Tỷ Muội Hoán Đổi Mệnh Số - Chương 2
Sau khi đến phủ Bá tước, mấy bà vú dẫn nhóm tiểu nha hoàn như Xuân Hạnh đi tắm rửa, rồi để bọn họ thay bộ y phục bằng vải bông màu xanh, là đồng phục dành riêng cho nha hoàn trong phủ.
Trước khi gả cho Giang Vân, Xuân Hạnh chưa từng được mặc y phục tốt như vậy.
Sau khi gả cho Giang Vân rồi, quần áo của nàng cũng chẳng khá hơn là bao.
Thế mà trong phủ Bá tước, kiểu y phục này lại chỉ là dành cho nha hoàn.
Xuân Hạnh hí hửng thay y phục mới, bắt đầu học quy củ từ các bà vú, học cách hầu hạ chủ nhân.
Mỗi đêm, trong mộng của nàng đều là cảnh Nhị gia Từ Triệt để mắt đến nàng, đưa nàng lên làm di nương, cho nàng sống những ngày tháng vinh hiển.
Nhưng ta biết, mọi chuyện tuyệt đối sẽ không suôn sẻ như thế.
Giống như kiếp trước của ta, rất nhanh thôi, Xuân Hạnh bị biểu tiểu thư trong phủ phát hiện.
Khuôn mặt nàng giống hệt mối chân tình của Từ Triệt, thật sự khó mà không bị biểu tiểu thư – người luôn ngưỡng mộ Từ Triệt – để ý đến.
Giống như ta kiếp trước, Xuân Hạnh bị biểu tiểu thư đòi về làm nô tỳ.
Từ đó về sau, Xuân Hạnh chẳng bao giờ được ăn cơm sạch, mỗi đêm đều phải quỳ trên đất làm chân đèn sống cho biểu tiểu thư.
Lúc làm việc, thường xuyên bị các nha hoàn khác đẩy đổ thứ trong tay, rồi bị biểu tiểu thư phạt quỳ.
Những khổ cực đó, kiếp trước ta đã nếm trải hết.
Mãi cho đến khi ta bị biểu tiểu thư hành hạ gần chết, giấy không gói được lửa, mới bị Từ Triệt nhặt về, thu làm di nương.
Lúc đầu ta còn biết ơn, nhưng khi ta biết được nguồn cơn mọi đau khổ của ta đều bắt đầu từ người đàn ông đó, ta chẳng còn chút biết ơn nào với Từ Triệt nữa.
Chỉ là, giờ đây ta đã hoàn toàn thoát khỏi cái nơi ngoài mặt hoa lệ mà bên trong thối nát ấy rồi.
Ta có thể ở yên nơi thôn quê, sống cuộc đời an ổn của riêng mình.
Ngày 23 tháng Chạp, ta làm một bát nhỏ kẹo mạch nha, nặn ra một viên đưa cho A Hạc ăn, A Hạc bị ngọt đến nheo cả mắt, vui vẻ ôm lấy đùi ta.
Còn mẹ ta, lại chẳng biết trốn ở đâu để nhớ thương tỷ tỷ Xuân Hạnh của bà rồi.
Không sao cả, bà không có ở đây, ta với A Hạc lại được ăn thêm một viên kẹo mạch nha.
“Nghe lời nào, A Hạc, chúng ta mỗi người ăn thêm một viên nữa được không?”
“Được ạ, cô cô tốt quá, A Hạc thích cô cô nhất luôn đó!”
5
Nói thật lòng, việc Xuân Hạnh muốn đổi đời với ta, ta cảm thấy rất vui mừng.
Cuộc sống trong nhà tuy thanh đạm, nhưng lại yên tĩnh, không phải lo nghĩ.
A Hạc cũng là một đứa trẻ ngoan, hiểu chuyện vô cùng, mới năm tuổi đã biết giúp người lớn làm việc, chạy tới chạy lui trong nhà.
