chỉ còn sự sợ hãi và hèn nhát
“Cậu tin quan trọng quan trọng là cho biết chúng đều dễ bắt nạt”
Trần Vọng Dã sững :
“Chúng ”
“Phải”
Tôi thẳng mắt kiên định lặp :
“Chúng ”
…
Hai chữ dường như chạm đến trái tim Trần Vọng Dã
“Ngay từ ngày đầu tiên đã nhận ” Cậu lẩm bẩm: “Cô thật sự gan ”
“Không gan mà là sợ chết Mạng chẳng đáng giá gì nếu họ lấy thì cứ lấy”
Tôi xắn tay áo lên bắt đầu dọn dẹp chỗ kem sàn
Trần Vọng Dã cũng ngoan ngoãn gần phụ giúp
Chúng khó lúc buông bỏ những thành kiến về đối phương cùng trò chuyện
“Cậu định cứ để bọn họ bắt nạt mãi ”
“Ba thích cũng chẳng biết làm thế nào”
“Không vẫn còn cách”
“Cách gì”
“Cậu hãy làm ngược bắt nạt bọn họ”
“Dương Văn Nguyệt cô đang đùa …”
“Tôi đùa”
Tôi nghiêm túc :
“Qua một tháng tiếp xúc thấy thông minh chỉ cần học sẽ nắm bắt nhanh Trước đây học kém là cố ý đúng Cậu dùng cách để gây sự chú ý với ba ”
Tôi đã trúng tim đen
Trần Vọng Dã há miệng định phản bác nhưng nên lời
“Không cần thiết làm Trần Vọng Dã Cậu sống để khác thích Chi bằng hãy cố gắng thật cướp lấy tất cả những thứ trong tay ba Khiến ông nghỉ hưu khiến ông thất nghiệp khiến ông sống dựa ”
Lúc trông giống như một tên gian thần đang xúi giục hoàng tử tạo phản
Trần Vọng Dã… hình như đã thuyết phục
Tôi thừa thắng xông lên:
“Còn đám bạn bè xa của nữa lúc cần bọn họ nhất thì bọn họ ở Lúc Trần Như Sơn bắt nạt ai dám về phía như ”
Đây là sự thật
Ánh mắt Trần Vọng Dã dao động hỏi: “Vậy còn cô Sao cô dám”
“Bởi vì đồng cảm với ”
Trần Vọng Dã im lặng hồi lâu
Ngoài cửa sổ tiếng ve râm ran
Cái nóng bức của mùa hè dường như hóa thành khát vọng đang cuồn cuộn dâng trào trong lòng thiếu niên
Bà Lý Lan
Con trai của bà chút lệch lạc
Tôi đã giúp chỉnh đôi chút
Cũng coi như báo đáp ân tình của bà
…
Dọn dẹp xong phòng đã gần mười hai giờ
Trần Vọng Dã ngáp một cái: “Buồn ngủ quá ngủ đây sáng mai còn dậy sớm học từ vựng”
“Khoan đã” Tôi gọi : “Có thứ đưa cho ”
“Gì Không bộ từ vựng mới chứ…”
Tôi chạy về phòng lấy một hộp quà:
“Chúc mừng sinh nhật”
Trần Vọng Dã ngây
“Tôi thấy cái gì cũng nên làm tặng một cái móc khóa nhỏ đừng chê nhé”
Móc khóa hình dạng chiếc bánh kem nhưng trông khá méo mó và xí
Nhìn những đường chỉ khâu lệch lạc đó ho khan: “Tay nghề còn kém đừng để ý”
“Bánh kem hôm nay hỏng còn tưởng sẽ bánh kem nữa chứ”
Trần Vọng Dã cúi đầu
Hốc mắt ươn ướt:
“Lâu lắm nhận quà… Tôi thích cảm ơn cô”
Cậu vốn đã trai sẵn lúc sắp càng toát một vẻ mong manh yếu đuối chết
Trần Vọng Dã bắt gặp ánh mắt lông mi khẽ run:
“Cô gì ”
“Trần Vọng Dã trai thật đấy”
Bầu khí bỗng chốc thay đổi
Tai Trần Vọng Dã đỏ lên
Không biết qua bao lâu
