Tỷ Muội Hoán Đổi Mệnh Số - Chương 4
13
Kiếp việc Giang Vân rạch mặt quả thật liên quan đến Xuân Hạnh
Sau khi gả Giang gia Xuân Hạnh đã đòi hỏi cha con nhà họ Giang số tiền tiêu xài lên đến mười hai vạn phần
Theo lẽ thường đời làm gì ai thể bao dung một vợ con dâu như
vì nhà từng đại ân cứu mạng với tổ phụ của Giang Vân cha con Giang gia mang lòng cảm kích cũng chỉ đành nhẫn nhịn để nàng vòi vĩnh
Tính đến lúc đó mọi việc vẫn còn trong giới hạn
Xuân Hạnh tiêu sạch số bạc trong tay mua lụa là y phục làm trâm vàng còn sắm thêm một tiểu nha hầu hạ ăn mặc ngủ nghỉ sống cuộc đời phú quý
Chỉ tiếc cảnh kéo dài bao lâu
Mùa xuân năm khi gieo trồng Giang phụ dầm mưa nhiễm hàn phong
tất cả tiền trong nhà đã Xuân Hạnh tiêu tán Giang Vân bán trâm vàng của nàng để lấy tiền mời đại phu trị bệnh cho cha nàng đồng ý còn ôm lấy cây trâm bỏ chạy khỏi nhà
Giang Vân đuổi theo nàng nàng tức giận đến mức ném cây trâm xuống sông mắng:
“Ta thà vứt nó xuống sông cũng đưa cho ngươi”
Giang Vân căm giận liếc nàng một cái bỏ nàng cõng giỏ thuốc lên núi
những dược liệu thể dùng núi phần lớn mọc ở chốn cheo leo hiểm trở
Giang Vân hái thảo dược thể chữa bệnh cho cha nhưng mặt mũi cào rách từ đó mất tư cách dự thi khoa cử
Từ đó về ánh mắt Giang Vân Xuân Hạnh luôn lạnh lẽo âm trầm Giang phụ đối với nàng cũng chẳng còn cái thái độ nâng niu cháu gái ân nhân mà thờ phụng nữa
Xuân Hạnh sợ hãi từ đó thường xuyên về nhà mẹ đẻ Cũng vì thế mà nàng ngừng vòi tiền mẹ cũng từ đó sinh lòng ghen ghét với cái gọi là “cuộc sống phú quý” của kiếp
Nay Xuân Hạnh đã làm thông phòng của Từ Triệt cũng đã vàng bạc châu báu và nha hầu hạ nàng
Có lẽ đây cũng coi như là cầu ước thấy
14
Mùa thu sang hoa quế tỏa hương ngào ngạt Giang Vân đã chuẩn xong hành trang định lên đường đến Thuận Thiên phủ ứng thí
Mùa xuân năm nay luôn nhắc nhở cha con họ Giang rằng trời trở lạnh thì mặc thêm y phục
Giang phụ vẫn sơ ý mưa to làm ướt đổ bệnh liệt giường
May mà trong nhà vẫn còn bạc tích trữ Giang Vân liền dễ dàng mời đại phu đến kê đơn bốc thuốc căn bản cần tự lên núi hái dược
Nhờ và Giang Vân tận tình chăm sóc bệnh tình của Giang phụ chẳng mấy chốc đã thuyên giảm
Đến lúc Giang Vân mới tâm trí chuẩn cho kỳ thi hương năm nay
A Hạc cũng vui mừng khi thấy Giang phụ bình phục
Nó thích ông nội Giang
Vì ông sẽ nướng hạt dẻ rừng cho nó còn cho nó ăn hồng ngọt
Còn bà nội ruột của nó thì chỉ biết nhét hết những thứ ngon lành đó cho cô Xuân Hạnh đến lượt nó và – cô Xuân Đào thì chẳng miếng nào
Bà còn bịa lý do rằng đau dày trẻ nhỏ như A Hạc cũng tiêu hóa nổi ăn sẽ khó chịu
A Hạc biết rõ bà đang dối Chẳng qua là để hết của ngon cho cô Xuân Hạnh thôi
