Tường Vi Như Nguyệt - Chương 1
01
Trong yến tiệc ở cung Lâm Hằng bất chợt dậy thao thao bất tuyệt về phương pháp chia ruộng mới
Lời lẽ sắc bén tỏ rõ sự thông tuệ lập tức thu hút ánh của Thái tử đương triều:
“Không ngờ Lâm gia nữ tử thú vị đến Ngươi tên là gì”
Kiếp cũng từng những lời cũng từng nhận từ Tư Đồ Thừa câu
Hắn dùng từ “thú vị”
Chỉ một câu đã phơi bày trọn vẹn sự kiêu ngạo cố hữu của bậc nam nhân
Chỉ tiếc Lâm Hằng nhận khi báo tên xong mặt nàng đã đỏ bừng
Nàng trở thành tiêu điểm của buổi yến tiệc trong ánh sáng bập bùng của nến cúi đầu liếc một cái đầy khinh miệt
Ta mặt biểu cảm
Rất nhanh tin tức Lâm Hằng Thái tử ưu ái truyền khắp chốn kinh thành
Nàng liên tiếp tham gia mấy hội thơ danh tiếng tài nữ ngày một vang dội
Ta lặng lẽ những câu thơ trong lòng chỉ khẽ thở dài: Trí nhớ cũng khá lắm
Nàng đội lấy vô số lời ca tụng dứt nụ lộ rõ vẻ đắc ý:
“Tỷ tỷ văn tài hơn thấy bài thơ của thế nào”
Ta cụp mắt chân thành một câu:
“Muội kiến thức uyên bác tự nhiên bằng”
Lâm Hằng vẫn như kiếp sự ngu xuẩn đầy tự tin đã khắc sâu tận xương tủy nàng
Kiếp nàng cho rằng phương sách chia ruộng tài hoa Thái tử coi trọng chắc hẳn đã tìm xứng đôi ý
Tư Đồ Thừa chẳng qua chỉ là kẻ cứng đầu ngu Ngoài mặt vẻ nho nhã nhưng trong xương tủy là những thủ đoạn tra tấn đếm xuể
Nàng đã thích thì cứ từ từ mà tận hưởng
02
Sau vài lần nhận chỉ tiến cung yết kiến hành vi của Lâm Hằng ở trong phủ cũng bắt đầu trở nên ngạo mạn
Nàng động một chút là đánh chửi nha bên cạnh lúc tay còn lớn tiếng : “Ta chính là thái tử phi tương lai Đánh chết một hai đứa tiện tì thì là gì”
Lời ngu xuẩn như tất nhiên cũng truyền đến tai phụ thân
Tối hôm đó Lâm Hằng quỳ trong thư phòng của cha miệng ngừng cầu xin phụ thân thành
Ta biết nàng thông minh nhưng ngờ ngu đến mức
Nhìn thấy tới trong mắt Lâm Hằng giấu nổi khuất nhục cùng phẫn nộ Nàng lớn tiếng lóc chỉ phẫn hận : “Ta biết chỉ vì là đích nữ nên vĩnh viễn sánh với Lâm Tường”
“Chẳng lẽ thứ xuất thì nhất định kém hơn đích xuất Ta cam tâm”
Nàng túm lấy tay áo dáng vẻ như thể nhấn chìm trong vũng bùn ăn thịt : “Người chú ý là kẻ cùng thái tử hai lòng tương duyệt cũng là Lâm Tường Từ nhỏ ngươi đã xuất thân cao quý cầu xin ngươi đừng tranh vị trí thái tử phi với ”
Nàng còn cho rằng với Tư Đồ Thừa là hai lòng tương duyệt
Ta rơi trầm mặc
Phụ thân càng nhíu mày chặt: “Là bên hoàng hậu nhắm tỷ tỷ ngươi liên quan đến nó”
“Không thể nào” Nàng như phát cuồng sống chết đòi cho bằng cuối cùng hai mắt đỏ ngầu: “Phụ thân với thái tử đã sớm tư định chung thân ”
Phụ thân giận dữ tát nàng một cái: “Không lệnh cha mẹ lời mai mối ngươi tự chạy đến làm cho Thể diện của Lâm gia chúng đều ngươi làm mất sạch ”
Lâm Hằng ôm mặt cả khuôn mặt đầy vẻ căm hận chút che giấu: “Ta biết các thiên vị đích tỷ Ta kém Lâm Tường nhưng chuyện gì cũng đều thua tỷ một bậc Những ngày như chịu đủ Nếu thể gả cho thái tử tình nguyện chết còn hơn”
