Văn Nguyệt - Chương 2
Hình ảnh thay đổi thời gian chuyển đến tháng 8 năm 2026
Bối cảnh chuyển sang giường ngủ
Trần Vọng Dã lúc hai mươi tuổi thân hình còn hơn bây giờ
Trong ánh đèn mờ ảo thân hình nhấp nhô theo từng nhịp
Mồ hôi từ trán nhỏ xuống:
“Dương Văn Nguyệt em là cún con ngoan của em mà đừng bỏ rơi nữa ”
Cậu khẩn cầu như một tín đồ thành kính
Tôi dám cảnh tượng ái nữa
Bừng tỉnh
Tim đập thình thịch trong lồng ngực
Chỉ là mơ thôi
Tôi tự an ủi cố gắng quên giấc mơ
Sáng hôm
Trái với thường ngày hôm nay mới tám giờ sáng Trần Vọng Dã đã ngẩn ngơ ghế sofa thay vì ngủ nướng đến tận trưa mới dậy
Mắt thâm quầng vẻ như ngủ ngon
Tôi bình tĩnh chào: “Dậy sớm thế”
Cậu “vèo” một cái bật dậy khỏi sofa như thể thấy thú dữ:
“Cô… cô…”
“Cô cái gì mà cô gì thì mau”
“Tôi bao giờ thể thích cô càng bao giờ gọi cô là chị”
“Thần kinh”
Tôi quan sát
Lưỡi líu tai đỏ bừng
Không giống vẻ ngông cuồng thường ngày chút nào
Hơi lạ
Tôi ném quyển từ điển qua: “Rảnh rỗi thì học thuộc từ vựng ”
Sau đó những ngày tiếp theo
Tôi liên tục mơ thấy những hình ảnh về tương lai
Và tất cả đều liên quan đến Trần Vọng Dã
Năm 2026 một công việc định ngày ngày diện áo sơ mi trắng và chân váy công sở
Trần Vọng Dã trong mơ dường như thích bộ đồ
Cậu luôn từ từ cởi từng chiếc cúc áo của
Khi thì bằng tay khi thì bằng răng
Rồi chậm rãi hôn lên làn da lộ
Trái ngược với giấc mơ ở hiện thực Trần Vọng Dã cứ gặp là như gặp rắn rết
Ngay cả đến lớp cũng viện cớ ốm để nghỉ học liên tục
mà dối nhiều quá sẽ thành sự thật
Cuối tuần hôm Trần Vọng Dã đúng là ốm thật
Cậu sốt cao 39 độ mê man bất tỉnh thể xuống giường nổi
Trớ trêu thay hôm nay giúp việc nghỉ trong biệt thự chỉ hai chúng
Vì lo lắng cho sức khỏe của đã gọi điện cho chủ tịch Trần
Tôi kịp trình bày hết bệnh tình của Trần Vọng Dã thì đã chủ tịch Trần ngắt lời:
“Cứ để nó nghỉ vài hôm là khỏi nó ốm đau gì cũng cần báo cáo với ”
Tôi sững : “Vậy… đưa bệnh viện ạ”
“Không cần thiết”
Bên cạnh vang lên tiếng reo hò “Đẹp lắm”
Chủ tịch Trần đang chơi golf
Tôi : “Vậy là khi nào đánh xong ông ghé qua xem một chút ạ”
“Tôi bận lắm”
Chủ tịch Trần với giọng điệu lịch sự xa cách:
“Cô giáo Tiểu Dương cứ để nó tự sinh tự diệt ”
“Sao thể như ”
“Nó con trai duy nhất của Trong số những đứa con nó là đứa kém cỏi nhất đã đủ kiên nhẫn với nó ”
Tôi nhất thời biết gì
“Cô thấy ngón tay cụt bên bàn tay trái của nó ” Chủ tịch Trần đột nhiên hỏi
“Có thấy”
“Tôi bẻ gãy đấy”
“… Cái gì” Tôi gần như lạc giọng
“Hồi nhỏ Trần Vọng Dã dối là nó ốm để lừa về nhà thăm nó Tôi bận rộn như lấy thời gian để chơi trò chơi trẻ con đó với nó Vì đã bẻ gãy ngón út của nó để dạy cho nó một bài học”
Tiếng của chủ tịch Trần lộ rõ vẻ đắc ý:
“Từ đó về nó ngoan hẳn dám dối kiểu đó nữa
Chỉ là cụt một ngón tay út thôi mà ảnh hưởng gì đến cuộc sống hết Cô xem bây giờ nó chẳng vẫn khỏe mạnh đó ”
…
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng
Hình như đã hiểu
Tại Trần Vọng Dã tính cách tồi tệ như
Lớn lên trong một môi trường như thế méo mó mới là lạ
Tôi ở cửa phòng Trần Vọng Dã đang đau đớn
Như thấy chính thuở nhỏ
Tôi cũng từng như
Không ai quan tâm loạng choạng tự mò mẫm lớn lên
Tôi quyết định rót một cốc nước gọi dậy uống thuốc
Hôm nay khuôn mặt Trần Vọng Dã ửng đỏ
Trông vẻ ngoan ngoãn
Tôi nhịn đưa tay véo má
Cảm giác thật tuyệt mềm mềm như đồ chơi bóp
Trần Vọng Dã khẽ rên rỉ nhưng phản kháng
Có lẽ là còn sức nữa
