Tuy An - Chương 3
9
Sau bảy ngày đưa tới Cảnh Quốc với danh nghĩa công chúa hòa thân
Trước khi phụ hoàng thể hiện một màn tình nghĩa phụ tử hiếm khi thấy với
Ông mắt chặt tay ánh mắt đục ngầu vẫn biểu cảm xúc động thái quá ngữ khí bình bình dặn dò chuyện đường hòa thân
Tiêu Thư Tầm cũng nắm tay quan tâm hỏi han một phen
Ta bình tĩnh ứng đối từng thấy giữa hai đầu mày Tiêu Thư Tâm giấu quyết tâm
Thầm nghĩ cá mắc câu
Mấy ngày đó nàng vẫn luôn bực bội
Con của nàng bao giờ che giấu cảm xúc của bản thân mọi thứ đều hết mặt
Vì
Bởi vì nàng khinh thường
Bởi vì nàng là đại nữ chủ của thế giới
“…”
10
Ta biết chuyện từ khi nào
Có lẽ là năm bảy tuổi
Tiêu Thư Tầm tỉnh ngã ngựa thì như biến thành một khác
Hoàng tỷ của trưởng công chúa Tiêu Thư Tầm là thương nhất
từ khi nàng tỉnh
Ngoài mặt vẫn dịu dàng hiền lành như nhưng mỗi đêm mất ngủ nàng còn lặng lẽ đẩy cửa phòng cho một viên kẹo ngọt ngào
Ban đầu chỉ nghĩ nàng ngã thương tâm trạng
Cho đến … nàng đưa cho một đĩa bánh độc
Nàng giết
Vô số lần
Đáng tiếc là đều thành công
Ta biết tại nàng thành công
Cũng biết tại mỗi lần mưu sát đều may mắn tránh thoát
Sau đó thấy nàng ném ngọc bội trong tay lạnh lùng mắng tên hộ vệ đang quỳ đất: “Ta là nữ chính giết một phản diện mà Đây là cái quy tắc quái quỷ gì ”
Ta lập tức hiểu
Sau đó năm mười bốn tuổi đó ú ớ
Ngày hôm nàng thấy thì nhíu mày kinh ngạc: “Sao ngươi vẫn thể ”
Ta lập tức hình đó bủn rủn chân tay lảo đảo ngã từ đó chủ động làm câm
Về phần tại thỏa hiệp tại Tiêu Thư Tầm ngang ngược như
Bởi vì phát hiện phàm là lời “tiên đoán” từ miệng nàng thì đều thành hiện thực
Không ai đấu nàng cho nên nàng sợ cũng kiêng dè
“…”
11
Từ Dận đô đến Cảnh quốc Kì Tranh hộ tống suốt chặng đường
hộ tống mà cũng ăn chơi sênh ca
Trắng trợn như khiến theo đều âm thầm cảm thán thay
Ta cũng ngoan ngoãn chấp nhận giả bộ như oán trách hối hận cuộc hòa thân
Người khác thường duy nhất là Thiệu Diễm
Hắn luôn “tình cờ” xuất hiện gần
bảo vệ nghiêm ngặt chỉ thể loanh quanh ở ngoài
Thậm chí vài lần Kì Tranh còn trêu Thiệu Diễm đen mặt nắm chặt dây cương trong tay
Thiệu Diễm khinh thường Kì Tranh
Dù cho kiếp Kì Tranh đoạt đích thành công vẫn cho rằng vì Kì Tranh gia tộc chống lưng
Dù cho đó Kì Tranh giết thấy máu dùng sắt máu quét sạch hai nước vẫn từ bỏ dã tâm cướp tất cả những gì cho rằng nên thuộc về
Hắn và Kì Tranh bao giờ hợp
Vậy nên biết lúc thể trốn thoát khỏi đội nghĩ áp giải thù nhân là nhờ Kì Tranh ý thả
Đương nhiên cũng biết Kì Tranh đêm đêm say rượu sênh ca nhưng đó vẫn về quân trướng mỉm ném cho một bình rượu liếc xéo : “Tiêu Tuy An ngươi giả câm nghiện ”
“…”
12
Sau khi đến Cảnh quốc đương nhiên bất ngờ gì sắp xếp ở biệt uyển trong phủ thái tử
Cũng giống như lúc nhổ trại nơi thủ vệ dày đặc Thiệu Diễm vẫn
Cho đến mười ngày ngày đại hôn của và Kì Tranh phòng mới nới lỏng
Đêm đó
Thiệu Diễm một thân huyền y cầm kiếm xông
Hắn đánh ngất thủ vệ ngoài cửa
Lúc vọt tới chỉ một mặc hỉ phục châu báu ngọc ngà khắp đang giường
Ta biết là tưởng đó là Kì Tranh nên đã giơ tay lên làm thủ ngữ
giữ chừng một bàn tay ấm áp nắm lấy
Ta mấp máy môi xốc khăn lên
Thiệu Diễm với ánh mắt âm trầm
Ta biết cũng sống
13
Thiệu Diễm nắm tay lời nào
Có lẽ đã thấy nghi vấn và thái độ lạnh lùng trong mắt
Giọng của khàn khàn: “Tuy An đưa nàng ”
Ta vẫn giả bộ quen biết vung tay tỏ ý
Tôi điên cuồng vùng vẫy giống hệt năm khi ở bãi tha ma dọa giương nanh múa vuốt
Hình như cũng nghĩ đến
Khóe miệng luôn mím chặt từ lúc tới giờ mà lúc cong lên thành một nụ dịu dàng