Giang Vân thi suốt nửa tháng ba chúng ở nhà ngoài âm thầm cầu khấn cho thì cũng chẳng giúp gì
Đến khi Giang Vân từ phủ thành trở về nấu cho một bát mì cũng hỏi thi cử thế nào
Kết quả đã định ngay từ lúc nộp bài
Sau đó dù hỏi một ngàn lần mười ngàn lần thì kết quả cũng thay đổi nữa
Cho nên chẳng cần lải nhải thêm càng gây áp lực cho …
Không ngờ đến ngày niêm yết bảng vàng cửa nhà vang lên tiếng chiêng trống náo nhiệt
Bên ngoài cao giọng hô: “Mời Giang lão gia ngoài chúc mừng đỗ đạt”
Giang Vân đỗ
15
Giang Vân và Giang phụ đều đồng gặt lúa trong nhà chỉ còn và A Hạc
Vừa báo tin trúng tuyển hô gọi cửa liền vội vàng lấy một nắm tiền đồng và ít bạc vụn bỏ túi gấm chuẩn để thưởng cho đưa tin mừng
Vừa bước cửa mấy báo tin trúng tuyển lập tức vây quanh đồng thanh gọi là Giang phu nhân chen lấn đòi tiền mừng
Ta mở túi gấm rộng rãi lấy tiền thưởng chia đều cho họ Sau đó bảo A Hạc gọi Giang Vân và Giang phụ trở về
Ta biết chữ là thấy rõ tên trong hỷ báo — Giang Vân thi đỗ hạng năm kỳ thi hương tại Thuận Thiên phủ giờ đã là một vị cử nhân đại nhân
Hàng xóm láng giềng từng bàn tán lưng rằng dắt theo đứa cháu “ăn bám” gả Giang gia là mặt dày biết hổ
Vậy mà lúc ai nấy đều hệt như đóa cúc nở rộ còn tay xách nách mang quà tới nhà
Người mang trứng gà kẻ đem rau củ thậm chí bê tới cả một con cá to
Những thứ đáng bao nhiêu tiền cũng chẳng thể trở thành nhược điểm để cầm nắm Giang Vân nên đều nhận hết bếp nấu một mâm cơm rau mời hàng xóm và báo tin cùng ăn
lúc đó Giang Vân Giang phụ và A Hạc cùng trở về ai nấy đều mặt mày hớn hở — nhà ai đỗ cử nhân mà vui cơ chứ
Ngày hôm đó khi chiêu đãi xong báo tin và hàng xóm nhà nhận vô số lễ vật mấy ngày ít đến nịnh bợ
Giang Vân biết giữ chừng mực những ai đưa đến ruộng đất cửa hàng lớn thì đều từ chối; chỉ nhận những phong bao mà địa chủ giàu mang tới chúc mừng tân cử nhân theo đúng lệ
Chỉ riêng khoản nhà đã thu chừng hai ba trăm lượng bạc
Về Giang Vân còn xuất bản tập văn sách cũng thu về một khoản lớn
Cộng thêm tiền gạo bạc triều đình cấp cho cử nhân và phí nhuận bút kiếm … Chỉ trong hai ba tháng ngắn ngủi nhà đã tích góp đến bảy trăm lượng bạc trắng
Giang Vân mua thêm ruộng đất thuê hai tiểu nha còn xây thêm nhà mới
Cuộc sống của thay đổi long trời lở đất chỉ là… mẹ chẳng biết gì
Vì thương Xuân Hạnh bà đã dọn hẳn lên thành ở
Bốn mẫu đất mà để cho mẹ tiêu dùng cũng bà đem cho thuê mất — nếu tính toán từ thì mấy mảnh đất e rằng đã bà bán mất chỉ để đổi lấy bạc theo chân cô con gái út của bà
16
Qua năm mới Giang Vân kinh ứng thí vẻ vang giành trạng nguyên