Đợi uống thuốc xong mới hài lòng buông tay chuẩn rời
Trần Vọng Dã đột nhiên níu tay :
“Chị”
“Cậu gọi là gì cơ”
Não sốt đến hỏng
Không đã là bao giờ gọi là chị
Ngay đó Trần Vọng Dã gục đầu lên vai thở nóng rực:
“Bây giờ là năm nào Chị ơi chị giấc mơ của em
Không gì là trực tiếp cảm nhận em đang sốt 39 độ ”
Vừa kéo tay đặt lên chỗ nóng nhất …
…
Cái nóng bỏng rát trong lòng bàn tay khiến lập tức tỉnh táo
Không còn nghi ngờ gì nữa –
Giấc mơ về tương lai chỉ mơ thấy
Trần Vọng Dã cũng mơ thấy
Chỉ là lúc đang sốt đến mê man nên vẫn tưởng đang ở trong mơ
Tôi nhanh chóng rút tay cho hai cái tát
Rất nhẹ hề đau
Chủ yếu là để tỉnh táo
Quả nhiên Trần Vọng Dã đã tỉnh : “Vừa nãy…”
“Vừa nãy đã coi hiện thực là giấc mơ”
“Ồ…”
“Bây giờ là năm 2024 2026”
Cậu lập tức trợn tròn mắt: “Sao cô biết mơ thấy năm 2026”
“Vì cũng mơ thấy”
“Không thể nào”
“Bàn học thảm trải sàn… và cả chiếc giường nữa chỉ điều bộ chăn ga đã thay bằng màu xám”
Những gì đều là cảnh tượng trong mơ
Cuối cùng Trần Vọng Dã cũng tin
“Vậy cô sớm”
“Nói gì” Tôi hỏi ngược : “Nói rằng thể sẽ cầu xin tình yêu của ”
Trần Vọng Dã nghẹn lời
Tôi sai
Trong mơ chẳng đã hèn mọn và chủ động đó
Nghĩ đến những hình ảnh đó tim Trần Vọng Dã đập như trống dồn cơ thể nóng ran
Cậu nắm chặt chăn che bụng cố tỏ lạnh lùng :
“Dương Văn Nguyệt coi những giấc mơ đó là thật Mơ thì đều là giả thể thành sự thật Khuyên cô cũng đừng mơ tưởng hão huyền”
“Trùng hợp thật ”
Tôi cố ý liếc chỗ chăn che khuất
Mỉm đầy ẩn ý
…
Tôi và Trần Vọng Dã đạt sự đồng thuận
Cứ coi như những giấc mơ đó từng xảy
Tôi vẫn chỉ là gia sư
Cậu là thuê
Cuối tháng bảy nhà một vài vị khách mời mà đến
Các trai của Trần Vọng Dã
Họ rủ rê bạn bè đến để tổ chức sinh nhật cho Trần Vọng Dã
Sinh nhật Trần Vọng Dã thực là ngày mai
Ba trai của đến mà chẳng mang theo quà cáp gì
Chiếc bánh sinh nhật họ coi như đồ chơi ném qua ném
Nghe giúp việc mấy chủ tháng nào cũng đến một lần
Lần nào đến cũng bày bừa khiến nhà cửa tan hoang vất vả cho giúp việc và nhân viên quét dọn
Trần Vọng Dã ghét bọn họ
Cả buổi tối sắc mặt đều âm trầm
Không lâu những vị khách đều đã ngà ngà say
Cô ả bồ nhí dựa lòng cả Trần Như Sơn nũng nịu :
“Em trai cũng trai đấy chứ”
Trần Như Sơn sa sầm mặt: “Chỉ cái mã ngoài thực chất là một thằng vô dụng”
Lúc câu Trần Vọng Dã đang ở ngay bên cạnh
Chẳng hề giữ thể diện gì cho em trai cả
“Em yêu em biết nó thi đại học bao nhiêu điểm ”
“Bao nhiêu”
“Hai trăm rưỡi đúng hai trăm rưỡi luôn”
Mọi phá lên:
“Thảo nào chủ tịch Trần cho nó thừa kế gia sản”
“Con vợ cả thì đã Bây giờ chẳng cũng nhường đường cho chúng ”
Tôi cũng từng về đời tư của chủ tịch Trần
Vợ ông chỉ một đứa con chính là Trần Vọng Dã
khi Trần Vọng Dã đời chủ tịch Trần luôn trăng hoa bên ngoài
Ông một đống con riêng mới đến Trần Vọng Dã
Mẹ của Trần Vọng Dã tức đến nỗi ung thư vú cuối cùng qua đời vì bệnh
Mẹ mất đám em liền ngang nhiên bước nhà
Như những tên cướp bọn họ tranh giành đồ của Trần Vọng Dã còn bắt nạt
Ban đầu chủ tịch Trần còn can thiệp đôi chút
đó đám bồ nhí cứ nũng nịu trong lòng thế là ông chẳng còn để tâm nữa
Những lời đùa ngày càng quá trớn
Trần Như Sơn buông thả bản thân :
“Di truyền đúng là mạnh thật Trần Vọng Dã giống hệt mẹ nó đúng là đồ bỏ ”
Đồng tử Trần Vọng Dã co rút ngay lập tức nắm chặt tay
Chắc chắn nắm đấm là dành cho Trần Như Sơn
khi kịp tay đã giáng cho Trần Như Sơn một cái tát
“Ba dạy cách làm ”
…