“Tuy An biết bây giờ nàng nhận ”
“ Kì Tranh ”
“Nàng yên tâm hôm nay nhất định sẽ bảo vệ ngươi ngoài”
Nói nắm tay dẫn
phản kháng càng kịch liệt hơn
Bởi vì trong miệng chỉ thể phát tiếng kêu ưm ưm
Quả thật Thiệu Diễm sống đã thay đổi nhiều
Nếu là sẽ dám làm gì
bây giờ : “Tuy An hôm nay dẫn nàng ” Hắn cương quyết ôm eo tay cầm kiếm xông ngoài
Nhìn kiểu luôn trầm tĩnh như thể hiện mặt trong xương trong tủy của vẫn mang dòng máu ngông cuồng ương ngạnh
Vậy nên biết rõ phản bội sẽ kết quả gì mà vẫn làm vì Tiêu Thư Tầm
Sau đó còn giả mù sa mưa lừa gạt : “Tuy An sẽ để nàng xảy chuyện”
Không để xảy chuyện
Vậy để khiến xảy chuyện
Thiệu Diễm đang định đưa ngoài cửa điện thì đột nhiên ngoài cửa vốn đang yên tĩnh đột nhiên vang lên ba tiếng vỗ tay
Giọng điềm nhiên chậm rãi nhưng quyết đoán
Kì Tranh dẫn khóe môi nở nụ vui vẻ: “Tứ định dẫn Trắc phi của côđi ”
Thiệu Diễm bất động thanh sắc đẩy lưng khuôn mặt như ngọc sa sầm lạnh lẽo
14
Ngày Tiêu thị diệt quốc loạn quân xông hoàng thành đốt giết cướp bóc Thiệu Diễm đã từng che chắn bảo vệ như
Hắn nắm tay dùng sức đến mức khớp xương tái nhợt
Eo lưng cánh tay chỗ nào thương
Hắn dẫn theo một đường phá vây giết tới mức đỏ mắt
Đến cuối cùng khi đối diện với đại quân vẫn kiên cường chịu thỏa hiệp
Thế nhưng…
Thế nhưng thấy Tiêu Thư Tầm
Bàn tay đang nắm lấy tay run hỏi : “Điện hạ nếu lấy đổi bộ bách tính Dận đô hận ”
Hắn giỏi kiếm cớ
Muốn dùng đổi Tiêu Thư Tầm nhưng dùng “Dận đô” để uy hiếp
Cũng giống như bây giờ cảnh tượng tương tự cũng là đám
Không chọn Tiêu Thư Tầm vẫn giả bộ trung thành giả bộ từng phản bội giả bộ như chuyện gì xảy
Sao thể thế
Ta thù dai lắm
Thiệu Diễm đơn thương độc mã gồng phản kháng
Hai quyền khó địch bốn tay rơi thế hạ phong đầy thương tích
dường như ý trời đã định thủ vệ đang bao vây đột nhiên trở nên hỗn loạn
Thiệu Diễm nắm lấy cơ hội lao thẳng lên mũi kiếm lạnh thấu xương nhắm Kì Tranh
Ta cúi đầu bàn tay đang nắm lấy cổ tay cong môi
Xoay cổ tay dùng sức vùng
Ngay khi giữ lần nữa
Ta chạy về phía Kì Tranh chắn mặt biến sắc giơ tay
【Nếu ngươi giết thì giết 】
Kiếm của Thiệu Diễm cách hơn tấc đột nhiên dừng
Hắn sững sờ dường như dám tin Ta vì Kì Tranh mà ngăn kiếm của
thì đã
Khi hạ kiếm xuống cấm quân ùa lên đè xuống đất Thiệu Diễm cam tâm khàn giọng hỏi : “Tuy An… Tại ”
Tại
Ta cũng hỏi ngươi tại
điều đó còn quan trọng
Một bóng đen xuất hiện thoáng qua ở ngoài tường phía Đông Nam Ta và Kì Tranh liếc
Cuối cùng cũng bắt đầu
15
Thiệu Hộc cấm quân đè đất
Hắn ngẩng đầu đang sóng vai bên Kì Tranh cuối cùng cũng hiểu tình hình hiện tại
Hắn lo lắng giãy giụa: “Tuy An thể tin ”
“Hả” Ta đặt trà trong tay xuống khẽ nhíu mày khinh: “Vậy thể tin ngươi ư”
Vì quá lâu nên giọng của vẫn khàn khàn nhưng đủ để Thiệu Diễm rõ
Mặt trắng bệch nặn một nụ còn khó coi hơn cả : “Tuy An cuối cùng nàng cũng chịu chuyện với ”
cuối cùng cũng
Thiệu Diễm đã từng liều mạng bảo vệ bí mật giúp
khi sống Thiệu Diễm mong phá vỡ bí mật
Ta dậy khỏi ghế cầm lấy kiếm của
Thanh kiếm tên là Tồi Sơn
Ta là đặt tên cho nó
Ta từng hy vọng Thiệu Diễm thể rung núi mở đường trường tồn như núi xanh
Mà hiện tại đặt thanh kiếm lên cổ
“Thiệu Diễm ngày ngươi giao cho quân địch nghĩ tới sẽ một ngày như hôm nay”
Thiệu Diễm sững sờ thanh kiếm cổ
Không biết trong đầu đang nghĩ gì
Sau đó nhắm mắt như thể mặc xử lý
“Tuy An trả cho nàng”
Thấy bật : “Ngươi là cái thá gì mà cũng xứng ”
Ta ném kiếm xuống đất xuống
“Thiệu Diễm chuyện hối hận nhất là năm đó cứu ngươi”
Thiệu Diễm đột nhiên ngẩng đầu sửng sốt ngẩn ngơ