Tuy An - Chương 1
1
Khi Thiệu Diễm tìm đang trốn trong miếu hoang ở thôn Vân Lang
Hơi nóng bốc trong khí lửa đỏ rực cháy nuốt trọn bộ thôn làng
Ta phẩy phẩy vạt áo đã bắt đầu khó thở
Bên ngoài la hỗn hoạn lòng kinh hoàng
Chỉ Thiệu Diễm cầm đầu cấm quân đông nghịt im bất động
Hắn thúc ngựa đại quân áo choàng đen tung bay trong gió
Có lẽ sự kiên nhẫn đã hết nên châm thêm đuốc đó mới bình tĩnh cất tiếng : “Tuy An nàng còn ”
Tuy An đang gọi tên
Hắn dùng lửa đốt thôn ép ngoài đầu hàng
Thế lửa càng lúc càng lớn ngay cả thở cũng trở nên khó khăn
Không thấy tiếng đáp bên ngoài vang lên giọng của : “Tiêu Tuy An Trường Ninh công chúa chẳng lẽ nàng tất cả thôn dân chết vì nàng ”
Ta ho khan hai tiếng hận nghiến răng nghiến lợi
Nhìn lúc mà vẫn quên bắt chọn khác chọn bản thân
Đáng hận hơn là hết lần tới lần khác vẫn rơi tròng của
Ai bảo họ Tiêu là công chúa của Hoàng tộc Tiêu thị chứ
Cũng giống như ngày thành phá nước vong vì hoàng tỷ mà lấy bách tính Dận đô ép tự đầu hàng
Hắn ép chút do dự khiến bàng hoàng ngờ nổi
Đến mức bây giờ nhớ vẫn bật cảm thấy bản thân thật hài hước
Thiệu Diễm là hộ vệ nhặt
Hắn dùng mạng bảo vệ mười năm
Ta nào thể ngờ thân phận thực sự của là hoàng tử lưu lạc dân gian của địch quốc là mật thám của hoàng tỷ
Thế là trong đêm áp giải về Cảnh quốc đã bỏ trốn nhưng vẫn truy bắt suốt ngàn dặm đường
Ta chạy tới một thôn làng hẻo lánh đẩy tới đường cùng phóng hỏa ép xuất hiện
Hắn thích bày mưu tính kế thích chơi trò mèo vờn chuột
lần chơi với nữa
Khi xà nhà thiêu chảy rơi xuống bình tĩnh dựa tường cuối cùng cũng thể ngủ một giấc bình yên
ngay khoảnh khắc đó như thấy tiếng gọi của Thiệu Diễm thấy bóng xông biển lửa
Y phục của nhem nhuốc trong đôi mắt luôn lạnh lùng tràn ngập hoảng sợ run rẩy gọi tên : “Tuy An”
Ta mấp máy môi tự dưng buồn
Cảm thấy khó hiểu cảnh tượng
cũng tiếc kịp
Nên cũng lười suy nghĩ đây chẳng là điều ư
Hắn như là đang sợ điều gì chứ
“…”
2
Ta chết
hình như chết thật
Bởi vì khi mở mắt tỳ nữ Lục Y đã mất nhiều năm đang giật giật vạt áo của lo lắng hỏi : “Công chúa tại tiếp”
Hình như đã trở cái ngày gặp Thiệu Diễm
Ta vẫn nhớ khi đó tròn mười sáu tuổi vẫn là công chúa “câm” trong miệng mọi lần đầu tiên theo hoàng tỷ Tiêu Thư Tầm ngoài đạp thanh thì vứt bãi tha ma
Bãi tha ma âm u mù mịt xung quanh nồng nặc mùi hôi thối
Ta và Lục Y động viên lê từng bước khỏi bãi tha ma
Cũng chính ở nơi nhặt Thiệu Diễm
“…”
3
Nhìn cây hòe lớn chỉ cách vài thước ngăn Lục Y tiếp
Nàng hiểu hỏi : “Sao Công chúa”
Ta trả lời
Bởi vì thể với nàng là thêm mấy bước vòng qua lùm cỏ thì sẽ thấy Thiệu Diễm thân đầy màu trọng thương hôn mê
Kiếp đả thương chảy trốn tới nơi cuối cùng chống đỡ hết nổi dựa gốc hòe
Đó cũng là nơi và Lục Y qua nếu khỏi đây
Vậy nên khi run rẩy vòng qua đột nhiên túm lấy cổ chân của dọa hồn phi phách tán vung tay vung chân kêu
Vì giãy giụa quá kịch liệt tay đập vết thương của khiến kêu lên vì đau
