Tướng Quân Trở Về - Chương 4
Thì là phụ nữ đã tìm Lý Nhị xem bói hơn một năm
Ta vội tiến lên hỏi nàng: “Phu nhân ngươi thành thế ”
Ta hỏi nàng mấy lần nàng mới như tỉnh
Nàng rơi nước mắt hỏi : “Công tử quen ”
Ta vẫn mặc đồ nam
Ta cạn lời : “Ta từng gặp ngươi lúc đó ngươi ăn sung mặc sướng giờ nông nỗi Con ngươi cứ mãi là đói ”
Nàng rơi nước mắt lã chã
Chúng đến trà lâu gọi một phòng riêng gọi trà và điểm tâm nàng cho con bú tự ăn điểm tâm một cách thô lỗ
Ta còn nhớ lần gặp mặc dù giữa mày nàng chút ưu sầu nhưng vẫn đoan trang thanh nhã đến nỗi như thế
32
Ăn no nàng mới nhẹ giọng kể nỗi khổ của
Nàng xuất thân thấp hèn vốn chỉ là một nha bên cạnh phu quân của nàng
Gia đình phu quân vốn đồng ý cho cưới nàng cửa nhưng phu quân lấy cái chết để ép buộc cha mẹ bất đắc dĩ đành đồng ý cuộc hôn sự
Sau khi thành hôn mặc dù hai đã trải qua nhiều trắc trở
cũng sống hạnh phúc ngọt ngào
Luôn ân ái như thuở ban đầu
chuyện may đã xảy phu quân nàng cảm lạnh mùa đông lâu thì qua đời
Bà mẫu tức giận cho rằng nàng đã khắc chết phu quân
Nàng cũng vì quá đau buồn nên sinh non
Lại vì sinh con gái nên hai mẹ con đều coi là chổi mà đuổi ngoài
Ta mà nước mắt lưng tròng
Ta quá hiểu mà
Trên thế gian biết bao nhiêu phụ nữ số phận bi thảm và đau khổ như
Ta ở nhà đây chẳng cũng sống trong sợ hãi nhẹ thì mắng nặng thì đánh đó
Xuất giá xong còn thảm hơn ai cũng thể mắng ngươi đánh ngươi
Chỉ xem ngươi gặp chó mà thôi
33
Nàng lau nước mắt : “Công tử thật bụng chúng quen biết nhưng công tử mời ăn một bữa no uống một ngụm trà nóng quan tâm đến cảnh hiện tại của Thu Nương thật sự biết ơn vô cùng”
Ta thở dài đều là mệnh khổ
Nếu bám hầu phủ
Cũng biết thảm hơn nàng
May mà của hồi môn mẫu thân để cho đây phụ thân và kế mẫu dám cắt xén
Phụ thân chỉ là một viên quan nhỏ ông sĩ diện
Nếu ông mà dám cắt xén của hồi môn của mẫu thân thể khiến ông mất mặt khắp kinh thành
Ra khỏi quán trà đưa cho nàng 20 lượng bạc bảo nàng tìm một cái viện tử nhỏ để ở tìm một công việc nuôi con gái khôn lớn
Nàng cứ mãi
Có lẽ sống trong hạnh phúc sẽ chịu khi thấy khác đau khổ
Nếu là đây bụng như
Ta cùng nàng một đoạn
Nàng đột nhiên với : “Công tử công tử thể giúp bế đứa trẻ một chút ”
34
Ta giật sợ làm ngã đứa bé
Tiểu Nha ở bên cạnh liền dùng hai tay ôm lấy đứa bé
Nàng sợ hãi : “Tiểu thư gây phiền phức chứ Vạn nhất chúng làm rơi ngã đứa bé chắc chắn sẽ tống tiền mất”
“Nàng đã ném lòng thể làm gì”
Hai chúng đợi ở bên một cửa hàng cả nửa ngày nhưng cũng thấy ai đến
Đột nhiên bên cầu truyền đến tiếng kêu kinh hoàng đó nhiều xem náo nhiệt
Thấy nhiều chen chúc như vội vàng trong cùng với Tiểu Nha sợ chen lấn ==Đọc tại metruyennetvn==
Kết quả là một đứa trẻ mặt tái nhợt chạy đến với : “Vị công tử nãy một phu nhân bảo đưa bức thư cho công tử”
Ta và Tiểu Nha cảm thấy phụ nữ đó ném đứa trẻ cho tự bỏ chạy
