Tuyệt Tình Tần Gia - Chương 3
Khoảng một năm một buổi trưa Kim Chi vội vã chạy sân: “Không xong tướng quân trở về”
Ta đầu : “Còn mang theo một nữ tử đang mang thai”
“Ờ…”
Kim Chi nhíu mày
“Không mang thai nữ tử tướng quân mang về là một cô quận chúa tôn quý Về thân phận nàng đè bẹp còn đáng sợ hơn cả việc mang mười đứa con trai”
“Còn nữa còn nữa nàng đã cứu mạng tướng quân của chúng ở biên ải là đại ân nhân của Tần phủ ngay cả lão phu nhân khi gặp nàng cũng dậy nghênh đón”
“Ồ”
Ta gì trong sân tiếp tục uống rượu ngắm hoa
“Phu nhân bình tĩnh như ”
Ta thong dong nâng chén rượu lên nhấp một ngụm: “Không cần hỏi chuyện như ý mới là lẽ thường tình của cuộc đời cũng ngoại lệ”
“Thật là định lực kiên cường”
Có mời mà đến lúc đến gần còn vỗ tay
“Phu quân từ bên ngoài mang theo nữ nhân trở về phu nhân vẫn thể bình tĩnh uống rượu đúng như lời Cận ca ca tình cảm vợ chồng của hai đúng là nhạt nhẽo thật”
Không cần đầu cũng biết phụ nữ kiêu ngạo ngang ngược tất nhiên là quận chúa
Ta ngẩng đầu tự tin trả lời nàng : “ dù cũng quá đỗi ưu tú thể hủy hoại bản thân vì tình cảm”
Quận chúa chế nhạo: “Phu nhân cứ yên tâm tình cảm của và Cận ca ca quả thực hơn nhưng đường đường là quận chúa tuyệt đối sẽ làm ”
Ý gì đây
Thông báo cho rửa tay sạch sẽ chuẩn đón nhận hưu thư
“Quận chúa vốn liếng lớn nhất của một phụ nữ là lấy chồng”
Ta bình tĩnh với nàng như một chị cả: “Là tự làm chủ đủ bản lĩnh để chứ bỏ ”
Không cần dùng hưu thư để uy hiếp phục thì cứ đấu
“Phu nhân thật là khí phách”
Có một đàn ông tiến đến gần quận chúa vốn đã kiêu ngạo càng đắc ý hơn
Trong ánh mắt như rằng – xem chó săn của đến
Gả đến Trường An một năm đây là lần đầu tiên gặp chồng
Quả nhiên là tướng mạo đường đường tuấn tiêu sái
Con mắt chọn của phụ thân vẫn chuẩn quả thực cái gì cũng chỉ là yêu mà thôi
Sau một thoáng ngẩn ngơ dậy chào: “Phu quân về sớm ”
“Ngươi vẻ mong tử trận ngoài sa trường nhỉ”
“Sao thế Ta nỡ xa phu quân”
Đùa
Tần Cận chỉ mỹ nhân kiều diễm bên cạnh: “Gặp quận chúa Hoan Nghi còn mau quỳ xuống”
Ta tại chỗ hai tay nắm chặt nhưng vẫn giữ nụ lộ vẻ gì
Tần Cận hất cằm: “Phu nhân còn chờ gì nữa”
Ta đếm trong lòng một hai ba
“Nàng đang chờ các ngươi quỳ xuống thái phi là ”
Từ trong phòng bước một lão phu nhân ăn mặc sang trọng chính là thái phi trong cung
Tần Cận và Hoan Nghi lập tức cúi đầu quỳ xuống
Lão thái phi quở trách Tần Cận vô lễ với chính thê nghiêm khắc làm tổn thương lòng tự trọng của quận chúa Hoan Nghi suýt nữa khiến nàng thét lên
Hai sân đã chịu thiệt đành ngậm ngùi lui xuống
Lúc lão thái phi bà sai hầu khiêng hai chiếc rương lớn từ phòng là gấm vóc lụa là thượng hạng
Không còn cách nào khác khi khách quý đến chơi về tặng cho họ chút quà cũng quá đáng chứ
Ta là tướng quân phu nhân giao thiệp với quyền quý tiện bằng nam tử
thể kết bạn với các quý phụ nhân
Để họ dẫn dắt đầu nhà mẹ đẻ nhà chồng của họ làm ăn buôn bán với vẫn thể
Hôm nay mời thái phi nương nương về thăm nhà mẹ đẻ đến đây chơi
Thật khéo đụng hai kẻ xui xẻo
Không thể trách chứ
Quận chúa Hoan Nghi đích nữ của vương gia trấn giữ đất phong
Một vị vương tôn quý tộc thực sự
Cha nàng đã rời xa trung tâm quyền lực nhưng huyết mạch hoàng gia là sự thật thể chối cãi
“Một nữ tử tôn quý như thích một đã vợ còn nhất định theo đến Trường An lão vương gia chẳng lẽ đánh gãy chân nàng ”
Kim Chi lẩm bẩm cùng trong rừng đào
Hoa đào phơn phớt nở rộ khắp núi đồi vô cùng mắt
“Người gia thế hiển hách chi phí thử sai thấp cho dù nàng chạy lên núi làm áp trại phu nhân cho giặc cỏ về nhà vẫn cưới”
Điểm bình thường thể so sánh
Ta vuốt ve một cành hoa đào nhẹ nhàng ngửi mũi
“Huống hồ nhà họ Tần ba đời làm tướng Tần Cận cũng là nắm giữ binh quyền để con gái ngoài thử xem biết nàng thể thường xuyên đến Trường An dạo chơi Tóm …”
“Ngậm miệng”
Rừng đào yên tĩnh đột nhiên vang lên một tiếng quát lớn đầu thì thấy quận chúa Hoan Nghi đang trừng mắt thẳng
Bên cạnh nàng chính là phu quân của Tần Cận
“Dám bàn tán về của hoàng tộc ngươi tin thể thưởng cho ngươi mười gậy ngay bây giờ ”
Ta vội kiêu ngạo siểm nịnh
“Quận chúa thứ tội Chuyện là của bằng làm chủ mời đến tửu lâu đắt nhất Trường An chơi Ta còn thể mời đường ca của là Thành thế tử đến mọi cùng tụ tập”
Ngươi tưởng tiêu xài năm trăm vạn lượng bạc một năm còn nuôi nổi mấy quyền thế
Những công tử quyền quý trong thành Trường An đã trải qua bao mưa đao kiếm máu ngươi thể đấu mấy chiêu với họ
Một quận chúa ở vùng đất hoang vu dựa mà đánh tướng quân phu nhân mười roi là đánh mười roi
Ta Dương Thiến cũng dọa mà lớn lên