Tuyển Con Dâu Lương Cao - Chương 4
14
Tống Tuyết trợn mắt:
“ là hai tên ngốc”
Đến tận trưa Cố Khiêu Dã mới ngộ vấn đề
Anh trở nên cẩn thận áp tay lên bụng :
“Miên Miên ở đây em bé ”
Tôi lắc đầu:
“Đó là dày của em cảm ơn”
Cố Khiêu Dã vẫn hào hứng xoa nhẹ cố tìm vị trí của đứa bé
Trình Mặc bên cạnh hừ lạnh:
“Người cha vẻ thông minh lắm nhỉ cần đổi ”
Cố Khiêu Dã khựng xắn tay áo lao đánh với Trình Mặc
“Đồ già xa suốt ngày tính đào góc tường nhà cút ”
“Anh tự gì trách khác Tôi cứ đào cứ đào đấy”
Tống Tuyết bĩu môi:
“Hay là chúng hai cộng đủ mười tuổi ”
Tôi đồng tình
Trên đường trở về vẫn dừng dừng mất nửa tháng mới về đến Lâm Thành
Cố Khiêu Dã lập tức đưa về nhà họ Cố nhưng
Bởi vì ngay cổng một đàn ông đã đợi từ lâu
“Tiểu Miên xuống xe”
Tôi ngẩng đầu giật một cái
Lập tức ngoan ngoãn bước xuống yên tại chỗ
Cố Khiêu Dã nổi giận:
“Bảo vệ kéo thằng cha Dám quát vợ sống đủ hả”
Tôi vội vàng túm lấy :
“Đó là trai em Tên là Tô Giác”
Cố Khiêu Dã lập tức im bặt ngoan ngoãn ngay ngắn
Tôi chạy tới bên Tô Giác nịnh nọt:
“Anh về nước ”
Tô Giác hừ lạnh:
“Nếu về làm biết em gây chuyện như thế Vì chút tiền mà bán cả bản thân giỏi lắm”
Tôi co như con chim cút
Không còn cách nào khác dù là sinh đôi long phụng nhưng từ nhỏ đã sợ
Bố mất sớm Tô Giác trời sinh chín chắn từ khi trưởng thành đã gánh vác trách nhiệm gia đình như một trưởng bối thực thụ
Mỗi khi mắng cứ như đang dạy dỗ cháu trai
Cố Khiêu Dã đau lòng tiến gần:
“Anh mắng Miên Miên đang mang thai chịu trách móc”
Tô Giác tỏa lạnh giọng đầy uy quyền:
“Đừng vội xưng em Cậu cưới còn biết”
“Dù Tiểu Miên cả đời lấy chồng nhà họ Tô chúng cũng nuôi Đừng tưởng vì đóng góp vài cái tế bào mà nắm quyền với em gái ”
“Về nhà với ”
15
Tôi Tô Giác đưa
Cứ thế rời khỏi Cố Khiêu Dã đúng nửa năm
Dù vẫn sống ở Lâm Thành nhưng cảm giác như cách cả ngàn núi vạn sông
Cố Khiêu Dã thể đến thăm nhưng chỉ từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều đó đuổi về
Trong thời gian đó Tô Giác canh chừng kỹ
Phu nhân nhà họ Cố lập tức sắp xếp việc cầu hôn
Phải mất ba tháng kiên trì Tô Giác mới chịu gật đầu chuyện
Lại thêm ba tháng nữa mới cho phép mang lễ vật đến cửa
Tôi kinh ngạc lén hỏi Tô Giác:
“Anh rườm rà quá ”
Tô Giác trợn mắt:
“Em biết cái gì Não bé như hạt óc chó”
“Kết hôn là chuyện cả đời bọn họ chịu khổ vài ngày đã là gì”
“Nếu thấy phiền khỏi cưới Con mang họ Tô cho phép em yêu đương cả đời với thằng họ Cố ”
Tôi lập tức im miệng
Ngày cưới cuối cùng định đầu xuân năm đúng dịp con tròn 100 ngày tuổi
Bác sĩ kiểm tra là sinh ba
Phu nhân nhà họ Cố vui sướng xoay vòng vòng sắp xếp xong lễ cưới là bắt đầu chuẩn tiệc đầy tháng cho bọn trẻ
Ngày đầu tiên của mùa đông ba đứa con trai chào đời
Vừa khỏi phòng sinh điện thoại đã nhận thông báo tiền chuyển khoản
Tổng cộng chín nghìn vạn khiến bật dậy nhảy múa ngay giường bệnh
Tô Giác bĩu môi:
“Giỏi nhỉ thiếu tiền tiêu ”
Tôi hãnh diện:
“Anh hiểu đây là tiền em tự kiếm đấy”
16
Ngày lễ cưới cùng Cố Khiêu Dã đến cục dân chính để đăng ký
Khoảnh khắc dấu thép đóng xuống nắm tay áp lên môi:
“Tốt quá chờ bao nhiêu năm cuối cùng cũng đợi ”
Tôi ngơ ngác:
“Chờ nhiều năm Anh nhận nhầm đấy chứ”
Cố Khiêu Dã bất đắc dĩ:
“Năm em mười tuổi nhớ lạc ”
Nhắc đến chuyện lờ mờ nhớ
Đó là năm đầu tiên đến Lâm Thành
