Tuyệt Tình Tần Gia - Chương 10
Mười ba năm trôi qua trong nháy mắt
Hằng Dũng cũng đã đăng cơ ba năm
Ta đã sớm hiểu rõ cách hành xử của phối hợp ăn ý với một năm cũng gặp mấy lần
Hắn từng : Ta làm việc yên tâm
Đêm hôm đó đột nhiên triệu cung những lời quen thuộc
“Cho nàng hai lựa chọn”
Ta khẽ như thể đã trở về buổi trưa mười mấy năm
Ta từ từ quỳ xuống tiếp đỡ dậy giọng dịu dàng: “Bằng hữu nhiều năm cần câu nệ”
“Bệ hạ cần làm gì cứ thẳng hà tất lựa chọn làm gì”
Trước mặt quân vương chỉ cần ai quyền lựa chọn
“Trẫm đúng là chuyện làm nhưng trẫm càng hy vọng nàng cũng vui vẻ” Hắn mày mắt ôn hòa mười mấy năm trôi qua vẫn giống như ca ca nhà bên
Ta dời mắt khỏi khuôn mặt : “Bệ hạ xin hãy ”
Hắn thu liễm tâm tư giống như nhiều năm lấy một chiếc ấn bạch ngọc
Lần chiếc ấn trông vẻ nặng hơn nhiều so với ấn của Thương hội Con đường tơ lụa đây
“Thịnh thế vạn nghề phồn vinh thịnh vượng buôn bán Con đường tơ lụa cũng ngày càng phát đạt việc quản lý chợ búa và tài chính ở Tây Vực trẫm giao cho một năng lực xuất chúng và đáng tin cậy đảm nhiệm”
Hằng Dũng giơ tay lên cho xem mặt của chiếc ấn đó khắc chữ – Ấn Thị thự lệnh
Đây chính là chức quan cao nhất quản lý chợ búa
Nếu ở Trường An còn giám sát thì đến Tây Vực đó chính là tướng ở ngoài lệnh vua
Mỗi năm nộp bao nhiêu bạc cho triều đình đều do quyết định
Ngoài sự chấn động cảm thấy sự ủy nhiệm vô cùng nặng nề
Không chỉ là sự tin tưởng quan trọng hơn là thương nhân càng là nữ tử
“Bệ hạ mở tiền lệ cho triều đình nhất định sẽ phản đối”
“So với việc nàng đến Tây Vực xa xôi nhiều năm về trẫm tốn chút lời triều đình thì là gì”
Ta do dự một chút đúng nếu làm Thị thự lệnh ở Tây Vực trở về Trường An thì đến lúc tóc mai đã bạc trắng cáo quan về hưu
“Còn một lựa chọn khác”
Hằng Dũng cất ấn tín ánh mắt đầy thương yêu: “Làm phi tử của trẫm Không cần cần làm gì cả chỉ cần ngắm hoa nở hoa tàn tuổi già an nhàn”
Khi đến lựa chọn thứ hai đã thêm nhiều câu hoa mỹ vô thức đã cuốn
Cuộc sống nhàn nhã cùng ngày ngày uống rượu ngắm hoa quả thực tuyệt
Ta nhớ nhiều năm từng : “Ta là chỉ một lần”
Bây giờ đã lần thứ hai
Ta nghĩ trong lòng nhất định
một thoáng ngẩn ngơ hình thêu long bào đã kéo tầm mắt trở – Cái giá của việc ngày ngày ngắm hoa chính là ngày ngày chờ
Sớm chờ tối chờ
Hắn đến nhiều sợ khác ghen tị
Hắn đến ít bản thân ghen tị với khác
Những ngày như hơn việc đến Tây Vực làm Thị thự lệnh
Ở đó sẽ nhớ quê hương nhưng cũng thể điều binh khiển tướng thể tiêu tiền như nước
Ta cần nhớ nhung khác khác đều nhớ nhung
Nam nhân nữ nhân đều vây quanh
Thật biết bao
Ta từ từ quỳ xuống giơ hai tay lên: “Tạ ơn Hoàng thượng ban ấn”
Hằng Dũng tỏ quá ngạc nhiên dường như đã chuẩn sẵn sàng cho việc từ chối
Hắn tự giễu trao ấn Thị thự lệnh tay
“Đến Tây Vực tiên hãy đến đóng quân ở Đô hộ phủ Bắc Đình bất kể xảy chuyện gì những tướng sĩ ở đó cũng sẽ bảo vệ nàng”
“Tạ ơn Bệ hạ”
Lúc sắp thật sâu đầy vẻ tiếc nuối: “Nếu như trẫm thể gặp nàng sớm hơn thì biết bao”
“Chúng gặp muộn ” Ta đáp
“Vẫn là muộn giá như sớm hơn nữa thì biết bao”
“Sớm hơn bao nhiêu”
“Khi nàng còn tin tình yêu khi nàng còn mong chờ hôn nhân…”