Nói xong liền xô cửa bỏ chạy
Ta đối diện ánh mắt giận dữ mà bất đắc dĩ của phụ thân nhẹ nhàng hành lễ: “Ta ý với thái tử phụ thân cứ tùy ý xoay chuyển cần bận tâm đến ”
Kiếp khi gả Đông cung phụ thân gả Lâm Hằng cho một môn sinh của Tuy chỉ là một vị tiểu quan địa phương nhưng là ngay thẳng cũng xem như bậc lương nhân
Lâm Hằng luôn miệng là thứ nữ nên mới đối xử lạnh nhạt Thực biết mà phụ thân thực sự yêu là mẫu thân nàng
Vậy nên kiếp đưa Đông cung trở thành công cụ giữ vững vinh quang cho Lâm gia còn Lâm Hằng tránh xa tranh đấu tuy phú quý giàu sang nhưng sống một cuộc đời đơn thuần vui vẻ
Chỉ tiếc… thứ Lâm Hằng từ đến nay từng là sự đơn thuần
03
Ngày Lâm Hằng gả Đông cung trông thấy nàng vịn lấy trâm vàng ý khí phong phát kiệu hoa trong khoảnh khắc chợt nhớ về kiếp
Kiếp khi gả nơi đó nơi ăn thịt nhả xương đã xoay vần cùng đủ loại thế lực
Trên mang danh “đích nữ Lâm phủ” từng lời từng hành động đều dám sai sót
Phương sách chia ruộng động chạm đến ít lợi ích của các thế gia cùng bỏ dở giữa chừng
Một lòng nhiệt huyết cải cách giam cầm trong Đông cung cuối cùng hóa thành con chim thêu gấm vóc
Khi u uất mà kết thúc cuộc đời như thấy phụ thân Tư Đồ Thừa hoàng hậu hoàng đế cùng những vị đại thần xuất thân thế gia
Bọn họ đoan chính ôn nhu hiền lương
Bọn họ vân vê râu mép miệng “nữ tử can chính nực thiên hạ” “một phụ nhân nhỏ nhoi cũng dám luận chuyện trị quốc”
Ánh mắt họ càng giống như đang thưởng thức một pho tượng pha lê
Giao quyền tay kẻ khác cầu xin sự giúp đỡ của
Kiếp sẽ phạm sai lầm nữa
Ta để thiên hạ nữ tử còn chà đạp còn phong ba mưa gió
Trước hết khiến bản thân nơi cao nhất đem gió của lời đồn mưa của thành kiến bóp chết ngay từ đầu
04
Là nữ chủ nhân duy nhất trong Đông cung hiện tại ngày tháng của Lâm Hằng thể là thuận buồm xuôi gió
Lần thứ ba nàng mời tiến cung Thu Nhi nhịn nữa:
“Tiểu thư rõ ràng là nàng cố ý
Nửa tháng trôi đã khoe khoang tới ba lần Trước tiểu thư đối với nàng bạc ăn mặc dùng gì cũng từng thiếu thốn”
Ta chính trong gương đồng khẽ một tiếng:
“Cẩn lời”
Thu Nhi nhỏ giọng lầm bầm:
“Chỉ là nô tỳ thấy quen mắt bộ dáng tiểu nhân đắc chí thôi Cứ như tiểu thư là kẻ thù của nàng ”
Quả thực là cừu nhân
Kiếp năm thứ hai phân điền pháp thực thi thế gia tử thờ ơ làm nhất cũng chỉ một nơi – Khôn châu Chính là nơi phu quân của Lâm Hằng nhậm chức
Nàng giận dữ thất vọng cho rằng ngày lành đã đến hồi kết
Một tờ thư hòa ly đưa đến kinh thành cáo trạng Tô Trọng tham ô vơ vét
Chuyện “tố cáo chính phu quân” làm náo động triều đình biết trong đó cũng bàn tay thúc đẩy từ các thế gia
Nếu Tô Trọng chết việc thi hành phân điền chế sẽ thiếu mất một lực lượng lớn hậu thuẫn
Ta đích thân mặt bảo cho Tô Trọng tìm chứng cứ nàng ngụy tạo
Vì chút thể diện cuối cùng và tình nghĩa xưa cũ gõ cho nàng một hồi dặn nàng đừng bậy nữa
