Tuyệt Tình Tần Gia - Chương 11
——Hoàng thượng nhưng cũng tệ
Khi Kim Chi tiếc nuối vì đã trả lời nàng như
Nàng nhớ đến lúc xuất giá năm xưa đã dời cả tòa nhà đến Trường An lần nàng bắt chước dời cả khu vườn ở Dương Châu đến Tây Vực
Ta ngăn nàng
“Mang nhiều bạc một chút tiền thì cái gì cũng mua thợ giỏi nào cũng mời Ta còn là cô nương nhỏ bé năm xưa xa một chút là lo lắng nữa ”
Ngày lên đường con trai đến tiễn
Nó Tây Vực cùng nó ở Trường An báo đáp quốc gia
“Con là thương tịch thể tham gia khoa cử con đường làm quan sẽ khó khăn gấp trăm lần khác” Ta tiếc nuối khi dặn dò nó
Dương Kiên mười lăm tuổi đang là lúc bồng bột: “Con sợ mẫu thân là nữ tử cũng thể làm quan con là nam nhi cũng nhất định thể làm nên sự nghiệp”
“Thật ” Ta do dự một chút: “Còn một cách nữa nếu con nhận là mẫu thân nữa thì…”
“Mẫu thân đừng nữa đã ban cho con sự sống hạnh phúc lớn nhất đời con là gặp mẫu thân”
Dương Kiên tỏ vẻ nỡ: “Mẫu thân con vô cùng vinh dự khi một mẫu thân như Đợi con con con sẽ bắt đầu gia phả Gia phả nhà họ Dương chúng sẽ bắt đầu từ mẫu thân”
Dần dần khóe mắt rưng rưng
Thật tên của cũng thể xuất hiện trong gia phả
Mười lăm năm khó sinh
Khi đứa trẻ đời thân tím tái đã sớm còn thở
Đó là thời khắc tuyệt vọng nhất trong cuộc đời
sinh con vứt bỏ
Tuyết rơi đầy trời biết đứa bé đã cửa viện nhà bao lâu
Khi Kim Chi bế nó đến thân nó đã tím tái vì lạnh và nó ôm trần truồng trong chăn từng chút từng chút ủ ấm nó
Từ đó nó tên là Dương Kiên
Trở thành con trai của
Từ đó là một nữ tử chồng cũng con ruột
tất cả những điều ngăn cản trở thành một phụ nữ xuất sắc
Không ngăn cản yêu thương những đứa trẻ khác yêu thương quãng đời còn yêu thương thế giới
Hằng Dũng đến tiễn
Một lần chia tay lẽ là cả đời
Hắn sai quan trong cung đưa một bức thư
Trên đó ——Nàng là sự bồi dưỡng mà trẫm tự hào nhất trong đời
Sau khi xong cất bức thư hộp cẩn thận cất giữ
Thật thấy thời điểm gặp thật vặn
Hắn vẫn là thái tử cần tài dị sĩ; còn còn mong chờ tình yêu còn mong chờ hôn nhân
Chúng gặp như mới là tuyệt phối
Xe ngựa vất vả hơn ba tháng cuối cùng cũng từ Trường An đến Tây Vực
Vén rèm lên đập mắt là những đám đông với đủ loại trang phục và nền văn hóa đa dạng
Kim Chi xe ngựa cùng tay ôm một chiếc hộp lớn
Nàng : “Phu nhân mang nhiều tiền đồng như làm gì Không tiện lắm”
Ta : “Rải ”
“Hả”
“Hả cái gì nhanh rải ”
“Ồ” Kim Chi hiểu nhưng nàng vẫn làm theo mở hộp tiền những đồng tiền tròn vo nhanh chóng lăn xuống theo khe hở của xe ngựa
Sau một thoáng im lặng bên ngoài xe ngựa lập tức náo nhiệt hẳn lên
“A là tiền là tiền đồng…”
Mọi kéo đến như ong vỡ tổ đuổi theo xe ngựa của chạy hét
“Đây là nào rải tiền đường thế”
“Hình như là thị lệnh mới đến”
“Nghe còn là một nữ tử”
“Trời ơi nàng tên gì…”
“Tên là Dương Thiến”
Bên ngoài càng náo nhiệt Kim Chi càng rải hăng
“Phu nhân rải tiền Bên ngoài loạn cả lên ”
Ta thấy tiếng tiền đồng lăn xuống thấy tiếng dân chúng bên ngoài đang bàn tán hai chữ “Dương Thiến”
“Bởi vì—— cho các thương nhân Tây Vực thấy tiếng của để cho cả con đường tơ lụa đều lưu truyền tên của
Ta chỉ tên của nữ tử gia phả trăm năm mà còn tên của nữ tử sử sách ngàn năm”
Hết