Tướng Quân Trở Về - Chương 3
23
Ta luôn mong ngóng tuyết rơi sợ tuyết rơi Lý Nhị vẫn về
Thời tiết thật sự càng ngày càng lạnh rét lạnh thấu xương
Người ở bên lò sưởi mặc nhiều thế nào cũng thấy lạnh
Trận tuyết đầu tiên của kinh thành rơi sớm
Ta lớn một trận cảm thấy thật sự lừa
Cha mẹ chồng còn tưởng buồn xuân thương thu
Hai hài lòng với biết lo toan gia đình phòng ngừa bây giờ nhiều nhà đều đốt nổi địa long riêng mua nhiều than củi về phủ
Bọn họ nào biết lúc nhớ Lý Nhị liền mua than củi
Lúc trời lạnh hơn giá than củi tăng vọt chỉ riêng than củi đã kiếm mấy vạn lượng bạc
Bởi vì quá lạnh ngay cả những nhà nghèo khó cũng ít thể ngoài bán than củi những phú quý hào môn ở kinh thành để phô trương đương nhiên nguyện ý bỏ giá cao để mua còn sợ mua đủ nhanh
24
Ta cảm thấy trái tim sắp chết thì hầu ở nhà Lý Nhị đến báo đã về
Tim đập thình thịch
cha mẹ chồng đều ở nhà bọn họ thường cũng gọi cùng ăn cơm và chuyện gì đó cũng dám ngoài
Hơn nữa thời tiết đại hàn ngoài thật sự quá hợp lý
Ta chỉ thể phái Tiểu nha xem
Tiểu nha hai canh giờ
Trở về mang theo một đống đồ
Có một khối lớn lông chồn thượng hạng còn đủ loại bảo thạch còn ba vạn lượng ngân phiếu là tiền vốn đưa bây giờ cả vốn lẫn lời trả cho
Ta vui mừng khôn xiết
Ta đã trúng chắc chắn sẽ sai
Lòng nóng như lửa đốt chờ ở hầu phủ ba ngày cuối cùng đợi đến lúc cha mẹ chồng ngoài thăm bạn vội vã gặp Lý Nhị
25
Hắn gầy nhiều
Ta gõ cửa đến mở cửa ở hành lang cúi đầu
Hắn cao hơn nhiều
Nhìn thấy liền cảm thấy yêu yêu
Hắn chính là cái gì cũng làm cũng yêu
Vì cũng thể nguyện ý chìm đường
nếu đáng giá để yêu để chìm đường chứ
Ta cảm thấy đây là một vấn đề lời giải
Ta đột nhiên nhào ôm chặt lấy
Hắn cũng ôm chặt lấy
Tiểu nha ở bên cạnh luôn sốt ruột hét: “Muốn ôm thì ôm trong ôm Lỡ khác thấy cũng đánh chết theo”
Lý Nhị ôm trong
Ôm một lúc đẩy ôm chặt lấy
Ta nghẹn ngào : “Chàng biết lo lắng thế nào tưởng vứt bỏ cần nữa”
26
Hắn lấy một chiếc vòng tay xanh biếc đeo cổ tay khẽ bên tai : “Nàng cũng biết mơ cũng nghĩ đến nàng”
“Vậy chúng sẽ bao giờ chia xa nữa”
Hắn ừ một tiếng
Khóc xong miệng nhịn cong lên
Thật sự chia xa
còn một năm nữa tên chồng của mới thể sống
Một năm nay nhất định chỉ thể lén lút gặp
Chúng cùng trong nhà đốt than củi
Hắn ôn tồn kể những chuyện thấy ở Giang Nam kể cảnh dọc đường kể giọng ngọt ngào của dân Ngô khác với dân kinh thành kể thảo nguyên sa mạc ở Sái Bắc còn sữa bò sữa dê tươi cừu nướng nguyên con
Kể những nguy hiểm bọn họ gặp giải quyết thế nào lấy tiền thuê thêm nhiều kiếm nhiều tiền hơn thế nào
Giọng trầm ấm âm thanh ôn nhu lời ít mà ý nhiều
Ta giúp khâu những bộ quần áo rách của
Ta như thấy cảnh chúng già cũng sẽ bên lò sưởi như tỉ mỉ chuyện
Sau đó tâm hồn gần gần
27
Đến lúc nhất định rời lưu luyến rời cứ ba bước ngoái đầu một lần
Hắn cũng một mực chăm chú
Cho đến khi trở về Hầu phủ bảo Tiểu nha bẩm báo cha mẹ chồng còn trực tiếp ngủ
Ta ăn cơm tối