Có lẽ là ngăn cản ánh mắt hoặc cũng thể chỉ đơn giản là suy nghĩ gì cả
Trần Vọng Dã đột nhiên cúi đầu xuống nhẹ nhàng hôn lên môi
…
Vừa qua sinh nhật tuổi mười chín Trần Vọng Dã như biến thành một con khác
Cậu học tập vô cùng chăm chỉ
Như một miếng bọt biển tham lam hấp thụ những kiến thức đã bỏ lỡ
Cậu cũng thật sự qua với đám bạn nữa
Có lần Hà Tri Lạc đến tìm :
“Chẳng lẽ là cô gia sư cô cho uống bùa mê thuốc lú gì …”
Chưa để cô hết câu Trần Vọng Dã đã đóng sầm cửa :
“Tôi và Hà Tri Lạc hôn ước”
Cậu đột nhiên
“Ồ” Tôi với vẻ kỳ lạ: “Sao giải thích chuyện ”
“Tôi cô hiểu lầm thích cô cũng từng nghĩ sẽ ở bên cô ”
“… Muốn giải thích thì giải thích đừng động miệng”
Trần Vọng Dã giữ lấy gáy hôn say đắm
Kể từ nụ hôn đêm sinh nhật hôm đó Trần Vọng Dã như con ngựa bất kham
Cậu mê mẩn việc hôn tìm đủ mọi lý do để đòi hôn:
“Bài thi thử làm cũng đấy chứ”
“Đấy là lý do để động miệng”
“Tôi chỉ một chút phần thưởng thôi mà”
Đôi mắt đen láy của trai trẻ sâu thẳm chất chứa dục vọng
Cậu dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng mân mê môi :
“Chị yêu đương với em ”
Giống như một yêu tinh quyến rũ
Trong đầu hiện lên hình dung
Chẳng ai thể từ chối Trần Vọng Dã lúc
Tôi cố gắng níu giữ chút lý trí cuối cùng đẩy :
“Để hẵng ”
…
Tôi cố ý làm lơ Trần Vọng Dã
Chỉ là cảm thấy và thuộc về cùng một thế giới
Khoảng cách giữa chúng quá lớn
Hiện tại say mê lẽ chỉ là do sự bốc đồng nhất thời
Kiểu bốc đồng mà trẻ tuổi nào cũng
Cậu quan tâm đến thực tế nhưng thì
Còn những giấc mơ về tương lai lẽ thật sự chỉ là giấc mơ mà thôi
Tôi biết rõ
Có một ngày chúng sẽ trở về với quỹ đạo của riêng
Chỉ là ngờ ngày đó đến nhanh như
Cuối tháng Tám
Chuyện đánh Trần Như Sơn cuối cùng cũng đến tai chủ tịch Trần
Dù đó cũng là con trai ông
Tôi sa thải
chủ tịch Trần đã đưa một yêu cầu
Đó là đừng với Trần Vọng Dã rằng sa thải
Đổi ông sẽ giới thiệu cho một công việc thực tập
Đây là một cơ hội quý giá ở một công ty lớn mà hằng mơ ước
Vì tò mò hỏi chủ tịch Trần: “Tại giấu ”
Ông trả lời: “Tiểu Dã hiện giờ ỷ cô Nếu biết sa thải cô chừng nó sẽ làm liều với ”
“Ông nghĩ quá bốc đồng ”
“Nó là con trai hiểu nó nhất”
Ngập ngừng một lát chủ tịch Trần :
“Bây giờ chia rẽ hai là thời điểm nhất – khi nó lún quá sâu”
Hóa ông đều biết
Chẳng gì qua mắt ông
Ông để lựa chọn
Chuyện còn cần suy nghĩ
Tôi quyết định nhận lời mời thực tập
Ngày rời bình tĩnh
Tôi giảng cho Trần Vọng Dã nốt phần kiến thức cuối cùng
Sau đó gấp sách : “Hôm nay đến đây thôi”
Trần Vọng Dã hề biết ngáp ngắn ngáp dài ngủ
Sau khi ngủ say
Tôi kéo chiếc vali cũ kỹ lặng lẽ khép cửa phòng
Bước tiếp con đường của riêng
…