Ước Nguyện Của Tướng Quân - Chương 3
7
Tiêu Cảnh Dực bỏ
Mặc dù bây giờ đã là Hoàng đế nắm trong tay quyền lực tối cao nhưng cũng thể ban cho tự do
Trở thành nữ nhân của Hoàng đế định mệnh chỉ thể cô quạnh suốt đời trong bốn bức tường cung cấm
Ta vẫn giam lỏng nhưng cũng nỡ bạc đãi ngày ngày cung phụng cho những món ăn ngon nhất
Thậm chí trong cung đã rộ lên tin đồn sắp phong làm Quý phi
Tiêu Cảnh Dực rốt cuộc cũng mềm lòng độc đoán ban chỉ dụ nữ Hắn đang chờ gật đầu đang dành cho sự tôn trọng lớn nhất
Ta tựa cửa sổ xa chốn thâm cung quạnh quẽ đêm nay mà lạnh lẽo
Từ xưa đến nay ân huệ như giọt sương chỉ rưới thấm vài cánh cửa nào thể lan rộng đến nghìn nhà Ba ngàn cung nữ son phấn mấy ai xuân qua rơi lệ”
Nếu khi cũng mà chết e rằng cũng thoát khỏi cảnh “ rơi lệ”
Lúc đang chìm trong u sầu một bóng đen bất ngờ từ trời rơi xuống
Ta che miệng khẽ: “Đường đường là Trấn Viễn đại tướng quân oai phong lẫm liệt còn sở thích trèo tường leo cửa sổ ”
Mục Vân Hành khẽ ho khan mới : “Nghe ban ngày Phượng tiểu thư đã đến đây nàng… ức hiếp gì ”
Lòng bỗng chút ấm áp
“Đại tướng quân quả là thông tin linh thông”
“Theo hầu Bệ hạ nhiều năm tự nhiên cũng tai mắt”
“Những lời cũng thể cho biết ”
“Nếu là nàng thì cả”
Ta âm thầm đánh giá nam nhân ẩn trong bóng tối : “Đại tướng quân đến thăm khuê phòng đêm khuya lo lắng cho thần nữ ”
“Thực sự lo lắng…” Mục Vân Hành chút ngượng ngùng một lúc mới : “Lo lắng cho… vị phu nhân tương lai”
Ta cúi đầu mỉm : “Bệ hạ… vẫn ban hôn”
“Bất kể Bệ hạ ban hôn bất kể may mắn cùng nàng chung sống trọn đời Nàng đã mở lời điện liền nhận định Dù sống chết nàng chính là thê tử của ”
Mục Vân Hành bước khỏi bóng tối kiên định tiến đến mặt
Những lời thốt như thể đã quyết định từ lâu khuôn mặt còn vương chút ửng đỏ e thẹn
Dưới ánh trăng đường nét vốn cứng cỏi nay như nhuộm một ánh sáng dịu dàng ấm áp khó tả mang đến cho sự an tâm vững chắc
“Mục Vân Hành thể hiểu lầm rằng ngài thích ”
“Thỉnh thoảng hiểu lầm một chút cũng cả”
Mục Vân Hành im lặng hồi lâu mới bình tĩnh
“Ta… thực sự thích nàng Thích nàng… đã lâu …”
8
Tính và Tiêu Cảnh Dực dây dưa với hơn mười năm quen biết Mục Vân Hành cũng ngót nghét từng thời gian
Chỉ là đây chúng thực sự nhiều cơ hội giao tiếp
Mục gia vì tội loạn thần mà chịu cảnh đầu rơi kẻ lưu đày nơi xa xứ
Từ nhỏ Mục Vân Hành đã Tiêu Cảnh Dực coi trọng khi Hoa phi sinh con đã cầu xin tha mạng cho Mục Vân Hành và giữ ở làm bạn cùng
Mục Vân Hành luôn ghi nhớ ơn cứu mạng của Tiêu Cảnh Dực cho nên vẫn luôn một lòng trung thành và tận tụy với
Tiêu Cảnh Dực chinh chiến sa trường Mục Vân Hành chính là lá chắn vững chắc nhất ngọn giáo sắc bén nhất giúp chiến thắng oanh liệt