Hắn thể gắng gượng vực cơ thể tàn tạ sắp chết của dậy bịt miệng từ phía uy hiếp: “Không sống nữa thì im lặng”
Lúc mới hạ tay xuống ngoan ngoãn gật đầu như gà mổ thóc
thật giọng của yếu ớt sức uy hiếp gì
Mà chịu im là vì thấy mặt của
Dù gương mặt dính đầy máu nhưng vẫn thể che giấu nét tuấn tú
Ta bình tĩnh xác nhận quỷ thì nghiêm túc giơ tay lên ám hiệu với
[Ngươi tên là gì]
[Năm nay bao nhiêu tuổi]
[Đã vợ con gì ]
[Có làm trai lơ ]
thừa nhận một công chúa đắn
Thiệu Diễm cũng trả lời
Hắn trầm mặc một lúc đó bất ngờ hỏi : “Ngươi… Bị câm ”
Mặt lập tức xụ xuống mất hứng thật sự cảm thấy chẳng lịch sự gì nào ai hỏi thẳng mặt như
Bây giờ nghĩ bất ngờ chắc lẽ vì lúc hoàng tỷ sắp xếp làm mật thám bên cho biết câm
Sau đưa về cung để làm hộ vệ của
Ta cho quần áo chỗ ăn chỗ ở nhất lo mọi chi phí sinh hoạt của
Ỷ và tin tưởng hơn bất cứ ai
Mà phản bội
Vậy nên lần …
Nhìn cây hòe lá vàng mắt do dự cắm đầu dẫn Lục Y hướng ngược
Lục Y hoang mang đuổi theo
“Công chúa đột nhiên đổi hướng ”
“Công chúa hình như nô tỳ thấy gốc cây ”
“Công chúa…”
Dưng mà
Ta dừng bước nhưng điên cuồng khua khoắng tay
Sau đó ánh mắt hoang mang của nàng đưa tay bịt mắt cũng bịt luôn mắt nàng
[Lục Y công chúa của em mù]
4
Thật từ bãi tha ma về hoàng thành Dận đô chỉ mất ba ngày đường
Sau ba ngày và Lục Y cổng thành
Lá rụng bay nay cửa cung đỏ son
Khiến vô thức nhớ mùa thu của mười năm về
Mười năm vì thêm Thiệu Diễm mà con đường dài ba ngày trở thành bảy ngày
Trong bảy ngày lạnh đói
Trong thành một bố cáo về chuyện Trường Ninh công chúa mất tích
Hẳn sẽ là công chúa cứ đến thẳng quan phủ xác nhận thân phận là mà
thể đến đó tránh còn kịp
Bởi vì đó là cái giá năm đó đánh đổi trở thành câm
dù đã cố gắng che giấu hành tung thì vẫn sát thủ tìm tới
Đáng lẽ chết trong đêm mưa lập lòe ánh kiếm đó
Lục Y đã hy sinh mạng sống kéo dài thời gian cho song cũng thoát khỏi cơn mưa đao kiếm
cuối cùng lưỡi đao lạnh lẽo cắm lên
Thiệu Diễm đã cứu
Đó là lần đầu tiên bảo vệ
Lúc cầm kiếm chắn vết thương cánh tay vẫn đang chảy máu
Hắn đang trọng thương mấy ngày qua chỉ dùng thảo dược tiện tay hái đắp tạm
Ta biết thứ gì đã cho sức mạnh khiến liều chết hạ gục tên sát thủ cuối cùng
Người chi chít vết thương hai mắt điên dại đỏ ngầu tựa như lệ quỷ ác ma chui lên từ Địa ngục
Bây giờ nghĩ lẽ vì dã tâm và lòng trung thành của với hoàng tỷ
khi lúc hỏi tại mạo hiểm tính mạng cứu mất tự nhiên né tránh
Chỉ đáp một câu bâng quơ “ trả ơn cứu thôi” đó ngã vòng tay của
Giờ thì khỏi hỏi nữa
Ta chỉ thể gồng cõng cõng tới cổng hoàng thành cõng tới mặt phụ hoàng của
phụ hoàng của chỉ lạnh lùng gật đầu đồng ý cho trở thành hộ vệ của
Cũng giống như bây giờ
Quá nửa hoàng tộc của Tiêu thị đang chen chúc trong đại điện
Trước Trường Ninh công chúa đã mất tích nhiều ngày là tất cả đều bình tĩnh một gợn sóng
Dựa như cũng khác biệt gì
Chỉ là lần Thiệu Diễm dẫn về
Hoàng tỷ Tiêu Thư Tầm của bên một cái nhíu mày thoáng qua khó nhận
“…”