Năm tiếp theo mọi chuyện yên vô sự
Tư Đồ Thừa và các thế gia đạt thành hiệp nghị hủy bỏ phân điền pháp mất giá trị lợi dụng mang danh thái tử phi mà giam cầm nơi viện vắng
Hai năm Tư Đồ Thừa thuận lợi đăng cơ một lần nữa thấy Lâm Hằng
Nàng đắc ý cầm chén rượu độc kề bên môi :
“Ta đã thành thị của thái tử tương lai chính là phi tử Mà ngươi đắc tội với quá nhiều thái tử đích thân hạ lệnh ngươi chết”
Chén rượu độc nàng ép thẳng cổ họng nụ của Lâm Hằng vặn vẹo:
“Đích tỷ là đã thắng ”
Gương mặt đầy đắc ý trùng lặp với thân ảnh hoa lệ phục sức rực rỡ hiện giờ
Lâm Hằng vươn tay bẻ gãy đóa mẫu đơn :
“Đích tỷ nay vẫn giữ lễ Gặp bản cung vì còn quỳ”
05
Ta hành lễ nhẹ nhàng hảo tâm nhắc nhở nàng:
“Chẳng qua chỉ là một vị lương vẫn xứng để quỳ hành lễ Ngươi học quy củ càng ngày càng tệ ”
Lâm Hằng trừng mắt định nổi giận đã nha bên cạnh kéo
Xem nha bên nàng là hiểu chuyện Chỉ là với tính khí của Lâm Hằng e là cũng chẳng nhịn bao lâu
Lâm Hằng đưa tay chỉnh bộ bộ dao tóc Đó là một đóa mẫu đơn nở rộ vẽ nên bằng kim tuyến bên còn đính hai tua ngọc ánh dương chiếu rọi lấp lánh lạ thường
Không khó tuyệt đối vật tầm thường
Chỉ là nàng quá lộ liễu trong việc khoe khoang khiến chỉ biết thầm thở dài trong lòng
Thật chẳng rõ đây nàng theo di nương học những gì Rõ ràng mẫu thân nàng tài trí và thủ đoạn dạy đứa ngốc như
Có lẽ vì lên tiếng sắc mặt Lâm Hằng càng lúc càng khó coi:
“Tỷ tỷ cài cái gì Nhìn cũng quá đỗi nghèo kiết xác”
Ta mỉm nhẹ:
“Chỉ là một cây trâm đơn giản”
Lâm Hằng tặc lưỡi cảm khái:
“Ta còn nhớ ăn mặc của tỷ tỷ cái gì cũng là nhất Khi còn thấy ngưỡng mộ Giờ nghĩ chỉ là đây từng mở mang tầm mắt”
“Này tỷ tỷ xem bộ bộ dao là điện hạ ban cho đó”
Nàng ghé sát tai thì thầm:
“Thái tử là đích quân tương lai trong cung đến cả chân đèn cũng bằng vàng Lâm Tường ngươi gả cho thái tử hối hận lắm đúng ”
Ta vẫn giữ im lặng
Nàng chỉ một đáp án thêm cũng vô ích
Điều để tâm hơn là: chân đèn bằng vàng rõ ràng đã vượt quy chế Tư Đồ Thừa quả nhiên là kẻ bề ngoài nho nhã trong xương mục ruỗng
Nói thật thì những lời khoe mẽ của Lâm Hằng chẳng gì thú vị Ta cho lệ tính toán xem khi nào thể rời cung đến Đông thị xem một chuyến
Đang lúc tâm thần mơ hồ liền thấy Tư Đồ Thừa bước nhanh về phía mí mắt của giật liên hồi — chậc xui xẻo
Vẻ đắc ý mặt Lâm Hằng lập tức biến mất sạch sẽ hậm hực liếc một cái vội vàng kéo tay Tư Đồ Thừa:
“Điện hạ hôm nay thời gian tới đây”
Ánh mắt ghê tởm dính dáp của Tư Đồ Thừa rơi thẳng lên :
“Nghe Vận nhi đến bản vương đặc biệt ghé qua Gần đây thấy ngươi tham gia thơ hội chẳng thân thể khoẻ”
Tính thì giờ Tư Đồ Thừa là phu của Vậy mà ngoài mặt gọi nhũ danh của thật chẳng thể thống gì
Ta hứng lấy ánh như ăn tươi nuốt sống của Lâm Hằng cúi đầu khẽ ho hai tiếng:
“Vâng Vừa nhớ còn thuốc uống đang định cáo lui”
Tư Đồ Thừa bỗng vươn tay ngăn :
“Gấp gì chứ Trong cung thiếu gì thái y ở đây xem một chút”