Trên chiến trường đao kiếm mắt đã nhiều lần Mục Vân Hành liều cứu Tiêu Cảnh Dực thoát khỏi hiểm nguy
Ấn tượng của về Mục Vân Hành là một vô cùng tài giỏi
Trên luôn dính đầy máu tươi nhưng vẫn kiên định đưa Tiêu Cảnh Dực đến mặt nghiêm túc : “Diệp đại phu mau xem cho điện hạ ngài trọng thương ”
Sau đó Mục Vân Hành cũng thương nặng nhưng bao giờ ngoảnh chỉ lặng lẽ lưng
Như thể đã thành sứ mệnh như thể sinh tử của bản thân hề quan trọng
Ta các y quan bàn tán mới biết Mục Vân Hành thường xuyên mang thương tích đầy nhưng giờ bao giờ kêu la than vãn
Số lượng y quan và thuốc men trong quân đội hạn luôn tự chịu đựng chỉ khi nào thực sự thể chịu nữa mới lấy thuốc để tự chữa trị một cách lặng lẽ
Ta biết và Tiêu Cảnh Dực luôn gắn bó bên như hình với bóng Tiêu Cảnh Dực thương nặng như thể bình an vô sự chứ
Vì bất cứ thuốc trị thương nào cho Tiêu Cảnh Dực đều dặn dò đưa một phần cho Mục Vân Hành
Lúc đó hề mục đích gì khác chỉ đơn giản là vì đã bảo vệ yêu thương nhất
Chỉ ngờ rằng hành động “thỏ thẻ” ban đầu khiến rung động
những quen chịu khổ chỉ cần một chút ngọt ngào cũng thể bù đắp cho tất cả sự chậm trễ
Mục Vân Hành đưa cho một chiếc còi bằng ngọc bích trắng ngần vẻ mặt nghiêm túc: “Triều đình đầy rãnh những kẻ nham hiểm Phượng Tướng vì nữ nhi phong Hậu e rằng sẽ gây bất lợi cho nàng”
Ta mân mê chiếc còi ngọc: “Đây là”
“Nếu gặp nguy hiểm hãy thổi nó sẽ đến cứu nàng”
Lòng bỗng dưng ấm áp
“ hiện giờ giam lỏng trong cung làm ngài thể cứu ”
Mục Vân Hành hiếm khi tỏ kiêu hãnh: “Dù cũng là Trấn Viễn đại tướng quân trong cung cũng của ”
“Vậy nếu… giam cầm là Tiêu Cảnh Dực thì ”
Mục Vân Hành gằn từng chữ một: “Nếu nàng dù là trái Thánh chỉ cũng sẽ liều chết cứu nàng”
“Sau đó sẽ tự đến mặt Bệ hạ nhận tội ngài giết chém đều tuân theo”
Mục Vân Hành một lòng chân thành thậm chí còn chút ngốc nghếch
nảy ý trêu chọc từng bước áp sát
“Nếu đắc tội Bệ hạ những chiến công giết giặc chiến trường hơn mười năm qua những vết thương và cả danh dự của Mục gia… đều sẽ tan thành mây khói”
Mục Vân Hành cứng rắn từng lời một: “Nếu thể thành nguyện vọng của Diệp cô nương Vân Hằng cũng hối tiếc”
Nhìn sự cố chấp chân thành của Mục Vân Hành lòng bỗng dấy lên nỗi bất an xen lẫn áy náy
Rõ ràng là đã đẩy đến bước đường cùng
Hành động thoát khỏi cảnh khốn cùng của tin tưởng nó là thật
Những toan tính ban đầu về việc thành thân hòa ly bỗng trở nên nghẹn lời
Trước con bụng bỗng dưng cảm thấy nỡ buông tay
9
Cung điện chỗ ở cách xa điện chính Tiêu Cảnh Dực quyết tâm cho biết tin tức trong cung
Mặc dù việc phong hậu vốn là đại sự quốc gia cho dù thể khỏi cửa cung nhưng qua khung cửa sổ cũng thể thấy cả cung điện rực rỡ sắc đỏ
