Từ Đứa Trẻ Ăn Mày Đến Ám Vệ - Chương 5
Chuyện cứu trợ tạm thời kết thúc lễ cập kê của cũng đưa danh sách quan trọng
Nhìn bóng trong gương đồng hỏi xà nhà: “Giang Ly ”
Hắn đáp: “Rất ”
Ta ngẩng đầu đưa tay về phía : “Giang Ly ngươi đã chuẩn quà tặng cập kê cho ”
Hắn tỏ kinh ngạc dang tay : “Thật tiếc biết chuẩn quà tặng cập kê”
Ta bĩu môi nén chút thất vọng vô cớ trong lòng: “Thôi bỏ vốn dĩ cũng hy vọng ngươi sẽ tặng”
Vì thân phận Huyện chủ lần lễ cập kê còn náo nhiệt và long trọng hơn lần vài phần
Rượu đã qua ba lần Thẩm Kiều : “Cảm ơn mọi đã tham dự lễ cập kê của đã chuẩn lễ cầu phúc ở Quốc Tự mọi cùng chứ”
Tỷ nắm tay : “Muội cùng nhé chúng cùng ”
Cuối cùng cũng đến lúc
Ta cụp mắt khẽ mỉm : “Được”
A tỷ cố ý chần chừ đợi đến khi mọi đã gần hết mới cùng lên xe ngựa xuất phát
Đi đến con đường vắng vẻ nàng đột nhiên lên tiếng: “Thẩm Uyển tại ngươi vẫn chịu học ngoan Tại ngươi thể ngoan ngoãn chờ chà đạp chân chứ”
Ta cũng thở dài thẳng nàng : “Chỉ vì chia sẻ yêu thương của phụ thân với ngươi từ nhỏ đến lớn phụ thân đối với ngươi thế nào đối với thế nào chẳng ngươi đều thấy Ta bao giờ cướp sủng ái của ngươi ”
Nàng gào thét như điên: “Ngươi hiểu Sủng ái quan trọng điều hận nhất chính là khuôn mặt của ngươi Khuôn mặt giống hệt mẫu thân của ngươi”
“Ngươi tưởng rằng phụ thân thích ngươi Thực mà ông yêu thương nhất chính là ngươi Ông ngươi chịu khổ nên cho ngươi học những thứ như cầm kỳ thi họa còn tìm cho ngươi một phu quân nhưng ông thậm chí chớp mắt đã gả cho tên Thái tử ăn chơi trác táng ”
Nghe xong bật
Phụ thân quả thật vô cùng thất bại cả hai nữ nhi đều cho rằng ông yêu thương hơn
“ cả” Nàng nở một nụ kỳ quái “Bởi vì ngươi sắp chết ”
Vừa dứt lời biết từ vang lên một tiếng còi tiếp theo là tiếng la hét của đám cướp
Thẩm Kiều ghé sát tai nhỏ: “Đám cướp đều là thuê ai cũng mạnh mẽ hy vọng hưởng thụ thật ”
Nói xong câu đó nàng giả vờ hoảng sợ chạy xuống kiệu: “Có ai Cứu mạng”
Ta thong thả bước xuống kiệu thấy đám thị vệ mang theo đang đánh với đám cướp
Ta hét lớn: “Giang Ly”
“Ta đây”
Hắn dẫn theo đội quân do Thất hoàng tử cử đến bảo vệ bí mật xông tới bao vây đám cướp
Chẳng mấy chốc đám cướp đã bắt giữ
Thấy đại thế đã mất Thẩm Kiều ngã xuống đất lẩm bẩm: “Sao thế Không thể nào thể thua”
Ta nàng từ cao xuống: “Thắng làm vui thua làm giặc tỷ tỷ của nhận thua ”
Trong mắt nàng đầy vẻ cam tâm gào thét với : “Không thua Ta thể thua ngươi Ta thể thua”
Nàng rút trâm cài tóc lao về phía : “Đi chết ”
Ta ở quá gần nàng căn bản kịp né tránh
“Nhị tiểu thư cẩn thận”
Hai giọng cùng lúc vang lên
Ta thấy Giang Ly lao về phía còn Giang Minh thì đâm một kiếm bụng Thẩm Kiều
Giang Ly lao tới làm ngã nhào xuống đất sờ lên lưng ướt đẫm một mảng
Nhìn kỹ thấy tay đầy máu
Giọng run rẩy: “Giang Ly ngươi thế nào Ngươi chứ Ngươi đừng dọa ”
Thẩm Kiều giống như phát điên ngửa mặt lên trời dài: “Sao thể Cây trâm đó đã tẩm kịch độc thuốc giải Ta đã những kẻ với ngươi đều đáng chết Ngươi cũng nên chết”
Giang Ly rời khỏi cố gắng nở nụ : “Nhị tiểu thư cô đừng Cô đừng lời nàng Nhị tiểu thư là nhất đời xứng đáng đạt mọi sự yêu thương đời Chết vì nhị tiểu thư cam tâm tình nguyện”
Ta lắc đầu lia lịa: “Giang Ly ngươi chết lập tức tìm đại phu sẽ tìm đại phu giỏi nhất thiên hạ đến nhất định thể cứu ngươi”
Hắn giơ tay lau nước mắt mặt : “Nhị tiểu thư đừng đau lòng Ta thực sự chỉ là nên về nhà ”
Hắn chợt nghĩ gì đó từ trong vạt áo lấy một thứ: “Nhị tiểu thư quà cập kê do tự làm”
Ta kỹ nước mắt tuôn rơi
Đó là một cây trâm cài tóc bằng tre do chính làm