Ta kinh ngạc vô cùng dù khi thi hương cũng chỉ xếp hạng năm mà thôi
Sao đột nhiên trở thành trạng nguyên vạn chú mục như thế
Giang Vân với các thế gia lần lượt chọn phe đầu nhập các hoàng tử tranh đoạt ngôi vị khiến Hoàng đế hài lòng Bởi thế nâng đỡ hàn môn dùng họ để đối kháng với quý tộc
Chàng đúng lúc bắt kịp thời thế nên mới khoác hồng bào đính hoa vàng trở thành trạng nguyên bảng vàng vinh quy
Mà cũng vì Giang Vân phong chức quan mà ban cho sắc phong lục phẩm phu nhân
Chúng chuyển cả nhà kinh thành
Giang Vân là trạng nguyên văn tập xuất bản bán chạy cũng vì mà kiếm ít bạc
Dù khoản bạc thể khiến cả nhà phú quý giàu sang nhưng cũng đủ để mua một tiểu viện một gian chân hoàng thành
Mẹ và Xuân Hạnh cuối cùng cũng biết cả nhà đã thăng quan phát tài Giang Vân cũng còn là một tú tài nghèo nữa mà đã một bước lên mây trở thành trạng nguyên lang
Xuân Hạnh oán hận vô cùng Nàng hận trời cao luôn ưu ái như
Cùng làm của Từ Triệt trở thành quý nàng chỉ là thông phòng
Cùng gả cho Giang Vân là quan phu nhân nàng là tú tài nương tử phu quân căm hận đến tận xương
Nàng trách ông trời bất công nhưng từng tự hỏi — chính nàng đã biết giữ lấy cuộc đời của
17
Mẹ đến cầu xin van hãy cứu lấy Xuân Hạnh
Bà Xuân Hạnh Từ Triệt xem như thế thân coi như đồ chơi sống thật đáng thương
Lại phu nhân phủ Bá tước giỏi hành hạ đã chèn ép Xuân Hạnh đến chẳng còn hình
những khổ sở đó kiếp đã từng trải qua chính là mẹ đẩy đó để nếm chịu
Sao Những nỗi khổ đó chịu mà Xuân Hạnh thì
“Vậy giúp thế nào Nhà lão gia cũng chỉ là một tiểu quan Hàn Lâm nào thể đối đầu với thế lực quyền quý trong phủ Bá tước”
Mẹ ấp a ấp úng : “Nhị gia nhà họ Từ chỉ cần con rể bằng lòng quy phục phủ Bá sẽ nâng đỡ Xuân Hạnh làm Nhị phòng”
“Lũ nhà họ Từ đúng là lang sói đội lốt ”
Ta nghiêm mặt trừng mắt mà đập bàn một cái: “Hoàng thượng nâng đỡ phu quân chính vì quý trọng thân thế hàn môn của Nay đã nhận ân huệ của thiên tử thể ôm đàn gảy điệu khác đầu phục đám thế gia ”
“Mẫu thân thật là tàn nhẫn Vì Xuân Hạnh thể dễ dàng đưa cả nhà chúng tìm đường chết”
“Ta biết biết…” Mẹ hoảng hốt nhưng vẫn kéo chặt lấy vạt áo : “Xuân Đào con thể bỏ mặc con …”
Kiếp cũng thế
Ký ức trôi về xa — lúc đó đã tính kế khiến Từ Triệt bất lực vững vị trí quý Ngay cả mụ già ác miệng cũng dỗ dành cho xuôi lòng…
Sau đó mẹ và Xuân Hạnh xuất hiện mẹ cũng kéo lấy áo như bây giờ với :
“Xuân Đào con vinh hiển thể bỏ mặc sống chết thế nào …”
Thế nhưng… sống chết của nàng thì liên quan gì đến
“Người để suy nghĩ đã chuyện … dễ mà xử lý…”
Miệng giả vờ xuôi theo chỉ để tiễn mẹ về
Giang Vân mới bổ nhiệm Hàn Lâm viện thể để lời đồn thất thiệt nào ảnh hưởng đến