Ta rất quý A Hạc.
Thời điểm này của kiếp trước, ta vẫn còn đang bị biểu tiểu thư hành hạ trong phủ Bá tước.
Năm nay, ta và A Hạc trải qua một cái Tết vui vẻ đầm ấm. Dù không có thêm y phục mới, nhưng chỉ cần có nửa bát thịt kho tàu cũng đủ khiến chúng ta vui mừng rất lâu rồi.
Còn mẹ, bà cụ đại nhân ấy, Tết đến mà vẫn mặt mày ủ ê. Ta và A Hạc coi như không thấy, chỉ lo ăn phần của mình.
Rằm tháng Giêng, ta và A Hạc ra chợ lớn dạo chơi.
Ta bán đi trứng gà và mứt quả đã tích cóp được từ trước Tết, kiếm được năm mươi tư văn tiền. Sau đó, ta và A Hạc dùng một văn mua một xâu kẹo hồ lô, chia nhau ăn, vị chua chua ngọt ngọt thấm tận tim gan.
Vì không có nam nhân trưởng thành đi cùng, ta và A Hạc sợ gặp phải kẻ bắt cóc trẻ con, nên không dám ở lại trong thành ngắm đèn.
Trước khi trời tối, hai cô cháu đã trở về nhà.
Vừa về đến nơi, ta thấy một nam tử mặc trường sam màu xanh ngồi trong chính sảnh, đang trò chuyện với mẹ.
Ta liếc nhìn một cái, thì nhận ra người đó chính là trượng phu kiếp trước của Xuân Hạnh – Giang Vân.
Mẹ thấy ta trở về, liền vẫy tay gọi lại, giới thiệu:
“Đây là Giang tiểu ca, bây giờ đã đỗ tú tài rồi.”
“Tổ phụ con khi còn sống từng có ơn cứu mạng phụ thân của Giang tiểu ca, nên hai nhà đã hứa hôn từ trước. Lần này Giang tiểu ca tới, là để xem mặt con đấy.”
Đến lúc này ta mới hiểu ra, vì sao kiếp trước Xuân Hạnh – một nữ nhi nhà nghèo – lại có thể gả cho một tú tài như Giang Vân.
Ta nhìn về phía Giang Vân, chỉ thấy dung mạo chàng thanh tú, vóc người gầy gò, trông như cây trúc xanh mướt mắt.
Tuy không sánh được với vẻ ngoài diễm lệ của Từ Triệt, nhưng cũng có thể gọi là khôi ngô tuấn tú.
Hơn nữa, Giang Vân nhìn là biết người thật thà chất phác, chắc chắn không phải hạng người suốt ngày vướng vào mấy trò biểu ca biểu muội, Bạch Nguyệt Quang hay thế thân này nọ.
Chỉ là…
Mẹ nay tuổi đã lớn, còn A Hạc thì hãy còn nhỏ, ta lại chẳng phải là Xuân Hạnh – người con mà bà yêu thương và đau lòng.
Làm sao bà cam tâm để ta xuất giá, mà không giữ ta lại trong nhà làm việc?
Chuyện này khiến ta vô cùng nghi hoặc.
6
Rất nhanh sau đó, ta đã có được đáp án cho hành động khác thường của mẹ.
Xuân Hạnh sống không tốt trong tay biểu tiểu thư ở phủ Bá tước, muốn bỏ tiền ra đổi sang nơi khác làm việc, liền nhờ người về nhà cầu xin mẹ hỗ trợ.
Nhưng giờ đây, trong nhà này, người làm chủ là ta.
Tính tình của mẹ vốn có phần yếu mềm, nếu không đã chẳng bày ra cái trò rút thăm kia. Vào thời đại này, cha mẹ đối với con cái chính là trời là đất, dẫu bà không nói hai lời đã bán ta đi, thì ta có thể làm gì?
Sẽ không có ai đứng ra vì ta làm chủ đâu.