Hắn yên trong ngực một tiếng động
Ta nhẹ nhàng đặt xuống cầm lấy con dao găm từng bước tiến về phía Thẩm Kiều
A tỷ cuối cùng cũng cảm thấy sợ hãi: “Ngươi đừng qua đây Ngươi mà dám giết phụ thân Đông cung đều sẽ tha cho ngươi”
Ta cong môi : “Ngươi nghĩ còn quan tâm đến bọn họ ”
Giang Minh cố gắng ngăn cản : “Tay của dùng để giết ”
Ta bình tĩnh : “Khi xưa ngươi từng với vì Thẩm Kiều cứu ngươi lúc nhỏ nên ngươi mới luôn giúp đỡ tỷ đúng ”
Hắn mấp máy môi: “Muội hóa cũng sống chính là như ”
“Thật là trùng hợp lúc nhỏ cũng từng cứu một đứa trẻ ăn mày Khi đó cũng chẳng gì ăn nhưng thấy đứa trẻ đó gầy yếu lòng nỡ nên đã chia cho nó một nửa chiếc bánh mì Giang Minh ngươi trùng hợp ”
Mỗi câu khuôn mặt trắng thêm một phần
Sau đó sắc mặt càng thêm tái nhợt: “Vậy nên cô nương năm xưa là nhị tiểu thư”
Ta trả lời chỉ hỏi: “Ngươi bây giờ còn ngăn cản ”
Hắn im lặng nhường đường cho : “Những ám vệ còn giao cho đây là nợ nhị tiểu thư”
Ta gật đầu lướt qua : “Ngươi biết là ”
Tiếng ẩu đả vang lên lưng thấy vẻ kinh hoàng khuôn mặt Thẩm Kiều nở nụ rạng rỡ môi
“Yên tâm a tỷ Sao thể nỡ lòng trực tiếp giết ngươi chứ”
“Ngươi tra tấn Tiểu Đào như thậm chí còn giết chết Giang Ly khi chết ngươi nên chịu đựng những gì bọn họ chịu”
Ta cầm dao găm tiến đến mặt nàng : “Hãy bắt đầu từ khuôn mặt mà tỷ luôn tự hào ”
Ta chút do dự vung dao rạch một đường
Máu tươi văng lên mặt điểm một nốt chu sa yêu dị nơi khóe mắt
Ta tiếp tục rạch những vết thương lớn nhỏ cánh tay bắp chân của nàng nhưng đến mức chí mạng
Mãi đến khi Thất hoàng tử chạy đến mới ngăn cản :
“Uyển Uyển đủ ”
Ta liếc một cái sang Thẩm Kiều: “Làm thể đủ”
Hắn túm lấy tay giọng gấp gáp: “Thái tử đã thất thế thể đưa nàng về cho tùy xử lý thế nào cũng ”
Ta khựng nghi ngờ hỏi: “Lời là thật ”
Hắn gật đầu khẳng định
Ta ném dao găm trong tay Thẩm Kiều đang bất động: “Ta sẽ tra tấn tỷ thật kỹ”
Ta xoay Giang Minh Hắn thương nặng chỉ còn thoi thóp ánh mắt cầu xin
Ta khẽ: “Giang Minh tại chết là Giang Ly mà là ngươi Tại ngươi vẫn còn sống Ta vĩnh viễn bao giờ tha thứ cho ngươi ngươi mau chết ”
Hắn phun một ngụm máu cuối cùng tắt thở
Ta đem thi thể Giang Ly về an táng cẩn thận sai nhốt Thẩm Kiều mỗi ngày đều cắt hai miếng thịt từ tỷ Nếu chịu thì dùng sâm bổ để duy trì mạng sống
Dù tỷ vẫn cố gắng sống thêm ba năm nữa mới chết
Phụ thân tin chỉ trong một đêm tóc đã bạc trắng bèn dâng tấu xin cáo lão hồi hương
Trước khi phụ thân gặp một lần nhưng
Năm Khánh Lịch thứ tư Thất hoàng tử lên kế vị
Hắn tìm đến hỏi: “Uyển Uyển trẫm còn thiếu một vị Hoàng hậu nàng nguyện ý ”
Ta lắc đầu: “Bệ hạ thể tìm hơn thần nữ thực sự là ”
Hắn ép buộc chỉ tự giễu: “Không ngờ trở thành chủ nhân của cả thiên hạ nhưng bằng một ám vệ thể trái tim của yêu”
Ta nghi hoặc hiểu biết tâm ý của
Hắn giải thích: “Vào đêm phế Thái tử khi nàng ăn điểm tâm đã mang thuốc đến tìm nàng Lúc đó Giang Ly mặt mày cau nàng đang ngủ còn bảo tránh xa nàng một chút”
“Sau đó đến ban đêm thấy Giang Ly ôm nàng bay lên cây nàng vui vẻ Ta liền biết nàng thích là ”
Ta mỉm tạm biệt
Cả đời lấy chồng
Năm hơn bảy mươi tuổi đột nhiên cảm nhận đại nạn của sắp đến
Ta cài lên đầu chiếc trâm cài bằng tre bảo quản cẩn thận khóe miệng nở nụ giường an nhiên nhắm mắt
Ta hẳn đã chết
xuất hiện trong một cảnh xa lạ
Chưa kịp định thần đã thúc giục đến trường học
Mơ mơ màng màng đến cái gọi là lớp học liếc mắt thấy ngay thiếu niên mà đã nhung nhớ bấy lâu
Hắn vẫn mang dáng vẻ lơ đễnh như
Ta bước đến đưa tay : “Xin chào tên là Thẩm Uyển”
Lần đến lượt đến gặp
(Hoàn Chính Văn)
Hay