Ước Nguyện Của Tướng Quân - Chương 2
4
Ta từng yêu Tiêu Cảnh Dực nhưng đó là chuyện của quá khứ
Tiêu Cảnh Dực sinh trong cảnh bần hàn sinh mẫu là cung nữ Hoa phi nhận nuôi
Hoài Phi từng thật lòng đối xử với Tiêu Cảnh Dực nhưng khi bà nhi tử Tiêu Cảnh Dực còn quan tâm nữa
Bị đày lần nữa Tiêu Cảnh Dực nếm trải sự lạnh lùng của lòng sự coi thường trong chốn cung đình
Ai cũng biết là đứa con bỏ rơi vì trở thành mục tiêu để mọi bắt nạt
Rồi chúng gặp
Lúc đó Diệp gia đã suy yếu ai quan tâm đến một tiểu nha đầu của một phủ Tướng quân sa sút
Cô đơn nhưng nồng nhiệt chủ động đến gần cũng cô đơn nhưng lạnh lùng
Và chúng bắt đầu mối tình dây dưa hơn mười năm
Tiêu Cảnh Dực của thuở thực sự nhớ tất cả sở thích của tỉ mỉ chuẩn từng bất ngờ
Hắn tuy coi trọng nhưng tính tình ngay thẳng lương thiện và chính trực
Phụ thân vẫn thường nhân phẩm còn quan trọng hơn địa vị
Lúc hết sức tin tưởng rằng Tiêu Cảnh Dực là đáng để phó thác cả cuộc đời
Khi đó tham vọng lên ngôi nắm tay ánh mắt dịu dàng: “Hoài Tịch sẽ làm một vị vương gia nhàn nhã đưa nàng khắp thiên hạ thưởng thức mỹ vị ngắm non sông gấm vóc hùng vĩ”
Thế nhưng trời chiều lòng
Hắn miệt mài học tập dùng sự xuất sắc để đổi lấy cuộc sống bình yên nhưng dẫn đến sự ghen tị của
Trước tiên là Thái tử gây khó dễ Hoàng hậu lấy cớ vu oan dùng roi đánh chết sinh mẫu của Tiêu Cảnh Dực;
Tiếp theo là Tứ Hoàng tử của Hoa phi mượn danh nghĩa yến tiệc chiêu đãi trưởng của để phái ám sát
Lâm cảnh ngộ khốn cùng Tiêu Cảnh Dực cuối cùng cũng nhận rằng sự nhượng bộ của chỉ đổi sự tàn sát của các sống sót chỉ thể leo lên vị trí cao nhất
Lần ám sát đó khiến Tiêu Cảnh Dực thương nặng suýt chết may nhờ phụ thân kịp thời chạy đến liều cứu
Sau khi tỉnh dậy trong mắt Tiêu Cảnh Dực còn sự ấm áp chỉ còn sự lạnh lùng tàn khốc
Phụ thân cứu nhưng đánh mất mạng sống của chính
Trong một cuộc tranh giành quyền lực âm thầm và Tiêu Cảnh Dực đều còn thân nữa
Để diệt trừ hậu họa Tiêu Cảnh Dực tự nguyện biên ải
Hắn gia thế chỉ thể dựa chiến công để mở một con đường cho chính
Các hoàng tử trong cung đều nuông chiều mấy ai thực sự chiến trường huống hồ những thể sống sót trở về chỉ đếm đầu ngón tay
Hoàng đế quan tâm đến nhi tử do cung nữ sinh các hoàng tử khác càng hả hê điều đó
Cứ thế Tiêu Cảnh Dực dẫn theo và Mục Vân Hành bước lên con đường giày lấy ngôi vị nhuộm đầy máu tanh
5
Quá khứ như mộng khói lửa mịt mù chiến trường nơi binh sĩ chém giết vẫn còn hiện hữu mắt
Trên con đường gian khổ gian lao vất vả mà chúng đã trải qua cần nhiều
Chính vì cuộc sống gian nan sự bình yên hiện tại mới trở nên quý giá càng khiến chết
Ta vẫn còn nhớ ước mơ giản đơn thuở thưởng thức mỹ vị khắp thiên hạ ngắm non sông hùng vĩ chứ chết một cách bi thảm trong cuộc tranh giành quyền lực chốn cung đình
Kể từ khi Tiêu Cảnh Dực rời hôm qua đã ngủ suốt đêm
Đã quyết định thì cần do dự
Ta dậy chuẩn tìm Tiêu Cảnh Dực nhưng kịp bước khỏi phòng thì đã đón tiếp một vị khách mời mà đến
Phượng Minh Ca vị nữ tử cao quý đã định sẵn là Hoàng hậu ngay từ khi sinh
Nàng từ xuống giọng điệu đầy mỉa mai: “Ngươi chính là Diệp Hoài Tịch mà Bệ hạ thầm thương trộm nhớ từ thuở nhỏ”
“Thần nữ chính là Diệp Hoài Tịch nhưng dám nhận hai lời nhận xét đó của ”