Bởi vì làm bất cứ chuyện gì làm phiền hồi tưởng những chi tiết khi ở bên
Ta cũng gặp Công công và bà mẫu như sẽ làm nhạt hồi ức của
Ở bên Lý Nhị thật biết bao
Thật dám tin thể cảm nhận và trải nghiệm tuyệt vời như thế gian
Trong đầu là khuôn mặt tuấn tú của nụ của giọng của còn vòng tay ấm áp vững chắc của
Ta cảm thấy thể làm gì cả chỉ cần lặng lẽ ở bên cạnh là hạnh phúc lắm
Cả mùa đông hạnh phúc giày vò
Hạnh phúc là Lý Nhị đã trở về đã gặp mấy lần
Giày vò là chỉ thể gặp mấy lần
Người hầu phủ giao tế nhiều nhiều lúc cũng bận rộn tả xiết nhiều thời gian để nghĩ đến
28
Mùa Xuân đến băng tuyết tan chảy
Quả nhiên lúa mạch ruộng đều đông chết
Lại chết nhiều
Có nhiều lưu dân chạy loạn khắp nơi
Lý Nhị bảo ngoài nhất định mang theo nhiều thị vệ ít nhất bốn
Hắn cũng cho tìm
Nếu gặp thì bảo thông báo cho sẽ đến đón
Công công và bà mẫu tới chùa ở
Bọn họ bảo phát cháo trong thành coi như tích đức cho thế tử
Phát cháo thì cần đích thân bảo hầu là
Đợi quan phủ sắp xếp thỏa cho lưu dân mùa xuân đã qua mùa hè đã đến
Cuối cùng cũng thể yên tâm ngoài
Lý Nhị đón ở địa chỉ mà với đó cho một bất ngờ
Ta lập tức vui mừng khôn xiết
Ngay đó hỏi: “Sau chúng ở bên lâu ngày thể sẽ thấy chán sẽ tỉ mỉ chuẩn bất ngờ như nữa ”
“Sẽ ”
Hắn đơn giản
thấy lời vẫn đáng tin
Cho nên trong lòng vẫn vui vẻ
Hai tay chúng nắm chặt lấy ống tay áo rộng
29
Xuống xe ngựa Lý Nhị xuống đó đưa tay định đỡ
Ta cần đỡ tự nhảy xuống
Vừa xuống liền nghĩ biết nên điềm tĩnh hơn chút ở mặt
Ta uy hiếp : “Không thấy điềm tĩnh đó thích Nếu sẽ đánh ”
Hắn nắm lấy nắm đấm của đó xoay : “Nàng xem”
Ta thấy một ngôi nhà cổ kính cửa son tường vôi biển đề hai chữ “Lý phủ”
Ta kinh ngạc : “Đây là phủ của ”
“Là nơi chúng sẽ thành hôn”
Nụ khóe miệng kìm lập tức đấm một cái: “Ai gả cho chứ”
Ta thấy thân thể Tiểu Nha khẽ run lên làm vẻ sợ hãi
30
Mặc dù sân lớn bằng hầu phủ cũng tinh xảo lộng lẫy bằng hầu phủ
Lý Nhị sẽ kéo tay với rằng trong sân trồng loài hoa hồng mà thích
Mùa hè và mùa thu chúng sẽ nở rộ khắp sân
Còn một cây hoa quế trăm năm
Đến lúc đó trong sân sẽ tràn ngập hương quế còn sẽ làm bánh hoa quế cho ăn
Hắn đất trống xung quanh ao sẽ trồng một số cây ăn quả như cây đàn cây mận con cái cũng thể trèo cây hái quả ăn
Hắn còn phòng ngủ chính là phòng nào thư phòng là phòng nào
Trong thư phòng mấy ngăn tủ đã chất đầy sách truyện
Ta hỏi : “Đây là cái gì Chàng còn sách truyện ”
Hắn cong môi : “Đây là chuẩn cho nàng”
Ta hừ một tiếng trong lòng vui vẻ nhưng miệng : “Chàng xem thường chính là cò tài năng xem sổ sách làm ăn quản gia”
“Để nàng giết thời gian Sau sổ sách trong phủ quả thực phiền phu nhân nhọc lòng ”
“Ai là phu nhân của ” Ta cầm khăn tay đánh một cái che miệng trộm
Hắn cũng cong mắt
Ánh sáng ban ngày bên ngoài
31
Ta tràn đầy hy vọng cuộc sống mới
Lý Nhị đưa đến phố lớn vẫy tay tạm biệt
Vừa đến cửa hàng của xem thử
Kết quả là đường thấy một phụ nhân bế con vẻ mặt thất hồn lạc phách
Tóc tai bù xù mắt thần