Tỷ Muội Hoán Đổi Mệnh Số - Chương 3
8
Kẻ khiến ta sợ hãi ấy, chính là Nhị gia Từ Triệt của phủ Bá tước.
Từ Triệt là loại người ghê tởm, vừa ân ái với ta, vừa gọi tên Bạch Nguyệt Quang của hắn.
Nếu thật sự yêu nàng ta đến thế, vậy còn đến trêu chọc ta làm gì?
Đúng là loại nam nhân hạ tiện!
Có lúc, tên đàn ông đê tiện đó còn phát điên trên giường.
Hắn tát ta, mắng ta lẳng lơ, chửi ta không thuần khiết, chẳng đáng yêu như cô nương mà hắn xem là chân ái.
Thật sự yêu người ta đến vậy, thì đi mà cướp nàng về!
Chân ái của hắn thà gả cho Tam vương gia làm thiếp cũng không chịu làm vợ hắn, chẳng phải vì hắn vô dụng sao?
Đúng là hạng đàn ông hèn hạ!
Nhưng ta chỉ có thể mắng Từ Triệt trong lòng, bởi khế bán thân của ta vẫn còn trong tay hắn.
Nếu ta không muốn bị hắn nổi giận rồi đánh chết, ta chỉ có thể tiếp tục nhẫn nhịn.
Ta cẩn thận lấy lòng hắn, làm ra vẻ một kẻ mê luyến hắn không rời, cuối cùng cũng khiến hắn cam tâm tình nguyện tiêu tiền vì ta.
Vậy nên ta mới tích góp được một khoản tiền riêng.
Ta bắt đầu cố gắng học chữ, học nấu ăn, học y thuật.
Từ Triệt tưởng rằng ta vì yêu hắn mà học những thứ đó.
Tư tưởng trọng nam của hắn được thỏa mãn vô cùng, hắn tỏ ra rất hài lòng với ta.
Nào ngờ, ta học những thứ đó chẳng qua là để nghiên cứu các bài thuốc tương khắc, âm thầm nghĩ cách hủy hoại gốc rễ của hắn.
Giết hắn thì ta không dám.
Nếu phủ Bá tước có người chết, tất sẽ kinh động đến Hình bộ và Đại Lý Tự, ta sợ tội danh của mình sẽ bị phát hiện.
Nhưng nếu Từ Triệt bất lực thì lại khác. Hắn là đàn ông, sĩ diện cao, tất nhiên sẽ không rêu rao tìm nguyên nhân, thậm chí đến cả chuyện chữa bệnh cũng phải lén lén lút lút.
Quả nhiên, đúng như ta tính toán, Từ Triệt đã bị liệt dương.
Để che giấu chuyện này, sau khi Nhị phu nhân Lâm thị qua đời, hắn cũng không cưới thêm ai.
Hắn đưa ta lên làm quý thiếp, để kẻ “yêu” hắn là ta quản lý việc trong nhị phòng.
Đó chính là cảnh “vinh hoa phú quý” mà muội muội Xuân Hạnh đã từng nhìn thấy.
Cho nên, yêu đàn ông thật sự chỉ khiến người ta khổ sở. Không yêu đàn ông mới có thể bước lên đỉnh cao của đời người.
Chỉ tiếc rằng, cuộc sống tốt đẹp mà ta dốc lòng tranh đấu mới giành được ấy, lại chưa kịp hưởng bao lâu đã kết thúc.
Ta lại quay về trong một giấc mộng.
Trở về cái thời điểm mẹ bắt ta và Xuân Hạnh rút thăm, chọn ra người sẽ bị bán đi.
Rồi, Xuân Hạnh giành lấy cơ hội bị bán ấy.
Còn ta, ở lại trong nhà và gả cho Giang Vân.
9
Khi Giang Vân bước vào phòng, trông chàng có chút ngơ ngẩn.
Tim đập dồn dập, hai tay khẽ run lên, chàng nhẹ nhàng vén khăn voan đỏ trên đầu ta.