Thế nhưng mẹ vẫn vì Xuân Hạnh mà bày ra trò rút thăm kia.
Bà là người dễ bị điều khiển, đến cả Xuân Hạnh còn xoay mẹ như chong chóng, thì ta sao lại không làm được?
Cho nên, khi mẹ bị ép giá lúc bán thêu phẩm, bị bóc lột khi nộp thuế, ta nhân cơ hội đề xuất muốn quản lý việc nhà, mẹ liền gật đầu đồng ý.
Ta thuận lý thành chương mà trở thành người quản gia của nhà này.
Vì vậy, tiền bạc tích góp trong năm nay đều nằm trong tay ta.
Ta đã có tính toán sẵn, một phần sẽ để dành làm học phí cho A Hạc, để sau này đưa nó đi học ở xã học.
Dù không đủ sức nuôi nó đi thi khoa cử, nhưng biết đọc biết viết để làm thầy ký cũng đã là một con đường sống.
Phần còn lại sẽ dùng để mua chỉ thêu tươi sáng và lụa là, ta định tranh thủ lúc nông nhàn làm vài món thêu phẩm đem bán. Học nhiều vẫn có ích, kiếp trước khi làm nha hoàn ở phủ Bá tước, ta từng học được vài mũi kim Tô thêu từ các thêu nương trong phủ, nay lại thành chỗ dựa giúp ta nuôi sống cả nhà.
Ta đều đã nói hết những dự định ấy với mẹ, vậy nên bà biết không thể moi tiền từ tay ta đem đi cho Xuân Hạnh tiêu xài được.
Cho nên khi Giang Vân đến cầu hôn, mẹ liền sốt ruột đồng ý ngay.
Là vì bà muốn ta xuất giá để trả lại quyền làm chủ gia đình cho bà, để bà có thể tùy ý chi phối tiền bạc.
Dĩ nhiên, việc Giang Vân sẵn lòng đưa tới hai mươi lượng bạc sính lễ cũng là lý do lớn khiến mẹ vội vàng chấp thuận cuộc hôn sự này.
Còn ta thì không hề có chút phản cảm gì với mối hôn sự ấy.
Giang Vân là tú tài, gia đình lại được miễn lao dịch.
Với một nữ nhi nông hộ như ta, đó là cái lợi thực tế nhất.
Ta không hề tiếc nuối cuộc sống giàu sang ở phủ Bá tước.
Những phú quý xa hoa đó có thể nuốt người ta vào bụng, sống trong đó tuy đeo vàng mặc bạc, nhưng cũng không bằng ăn cám uống nước ở quê mà lòng được an yên.
Kiếp trước, sau khi trở thành quý thiếp của Từ Triệt, hắn cũng chẳng trả thân phận nô tỳ lại cho ta, ta làm sao có thể không sợ hãi cho được?
Huống hồ, Giang Vân không phải không thể tiếp tục thi cử.
Ở kiếp trước, Giang Vân không thể đi thi nữa là vì hôm đó trời mưa, chàng lên núi hái thuốc chữa bệnh cho phụ thân, chẳng may bị rạch một vết trên mặt, vì thế mất tư cách dự thi.
Kiếp này có ta ở đây, chỉ cần ngày thường chịu khó tích góp, thì mọi vấn đề đều có thể giải quyết từ gốc.
Chỉ cần có tiền, thuốc quý gì mà không mua nổi? Giang Vân cũng chẳng cần phải mạo hiểm lên núi trong mưa nữa.
Chỉ là…
“Con đồng ý xuất giá, cũng không phản đối đem sính lễ của nhà họ Giang đưa cho Xuân Hạnh dùng, chỉ là…”
“Chỉ là gì?”
“Xuân Đào, con nói đi! Chỉ cần làm được, mẹ đều sẽ thay con làm cho trọn!”