Ngày mai Phượng Minh Ca trở thành Hoàng hậu
Ngày xưa Tiêu Cảnh Dực cũng từng chỉ là thê tử duy nhất của
con đường dài vạn dặm rốt cuộc trái với ý nguyện
Ta nhàn nhã thong dong yên tĩnh sách Giam lỏng trong cung đã hơn tháng tính tình càng thêm thanh thản màng danh lợi
Ta thầm nghĩ chẳng lẽ Tiêu Cảnh Dực dùng cách để buộc quen thuộc với cảnh giam lỏng
Quen thuộc với cảnh tịch mịch chốn thâm cung mới yên phận làm quý phi của
rốt cuộc đã sai lầm
Ta thà chết chứ chịu sống kiếp tù túng
Giả như những gì trải qua trong mơ là thật thì khi đã trở thành Quý phi lẽ sẽ chết vì bệnh tật thì cũng sẽ u uất mà chết
Cung điện vô cùng náo nhiệt tựa cửa ngóng xa bỗng một vị khách mời mà đến
“Ngày mai cử hành đại điện phong hậu lúc Bệ hạ đến đây làm gì”
Tiêu Cảnh Dực giống như đã uống rượu lảo đảo đụng thẳng lòng
Ta vội đỡ lấy : “Bệ hạ ngài say ”
Tiêu Cảnh Dực siết chặt lấy mắt đỏ hoe: “Hoài Tịch là phụ bạc nàng nhưng thực sự còn cách nào khác”
“Ta cũng lập Phượng Minh Ca làm hậu nhưng lựa chọn nào khác”
Ta cúi đầu im lặng
Phượng tướng là Tam triều lão thần nắm giữ triều chính nhiều năm triều đình đa phần là môn sinh vây cánh của ông
Tiêu Cảnh Dực thuận lợi kế vị ắt hẳn thể thiếu việc giao dịch với quyền thần
Tuy nhiên rước hổ về nhà tự chuốc họa thân
Tiêu Cảnh Dực lầm bầm: “Nàng rõ hơn ai hết đã trải qua bao nhiêu gian khổ bao nhiêu nguy hiểm để ngày hôm nay… Vất vả lắm mới lên vị trí cao nhất nàng nỡ lòng rời xa ”
Ta nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bời của Tiêu Cảnh Dực khẽ: “Ta biết đoạn đường của gian nan và thử thách Tiêu Cảnh Dực dù khó khăn đến cũng thể dùng máu của những trung thần lương tướng để trải đường cho chính ”
Tiêu Cảnh Dực sững trong giây lát bỗng chốc tỉnh táo hơn nhiều
Hắn chằm chằm ánh mắt rực lửa: “Nàng biết nàng vẫn luôn biết rõ chính vì bọn họ mà lòng nàng đã ly tán với ”
Ta bình thản : “Minh thái phó một đời thanh liêm trung can nghĩa dũng cúc cung tận tụy vì nước vì dân nỡ dùng cái chết của ông để trải đường cho chính ”
Ánh mắt Tiêu Cảnh Dực tràn đầy hận thù
“Diệp Hoài Tịch nàng thể thông cảm cho ”
“Minh thái phó quả thực là một vị quân tử đại nghĩa chính vì ông là một bậc chính nhân quân tử cái chết của ông mới thể khơi dậy sự phản kháng của bách tính dẫn đến sự biến động trong triều đình Nếu ông chết làm thể mượn dư luận để lật đổ Thái tử”
Ta lạnh lùng mà từng yêu
Có lẽ con đường truy danh trục lợi chúng đã trở thành xa lạ từ lâu
“Vậy nên đã bức chết ông ”
Tiêu Cảnh Dực về phía xa xăm giọng lạnh lùng
“Là ông đã thành cho …”
Một vị trung thần liêm chính đến cuối cùng dùng cái chết của bản thân để thành cho cuộc tranh giành quyền lực trong triều đình