Kết quả là mở thư xem thì là bằng máu nội dung là: “Công tử Thu Nương vì phu quân đã chết lòng cũng đã chết Thu Nương thấy công tử là bụng đứa trẻ xin nhờ công tử chăm sóc hoặc giúp tìm một gia đình con cái đều hơn theo mẹ nhu nhược Thu Nương cảm tạ Vĩnh biệt”
35
Ta đưa đứa trẻ cho Tiểu Nha bế còn thì chạy đến bên cầu xem
Có đã vớt Thu Nương lên
nàng nhất quyết tìm chết bụng còn cắm một con dao
Chủ quán nàng mới dùng tiền để mua
Ta đưa tiền cho nàng bảo nàng nuôi nấng đứa trẻ khôn lớn
Kết quả là nàng dùng tiền để mua dao tự kết liễu đời
Ta thể hiểu nổi
Mang theo tâm trạng đau buồn kinh ngạc u uất cùng Tiểu Nha về tìm Lý Nhị
Lý Nhị thấy chúng bế một đứa trẻ về cũng kinh ngạc
Hắn còn đùa: “Đừng với là nửa năm nàng đã sinh con ”
Ta lắc đầu
Tiểu Nha và đều từng chăm sóc trẻ con
Lý Nhị dường như cái gì cũng biết
Hắn bảo Tiểu Nha mua sữa dê về thay tã cho đứa trẻ
Ta hồn khỏi nỗi buồn hỏi : “Chàng từng nuôi trẻ con ”
Hắn lắc đầu: “Sau khi tỉnh biết từng nuôi nhưng…”
Hắn lộ vẻ nghi hoặc : “ khi mất trí nhớ hẳn là cũng từng nuôi Phụ thân vẫn luôn là hai chúng nương tựa mà sống”
36
“Chàng còn từng mất trí nhớ ư”
Hắn gật đầu: “Ta vốn sống ở biên ải nương tựa phụ thân chúng thường lên núi săn bắn bất cẩn ngã xuống vách núi đập đầu khi tỉnh đã mất trí nhớ”
Ta đau lòng : “Bây giờ chúng cũng đã đủ tiền tiêu đừng làm chuyện nguy hiểm nữa”
Hắn nắm tay : “Vừa luyện tập con của chúng cũng thể nuôi hơn một chút”
Ta lập tức hứng thú cũng cùng học làm theo
Ta kể thân thế của đứa trẻ cau mày : “Nhà chồng nàng biết chồng nàng vốn con ruột của mẹ chồng từ lâu đã coi họ như cái gai trong mắt nàng thể gả kỳ thực cũng chỉ là mẹ chồng khiến cho cha chồng nàng thất vọng với con trai mà thôi Đáng thương nàng bỏ rơi con gái Thật biết đang nghĩ gì Trên đời còn nơi nào hơn ở bên cạnh mẹ ruột chứ”
“Vậy đứa trẻ thì ”
Ta lắc đầu
37
Khi và Tiểu Nha Lý Nhị đã thành thạo cho đứa trẻ bú sữa còn dỗ ngủ nữa
Lý Nhị thuê một vú nuôi để chăm sóc đứa trẻ
Nói là để dò hỏi xem vợ chồng nhà nào nhận nuôi đứa trẻ đến lúc đó sẽ đưa
Ta thấy đang sách hỏi đang làm gì
Hắn thản nhiên : “Ta chuẩn thi khoa cử”
“ Còn chuyện gì mà biết nữa là một nông dân Còn chuyện thi khoa cử nữa ”
Hắn khó hiểu : “Ta biết chữ chỉ cần bỏ 50 lượng bạc làm hộ khẩu ở kinh thành là thể thi ở đây thì tại thi”
“Nhà nghèo Vậy biết chữ”
“Ta nhớ nữa”
Ta theo thư phòng
Hắn vẫn ở nơi cũ đợi chúng thành hôn sẽ cùng chuyển đến Lý phủ
Trong thư phòng hai bên bày hai chồng sách
Đều mới tinh
Ta lật xem thì là giấy trắng
“Chàng là hiểu ”
“Hiểu chứ”
“Vậy chú thích”
“Viết để làm gì Như sẽ lãng phí thời gian của Ta còn một tháng nữa là tham gia kỳ thi đình nếu thuận lợi mùa thu sẽ tham gia kỳ thi hương sang xuân năm đợi khi nàng tự do đỗ khoa cử càng thể rước nàng một cách đường hoàng”
38
Khi trở về Hầu phủ kinh ngạc
Lúc đầu chỉ ân cứu mạng của Lý Nhị còn khí thế hấp dẫn
Không ngờ còn nhiều điều bất ngờ như chờ
Một tháng Lý Nhị thực sự đỗ tú tài
Ta gần như nghi ngờ cuộc đời
Ta hỏi Lý Nhị: “Chàng học bao lâu ”
Hắn suy nghĩ một chút: “Hơn một năm Ta từ khi Giang Nam đã bắt đầu học thời gian rảnh thì xem”