Khi ánh mắt ta chạm vào ánh mắt chàng, gương mặt Giang Vân liền ửng hồng nhè nhẹ.
Chàng thích ta, điều này ta rất chắc chắn.
Bằng không, chàng đã chẳng đồng ý để ta mang theo A Hạc cùng gả vào Giang gia.
Hai chúng ta nhìn nhau, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng vẫn là chàng không ngồi yên nổi, đứng dậy rót vào hai chén rượu, chỉ một lớp mỏng dưới đáy chén.
Ngày xưa, lễ cưới có lễ hợp cẩn, nay cũng lấy hai sợi tơ kết chân, phu thê truyền rượu, gọi là uống rượu giao bôi.
Khi ta và chàng uống rượu giao bôi, hai người sát lại rất gần.
Khi ánh mắt ta và chàng giao nhau, dường như thời gian cũng ngừng trôi.
Môi chạm môi, thật nhẹ nhàng, tựa như hai con thú nhỏ rụt rè dò xét nhau.
Ta rất thích sự dịu dàng và vụng về của chàng.
Sáng sớm hôm sau, khi ánh bình minh mới chớm ló, ta đã tỉnh lại.
Mà Giang Vân… chàng đã dậy từ lâu.
Chàng thậm chí đã nấu xong bữa sáng, còn đọc sách được nửa canh giờ.
Chàng bưng đồ ăn đến đặt bên giường, vẻ mặt lúng túng, chẳng dám nhìn ta, mặt đỏ bừng như quả cà chua chín.
Chàng nói: “Không sao đâu, nương tử hôm qua… hôm qua vất vả rồi.”
Giang Vân đặt khay đồ ăn bên chiếc bàn cạnh giường, sau đó như có chó rượt sau lưng mà chạy mất.
Ta bật cười thành tiếng, sau khi rửa mặt thay y phục, liền ăn bữa sáng mà Giang Vân mang đến.
Dù chỉ là cháo kê đơn giản, thêm vài chiếc màn thầu, trứng gà luộc và dưa muối, nhưng ta lại cảm thấy ngon hơn gấp bội những món cao lương mỹ vị ở hầu phủ kiếp trước.
Ăn bữa sáng đơn sơ này, ta không phải chịu tức, lại còn được ăn no.
Ăn sơn hào hải vị ở phủ Bá tước, thì phải chịu cảnh Từ Triệt nhắc nhở rằng Bạch Nguyệt Quang của hắn mỗi bữa chỉ ăn nửa chén cơm, ta cũng không được ăn quá một miếng.
Trời biết, bát cơm trong phủ Bá tước bé cỡ nào.
Ta ăn không đủ no, trong khi chính Từ Triệt lại ăn rất ngon miệng.
Lúc ấy, ta thực sự muốn đập vỡ cái đầu chó của hắn.
Sau khi ăn sáng xong, Giang Vân nắm tay ta cùng đi bái kiến Giang phụ.
Hôm nay Giang phụ thay bộ y phục mới tinh, lúc bọn ta chưa đến, A Hạc đã lon ton đi theo sau ông.
Ông đưa cho A Hạc một trái hồng ngọt, A Hạc ăn rất vui vẻ.
Ta đổi cách xưng hô, dâng trà kính Giang phụ. Ông nhìn nét tươi cười trên gương mặt ta và Giang Vân, chính mình cũng nở một nụ cười mãn nguyện.
A Vân cưới được người trong lòng, mà không phải vì báo ân mà chấp nhận uất ức.
Như thế… đã là quá tốt rồi… quá tốt rồi…
10
Khi ta và Giang Vân đang tận hưởng cuộc sống tân hôn ngọt như mật, thì ở phủ Bá tước Thanh Viễn xa xôi, muội muội Xuân Hạnh cuối cùng cũng đã khổ tận cam lai, thành công trở thành thông phòng của Từ Triệt.
Kiếp trước, ta không có nổi nửa đồng trong tay, chỉ có thể cắn răng chịu đựng mấy năm liền dưới tay biểu tiểu thư, sau đó mới được Từ Triệt mang đi.