“Thật vô dụng ngay cả lòng Bệ hạ cũng thể níu giữ ”
Ta nghi hoặc nàng nữ tử ý gì
“Ngươi biết Hoàng đế đã ban chỉ dụ phong làm Hoàng hậu ”
trong mơ đã thấy nàng là Hoàng hậu
Thấy bình thản Phượng Minh Ca càng thêm bực bội
“Chẳng lẽ ngươi cam tâm Người cùng Bệ hạ sinh tử là ngươi cùng Bệ hạ chịu khổ chịu cực nơi biên ải cũng là ngươi mà bây giờ Hoàng hậu là ”
Ta ngơ ngác Phượng Minh Ca đang ngày càng trở nên cuồng loạn
“Phượng tiểu thư… rốt cuộc là đang bất mãn điều gì”
“Bất mãn vì là Hoàng hậu bất mãn vì ngươi tranh giành bất mãn vì đến cuối cùng chúng đều thể đạt điều mong ”
Vậy … Phượng Minh Ca làm Hoàng hậu;
Hoặc là… nàng đã ý trung nhân từ lâu
Khuôn mặt xinh của Phượng Minh Ca trở nên dữ tợn đối mặt với vẻ bình tĩnh của nàng càng thêm bực bội
Nàng tiến lên một bước nắm lấy cổ tay kéo ngoài
“Đi tìm cho biết ngươi làm Hoàng hậu của bảo buông tha cho ”
“Chỉ cần ngươi mở lời sẽ đồng ý dù cũng yêu thương ngươi”
“Vị trí Hoàng hậu vốn dĩ nên thuộc về ngươi trả cho ngươi nó”
Móng tay sắc nhọn của Phượng Minh Ca bấm cổ tay khiến đau nhói
Mặc dù nàng mảnh mai nhưng lúc trở nên điên cuồng với một sức mạnh phi thường
“Phượng cô nương hãy bình tĩnh …”
Ta cố gắng kéo nàng
Dù cũng đã ở biên ải nhiều năm làm đủ mọi việc sức mạnh của đương nhiên lớn hơn
Lằng nhằng mãi mà vẫn khỏi cửa Phượng Minh Ca tức giận vung tay tát mặt
“Tại ngươi tranh giành vốn nó”
“Náo loạn cái gì ”
Tiêu Cảnh Dực bước cửa đã thấy Phượng Minh Ca đang lóc nỉ non và cả khuôn mặt đỏ bừng của
6
“Ngây làm gì còn mau gọi thái y”
Tiêu Cảnh Dực sải bước lớn đến bên cẩn thận nâng cổ tay lên vết bầm tím do móng tay cào xước khiến đau xót
Hắn vung tay trái tát thẳng một cái mặt Phượng Minh Ca
“Người của trẫm ngươi cũng dám động ”
Phượng Minh Ca những tức giận mà còn khổ nàng ôm lấy má: “Người của ngài ngài đã ”
Dù Tiêu Cảnh Dực cũng là bậc đế vương thể để Phượng Minh Ca khiêu khích
Hắn lạnh: “Phượng cô nương nên ngoan ngoãn một chút bằng … trẫm thể nhưng ngươi chắc chắn sẽ mất ”
“Ngài”
Phượng Minh Ca trừng mắt đầy căm phẫn: “Diệp Hoài Tịch ngươi đã theo bao nhiêu năm chẳng lẽ cam tâm nhường ngôi vị Hoàng hậu Của ngươi là của ngươi đừng để vuột mất”
Nói xong Phượng Minh Ca cuối cùng cũng bỏ chỉ để đầy hoang mang và với vẻ mặt bí ẩn
Tiêu Cảnh Dực chỉ im lặng lau vết thương cổ tay một lời
“Không giải thích gì ”
“Nàng chỉ là một điên”
“Nghe … Bệ hạ đã phong nàng làm Hoàng hậu ”
Đôi tay đang thoa thuốc của chợt khựng một chút tiếp tục như gì
Tiêu Cảnh Dực bình thản : “Phượng tướng đã giúp trẫm lên ngôi thuận lợi điều duy nhất ông yêu cầu là đích nữ Phượng Minh Ca phong làm Hoàng hậu trẫm thể từ chối”
Ta gật đầu thờ ơ: “Cũng Phượng Minh Ca làm Hoàng hậu Phượng tướng mới một lòng một phò tá cho ngài”
Mắt Tiêu Cảnh Dực lóe lên vẻ kinh ngạc
“Hoài Tịch nàng thể thấu hiểu nỗi khổ tâm của trẫm là ”
Hắn xúc động nắm lấy tay : “Tuy rằng hậu vị đã trao cho Phượng Minh Ca nhưng trong lòng trẫm chỉ một nàng”
“Trẫm đã hạ chỉ lễ sắc phong của Phượng Minh Ca trẫm sẽ phong nàng làm Quý phi Trẫm nàng trở thành Quý phi sủng ái nhất của trẫm”
Ta gỡ tay Tiêu Cảnh Dực : “ ”
“Tại nàng thực sự thích Mục Vân Hành”
Tiêu Cảnh Dực căm hận nhưng trong mắt ẩn chứa sự sợ hãi
“Ta thực sự thích tự do”