Hắn nhẹ nhàng nấu cơm
Đứa trẻ tặng cho một cặp vợ chồng con trai của họ đánh trận ở biên ải đã chết họ nuôi thêm một đứa trẻ
Ta nhóm lửa cho Lý Nhị làm bánh trứng còn nấu mì xào một đĩa ớt xanh xào thịt sợi rưới lên mì thể tả là ngon đến mức nào
Ta hỏi : “Bây giờ còn học hành mua hai hầu về như sẽ mất thời gian tập trung sách”
Hắn ăn tập trung như thể đang ăn món ngon gì đó
Hắn gắp một đũa thịt sợi trong bát của cho lập tức vui vẻ
Hắn trả lời: “Trong nhà hầu thích Hơn nữa việc mất thời gian thấy mỗi ngày cùng nàng nấu cơm ăn cơm chuyện như Hơn nữa thấy nấu cơm là một việc ý nghĩa”
Ta đột nhiên cảm thấy Lý Nhị đã dạy nhiều điều
Giống như sẽ chỉ những chiếc lá rụng trong sân với : “Đẹp lắm”
Cũng sẽ nắm tay dạo trong sân
Chúng thường ngoài cùng vì sợ khác thấy
Ta luôn vì mà cảm nhận nhiều điều tuyệt vời trong cuộc sống
Đây là điều mà đây để ý
Ta nghĩ đến Thu Nương lẽ Thu Nương chính là vì những ngày tháng ở bên phu quân quá nên khi mất nàng mới khó mà chấp nhận
39
Mùa thu Lý Nhị thi khoa cử đỗ cử nhân
Nơi ở của nhất thời trở nên đông đúc nhiều đến kết giao
Ta tiện đến nữa
Hắn đóng cửa từ chối tiếp khách nhưng ngăn tìm đến ba lần bốn lượt
Đặc biệt là một số học tử đều là đến để thảo luận học vấn với
Hắn cũng ngoài giao lưu bạn bè
Ta cảm thấy là tầm thường khi kinh ngạc cũng mừng cho
Hơn nữa khi đuổi khỏi Hầu phủ nếu thực sự theo một thường dân mặc dù quan tâm nhưng chắc chắn sẽ
Hơn nữa phu quân chết sống đến lúc đó dẫn theo mỹ nhân sống sung sướng nếu gả cho một tiền đồ vô lượng ít nhất cũng thể chọc tức
Ta là ai
Để thể xứng đôi với Lý Nhị và cũng để thăng quan tiến chức thì thể tạo mối quan hệ càng tận tâm di chuyển tài sản của Hầu phủ
Làm quan mà tiền thì làm mà lo liệu
40
Khi mùa đông đến Lý Nhị thôi
Ta đang may quần áo cho
Ta thực sự là một vợ hiền mẹ đảm
Hắn lắc đầu với : “Nếu chỗ nào đối xử với nàng nàng nhất định tha thứ cho vì đây mất trí nhớ”
Lời khiến một dự cảm lành lập tức nghĩ đến biết vợ con
Ta run rẩy hỏi: “Chàng vợ con ”
Hắn cẩn thận mắt : “…… Không ”
Ta thở phào nhẹ nhõm oán hận : “Ta ghét nhất là kẻ phụ bạc Nếu phản bội vợ con lừa dối nhất định sẽ ——”
Ta nghĩ đến nếu thực sự như cảm thấy sẽ lòng đau như dao cắt
Cuối cùng chúng ôm thắm thiết đảm bảo với rằng vợ càng con chỉ một số chuyện khác nhưng là chuyện nhất định sẽ vui mừng
Ta mới yên tâm
41
Không lâu giấc mơ của thực sự đã thành hiện thực
Thế tử Hầu phủ là Tạ Tiêu Dao còn về đã thư cho
Bức thư của trông thật xí
Ý chính của là và thành hôn hôn ước của chúng căn bản là hiệu lực nhưng chuyện là do đã làm lỡ thanh xuân và danh tiếng của vì thể lấy bao nhiêu đồ của Hầu phủ cũng
điều quan trọng nhất là xuất hiện mặt để trong lòng biết đến sự tồn tại của
Ta tức điên lên
Nếu mơ thấy giấc mơ đó thực sự giữ ba năm đá một phát còn tức chết
May mà cũng đã cắm sừng
Ta mới thấy dễ chịu hơn một chút
Hừ xuất hiện mặt mới của ngươi
Ta càng cố tình xuất hiện