Nhưng Xuân Hạnh thì khác. Mẹ ta sẵn lòng lấy hết số bạc còn lại trong nhà – miễn sao bà không bị đói chết – để giúp Xuân Hạnh.
Dưới thế công của tiền bạc, Xuân Hạnh rất nhanh đã được quản sự điều tới viện của Từ Triệt hầu hạ.
Mà mẹ ta… cũng trở nên tay trắng chẳng còn gì.
Xuân Hạnh hành động rất nhanh.
Trước khi biểu tiểu thư kịp phản ứng, nàng đã là nha hoàn trong viện của Từ Triệt.
Biểu tiểu thư không thể vào viện của Từ Triệt để đòi người.
Nàng ta hiểu rõ, Xuân Hạnh có khuôn mặt quá giống Triệu Thanh Nguyệt, Bạch Nguyệt Quang trong lòng Từ Triệt.
Nàng sợ nếu mình đòi người quá sớm, không những không đòi được, mà còn khiến biểu ca chú ý đến khuôn mặt kia trước thời điểm nên chú ý.
Mọi chuyện cứ thế phát triển đúng theo hướng biểu tiểu thư sợ nhất — Xuân Hạnh hầu hạ Từ Triệt tắm rửa thì bị hắn chú ý tới dung mạo, hắn liền lập tức kéo nàng lên giường.
Đến lúc biểu tiểu thư gặp lại Xuân Hạnh, thì nàng đã trở thành thông phòng của Từ Triệt rồi.
So với một nha hoàn ở phủ Bá tước, biểu tiểu thư là chủ tử, có thể ngang nhiên trừng phạt Xuân Hạnh lúc mới vào phủ.
Nhưng khi đối mặt với chủ tử trong phủ, biểu tiểu thư cũng chỉ là một tiểu thư đến ở nhờ.
Dù có căm hận đến đâu, nàng ta cũng không có tư cách trừng phạt thông phòng của Từ Triệt.
Xuân Hạnh thoát khỏi vực sâu do biểu tiểu thư tạo nên, nhưng nàng không biết, trước mắt nàng… lại là một vực sâu khác.
11
Gió thu tháng Chín thổi rì rào qua ruộng lúa mì, ta cũng đã gả vào Giang gia được hai ba tháng.
Thời gian chớp mắt đã sang thu, mà ở vùng nông thôn như thế này, mùa thu đồng nghĩa với mùa gặt.
Thời vụ bận rộn bắt đầu.
Giang Vân mặc áo ngắn vải thô, cùng với Giang phụ ra đồng gặt lúa.
Còn ta được sắp xếp ở lại trong nhà lo việc nấu nướng, làm mấy việc nhẹ nhàng.
Ta không ngờ Giang Vân lại giỏi giang như vậy. Không những thi đỗ tú tài, mà ở ruộng đồng cũng không thua kém ai, gặt lúa rất nhanh, bó lại cũng ngay ngắn gọn gàng.
Không giống dáng vẻ của một tú tài gia chút nào…
Ta nấu cơm rau, đun đầy một vò nước kim ngân hoa, gọi A Hạc — đang dùng nhánh cây viết chữ trên đất — cùng mang cơm ra đồng.
Trước khi đi, ta và A Hạc còn tranh thủ nhặt một lúc mấy bông lúa sót.
Giang phụ lớn tiếng khen ta là đứa con dâu hiền thục, còn Giang Vân thì cười ngây ngô với ta, vui mừng ra mặt.
Ta hơi cong khóe môi, cũng mỉm cười với Giang Vân, nụ cười của chàng liền rạng rỡ hơn nữa.
Thu dọn bát đũa cất vào giỏ tre, ta và A Hạc cùng nhau quay về nhà, chỉ thấy nhân gian an ổn, lòng dạ bình yên.
Kiếp trước ở nhà họ Từ, thân thể của phu nhân Từ Triệt vẫn luôn ốm yếu, nên cũng không khó xử ta quá mức.