Ta nhìn vẻ mặt sốt ruột của mẹ, bỗng cảm thấy có chút phản cảm, cũng chẳng còn tâm trạng chơi trò giấu đầu hở đuôi. Ta nói thẳng:
“Chuyển đất và nhà trong nhà sang tên A Hạc. Còn nữa, A Hạc con muốn mang theo!”
“Mang theo? A Hạc là người nhà họ Tống, sao có thể để con đưa về nhà họ Giang?”
“A Hạc còn nhỏ, ăn uống được bao nhiêu đâu? Nhà ta có sáu mẫu đất, hai mẫu thôi cũng đủ cho A Hạc ăn no rồi.”
“Chuyện này con cũng đã hỏi Giang Vân rồi, chàng không phản đối con mang A Hạc về nhà họ Giang.”
“Sao con cứ nhất định phải mang theo A Hạc?”
Mẹ nhìn ta đầy khó hiểu, dường như không hiểu nổi sao ta lại muốn mang theo một gánh nặng khi gả đi, chẳng phải như vậy sẽ rất bất lợi sao?
“Mẹ, con sợ mẹ vì Xuân Hạnh mà bán cả đất cả nhà, khiến A Hạc đói chết.”
Hơn nữa, nếu theo mẹ và Xuân Hạnh, A Hạc cũng chẳng có tiền đồ gì.
Ta vẫn nhớ rất rõ khi ta còn nhỏ bị bệnh, là đại ca đã đi đường bùn suốt đêm, cõng ta đến trạm y.
Ân tình ấy, ta không thể quên.
Ta không thể để mẹ và Xuân Hạnh hủy hoại A Hạc cả đời thêm một lần nữa.
Cho nên ta hỏi A Hạc:
“A Hạc, con muốn đi theo cô cô, hay là muốn sống cùng bà nội?”
7
A Hạc đã theo ta rời đi.
Ta dùng năm lượng bạc để sắm sửa sính lễ cho mình, rồi đến nha môn làm thủ tục sang tên đất đai và nhà cửa sang cho A Hạc.
Mẹ rất bất mãn với việc này, nhưng ta chẳng thèm để tâm.
Lẽ nào vì Xuân Hạnh mà ta phải tay không đi gả vào nhà họ Giang, không mang nổi một đồng bạc nào theo sao?
Ta đâu có lương thiện đến mức ấy.
Ta đem hai mẫu đất trong nhà cho thuê, tiền thuê sẽ dùng làm chi phí ăn uống cho A Hạc.
Bốn mẫu đất còn lại thì để lại cho mẹ cày cấy, nếu không gặp thiên tai, sản lượng từ bốn mẫu ấy đã dư sức cho mẹ tiêu dùng.
Còn chuyện bán nhà bán đất…
Chuyện đó đã không thể xảy ra nữa rồi.
Ngôi nhà này, bốn mẫu đất này, giờ đều đứng tên A Hạc.
Không có chữ ký và dấu tay của A Hạc, ai cũng không bán đi được.
Kiếp trước, Xuân Hạnh vốn đã giỏi vòi vĩnh. Kiếp này trọng sinh rồi, nàng dường như vẫn rất giỏi trong chuyện đó.
Để đề phòng mẹ bán sạch đồ trong nhà để chu cấp cho Xuân Hạnh, ta đành phải lo trước, làm kẻ xấu một lần.
Khoác lên mình hỉ phục đỏ thắm, bước lên kiệu hoa đỏ rực, trong tiếng nhạc rộn ràng của đội nhạc cưới, ta đến sân nhỏ lát đá xanh của nhà họ Giang.
Sau khi bái đường với Giang Vân, ta được đưa vào phòng ngủ của chàng, còn A Hạc thì bị cha Giang Vân dẫn đi ăn đậu lông luộc.
Ta ngồi trên giường cưới, đợi Giang Vân trở về cùng ta động phòng, trong lòng bồn chồn không yên.
Ta phải nói thật, đối với chuyện trên giường, ta có chút sợ hãi.