Công công bà mẫu đã trở về
Khi thấy họ đặc biệt áy náy và tự nhiên cứ mắng Tạ Tiêu Dao hồ ly tinh mê hoặc mới là con dâu mà họ ưng ý
Tuy nhiên họ đổi giọng với : “Giữa phu thê quan trọng nhất vẫn là phu thê đồng lòng gia phong của Hầu phủ chúng ngay thẳng cũng làm chuyện tam thê tứ Vô Ưu con và Tiêu Dao duyên phận con mang theo tiền của tìm như thế nào cũng Hầu phủ chính là của con ——”
Lão Hầu gia chọc bà bà im miệng nữa chỉ ngượng ngùng
Ta một trận dám làm lỡ duyên phận của thế tử gọi chuyển mấy chục rương đồ
42
Ta đến chỗ Lý Nhị với rằng đã tự do
Hắn trông vẻ mất hồn
vẫn : “Ta cưới nàng”
Ta bảo Tiểu Nha dò la xem vị thế tử đó khi nào về phủ
Muốn đuổi còn lộ mặt nhất định là một kẻ tiểu nhân đê tiện
Đến lúc đó sẽ dẫn Lý Nhị đến mặt lập tức khiến tự thấy hổ
Tiểu Nha dò la là ngày mai
Ta bảo Tiểu Nha đón đứa bé về
Ta cũng mang đứa bé về tiện thể chọc tức
Lý Nhị mấy ngày gần đây việc nhưng vẫn sẽ đến phủ thăm
Ta : “Ngày mai cùng đến chọc tức gia đình chồng cũ với họ rằng dù đã rời khỏi họ vẫn thể tìm đàn ông hơn con trai họ gấp trăm lần”
Ta bổ sung thêm một câu: “Chúng cứ đứa con của Thu Nương là do chúng sinh Ta thấy vẻ mặt xanh lét của họ”
Lý Nhị xoa đầu ủng hộ : “Vậy thì thôi”
43
Ngày hôm sáng sớm Tiểu Nha Tạ Tiêu Dao sẽ về buổi sáng
Ta bảo Tiểu Nha xem thử đó Tiểu Nha lập tức bẩm báo nhanh vẫn còn kịp
Ta lập tức bảo đánh xe thúc ngựa
Đến cửa Hầu phủ lập tức xuống xe với công công bà mẫu: “Cha mẹ con về thăm hai ”
Lý Nhị cũng xuống xe theo tay còn bế đứa bé
Ta mập mạp đối diện vui vẻ : “A hóa đây chính là vị thế tử đã chết sống thì trông như thế chậc chậc chậc”
Người mập mạp đó với vẻ mặt bối rối
Ta kéo tay Lý Nhị ngọt ngào với họ: “Cha mẹ đây là phu quân mới của con đây là con gái của con đã gần nửa tuổi ha ha Con cảm ơn cha mẹ đã chăm sóc hôm nay con và phu quân đến đây để cảm ơn hai ”
Ta đầu Lý Nhị hiệu cho chuyện
Những khác đã trấn áp
Bây giờ chỉ cần Lý Nhị vài câu xã giao chúng sẽ để cho họ hối hận
Lý Nhị cũng trấn áp
Trời ơi quên mất chỉ là một thường dân lúc dối rằng là vợ của một thương nhân
Xem nhất định là thi đỗ trạng nguyên mới để vẻ vang gả cho
Thôi
44
Lý Nhị công công bà mẫu của
Hai họ cũng kinh ngạc Lý Nhị đứa bé mà Lý Nhị đang bế
Lý Nhị chìm trầm tư
Ta sốt ruột dùng sức kéo tay áo
Một lúc như phát điên còn với bất lực thở dài: “Đã đến đây thì cho nàng biết gần đây đã giấu nàng một chuyện”
Ta nhỏ giọng : “Chuyện hãy bây giờ chúng chủ yếu là đến để đánh mặt họ thể ”
Ta kéo nhưng kéo với : “Ta là đã tìm cha mẹ ruột của ”
Trong lòng mừng thầm Lý Nhị là biết điều như chẳng lẽ là —— vương tôn quý tộc
Thảo nào khí chất mà thích
Hắn nắm tay nghiêm túc : “Thực chính là Tạ Tiêu Dao thế tử của Hầu phủ Chúng hai quanh quẩn ba năm mà vốn dĩ là vợ chồng còn nhận ”
Ta trợn tròn mắt công công bà mẫu quả nhiên trong mắt họ là nước mắt Lý Nhị tràn đầy tình yêu thương của cha mẹ dành cho con trai
Ta lặng lẽ sờ mặt cảm thấy đau
(Hoàn Chính Văn)