Nhưng mẫu thân của Từ Triệt thì xem ta như hồ ly tinh.
Mỗi ngày khi Từ Triệt ra nha môn, bà già độc miệng đó liền gọi ta vào phòng bà ta chép kinh, thêu thùa, nhặt gạo cúng Phật, mà còn không cho thắp đèn.
Những quy củ ta chưa từng học được nơi chính thê, đều phải cắn răng chịu hết ở chỗ bà ta.
Có đôi lúc, ta cũng từng nghĩ, bệnh tình của phu nhân Từ Triệt rốt cuộc là vì biết trong lòng trượng phu có người khác mà sinh tâm bệnh khó chữa, hay là do lão bà ấy – bà phu nhân phủ Bá – cố tình hành hạ cho phát bệnh mà ra?
Chỉ là khi ấy ta còn chẳng bảo vệ nổi thân mình, đương nhiên chẳng rảnh mà đi điều tra chuyện quá khứ của chính thất nhà người ta…
Chỉ không biết, sau khi có được tiền bạc từ tay mẹ ta, thì Xuân Hạnh ở phủ Bá tước giờ thế nào rồi?
12
Trước Tết, Vương đại thúc – người đã thuê hai mẫu đất của nhà ta – tới đưa tiền thuê đất, tiện thể giúp mẹ gửi cho ta và A Hạc một lời nhắn.
Bà nói năm nay Tết, ta và A Hạc không cần quay về thăm bà.
Bà nhớ Xuân Hạnh, muốn đi thăm nàng.
Thế nhưng kiếp trước ta ở phủ Bá tước sáu bảy năm, bà cũng chưa từng đến thăm ta một lần.
Mãi đến khi Xuân Hạnh biết ta đã trở thành quý thiếp của Từ Triệt, bà mới dẫn theo Xuân Hạnh bám đến cửa…
Chuyện này, ta đã quen từ lâu, cũng chẳng thấy buồn nữa.
Không đến thăm bà cũng tốt, còn đỡ tốn tiền chuẩn bị lễ vật.
Mà ở một quán trọ ngoài phủ Bá tước Thanh Viễn, mẹ ta ôm vai Xuân Hạnh, hai người dựa vào nhau mà khóc rấm rứt.
Lúc này, Xuân Hạnh cũng đã biết, bản thân mình chẳng qua chỉ là thế thân của Từ Triệt mà thôi. Ngay cả ta – người mà nàng từng thấy phong quang kiếp trước – cũng chỉ là một thế thân mà thôi.
Còn lão phu nhân phủ Bá, thực sự là một lão bà biết hành người đến nơi đến chốn. Nàng ta nhặt gạo cúng Phật cho bà ấy, đến mức gần như mù cả mắt.
“Đều tại Xuân Đào cả! Nếu không phải vì tỷ ấy, ta sao có thể rơi vào cái hang ổ hổ sói thế này!”
Xuân Hạnh không nhắc đến sự thiên vị của mẹ, cũng không chịu thừa nhận rằng việc đến phủ Bá tước là do nàng tự nguyện.
Nàng chỉ biết đổ hết lỗi lên đầu ta.
Thậm chí, nàng còn quay sang nói với mẹ: “Nương, hay là… người bảo Xuân Đào đến thay con đi!”
Mẹ lập tức biến sắc: “Sao có thể như vậy được? Tỷ con giờ đã gả cho Giang Vân rồi! Nhà họ Giang tuy không bằng phủ Bá tước về mặt phú quý, nhưng cũng là một nhà nho học có lễ nghĩa, sao có thể để con dâu bị đem bán làm nô tỳ cho người ta được?”
Xuân Hạnh vừa nghe đến tên Giang Vân, cả người liền run rẩy, không dám nhắc lại chuyện đổi người nữa.
Đừng thấy nàng ở trước mặt ta bôi nhọ Giang Vân đủ điều, thực ra trong lòng nàng vẫn rất sợ Giang Vân.