Mẹ dẫn trai làm thủ tục nhập học dặn yên một chỗ chạy lung tung
Ai ngờ khuất từ bụi cỏ một con rắn bò
Tôi sợ quá ôm đầu chạy loạn
Chạy tới chạy lui thế nào lạc đường
Trời tối dần đường thưa thớt cột đèn
Bỗng một thiếu niên 15 tuổi dừng mặt
Dáng vẻ kiêu ngạo cố tỏ lớn nhíu mày hỏi:
“Nhóc con gì thế”
Tôi thút thít:
“Bị lạc còn đói”
Thiếu niên hừ nhẹ:
“Chuyện nhỏ ăn gì Dã bao”
Tôi lau nước mắt:
“Lẩu xiên cay”
Thiếu niên bật :
“Nhóc từng ăn món ngon Lẩu xiên cay là đồ công nghệ cao sợ đau bụng ”
Nói thì nhưng vẫn dắt đến quán lẩu xiên cả quán cứ ăn thoải mái Dã chi hết
ăn còn tỏ ghét bỏ
Nhân lúc để ý nhét cho một viên cá
“Ôi trời cái gì đây… Ừm…”
Anh nhai nhai:
“Cũng ngon nhỉ”
Tôi đắc ý:
“ mà công nghệ tuy cho sức khỏe nhưng ngon”
Ăn no đưa đến đồn công an gần đó
Lúc chia tay kéo áo :
“Tiền em trả thế nào”
Anh Dã vung tay:
“Không cần thiếu”
“Vậy… em cảm ơn thế nào đây”
Anh Dã chống cằm suy nghĩ:
“Hay là làm yêu ”
“ em còn nhỏ mà”
“Đợi lớn tính”
Hồi tưởng xong trợn tròn mắt:
“Chỉ vì lời hứa thời thơ ấu mà chờ đến bây giờ ”
Cố Khiêu Dã lắc đầu nhẹ:
“Đâu kẻ biến thái”
“Chỉ là ngày em xuất hiện trở ngây em”
“Cô gái chỗ nào cũng đúng với gu của Không hổ là đã định từ nhỏ”
Phiên ngoại
Kết hôn năm năm đã sinh hai lần
Lần đầu là ba đứa sinh khi cưới: Đại Bảo Nhị Bảo Tam Bảo
Cố Khiêu Dã ba đứa là đủ cần sinh thêm nữa
chẳng may mang thai lần nữa
Lần là sinh tư hai trai hai gái tên ở nhà là Tiểu Sơn Tiểu Hải Tiểu Trân Tiểu Châu
Mẹ chồng vung tay hào phóng giữ nguyên quy tắc cũ chuyển khoản hẳn một trăm triệu tài khoản
Cố Khiêu Dã dặn dặn :
“Bảy đứa đủ ”
một lần ngâm suối nước nóng kìm dính thai
Lần là sinh ba
Cố Khiêu Dã bụng mặt đầy thắc mắc:
“Tổ tiên em là tinh linh thỏ chuyển kiếp Sao cứ đụng là thai thế”
Mẹ chồng cũng bụng nhíu mày thật chặt
Một lúc bà gọi điện cho bố chồng đang ở nước ngoài:
“Ngưng Ngưng cái gì mà ngưng Đừng nghỉ nữa Tiền mặt của đều chuyển cho con dâu hết mau kiếm tiền bụng nó ba đứa nữa”
“Nếu đủ tiền cho mấy đứa nhỏ lấy cổ vật của ông bán luôn”
Chỉ trong một cú điện thoại
Ba đứa năm tuổi là Đại Bảo Nhị Bảo và Tam Bảo đã chạy vèo lên tầng hai
Đại Bảo chui thư phòng rút hết giấy tờ trong tủ tung lên trời như tiên đồng rải hoa
Nhị Bảo bám lan can cầu thang trượt từ tầng hai xuống như cầu trượt
Tam Bảo leo dọc theo cột nhà sắp lên tới đỉnh
Mẹ chồng sốt ruột đập đùi liên tục điều khiển tám vệ sĩ bắt từng đứa
Trong nháy mắt hai nhóc ba tuổi là Tiểu Sơn và Tiểu Hải đã xé nát hết giấy tờ rơi khúc khích như quỷ nhỏ
Mẹ chồng chống lưng thở dài:
“Haiz vẫn là cháu gái ngoan hơn Ủa Tiểu Trân Tiểu Châu ”
Người giúp việc đáp:
“Ở gara ạ”
Hóa mỗi đứa một xấp nhãn dán biến từng chiếc xe trong gara thành “xe hoa”
Mẹ chồng im lặng hồi lâu sang Cố Khiêu Dã nghiến răng ken két:
“Đi bệnh viện thắt ống dẫn tinh Không cần nữa”
Buổi chiều quản gia vội vã chạy :
“Cố Phu nhân bên ngoài một phụ nữ là tình nhân bên ngoài của giám đốc Cố đang mang thai đến ép buộc”
Cố Khiêu Dã giơ tay thề:
“Không con”
Mẹ chồng lạnh:
“Đuổi cô Bà đây cái gì cũng thiếu chỉ thiếu cháu”
“Nếu bản lĩnh thì cứ kéo Cố Khiêu Dã tùy cô ”
Cố Khiêu Dã hoảng hốt:
“Mẹ con là con trai duy nhất của mẹ mà”
Mẹ chồng thay đổi sắc mặt:
“Khi còn tám đời độc đinh thì là duy nhất nhưng khi mười đứa cháu thì tính là cái gì Cút ”
-HẾT-