Từ Đứa Trẻ Ăn Mày Đến Ám Vệ - Chương 4
Đau dày khiến vô cùng khó chịu về đến tẩm điện lập tức đuổi hết tất cả thị nữ uể oải ngã xuống giường biết đã ngủ lúc nào
Ngủ một giấc cho đến tối
Khi tỉnh biết từ lúc nào đã một chiếc chăn mỏng đắp bàn cạnh giường cũng đặt một chiếc hộp nhỏ tinh xảo và một chén thuốc đen sì đã nguội lạnh
Ta mở nắp hộp ngửi thử thoang thoảng mùi thảo dược
“Tỉnh ” Trên xà nhà giọng của Giang Ly chút khàn khàn
“Thuốc Đông y là thuốc bổ dày lát nữa sai hâm nóng uống Cái hộp đựng thuốc mỡ thể hoạt huyết tiêu ứ dùng để bôi lên cổ tay”
Ta vén tay áo lên quả nhiên chỗ Thẩm Kiều nắm đã bắt đầu bầm tím
Ta nhướng mày: “Sao ngươi biết thương”
Hắn trả lời ngắn gọn: “Lúc đó khi nàng túm lấy cổ tay cô thấy cô nhíu mày”
Ta sững ngờ chi tiết nhỏ cũng phát hiện
Nhịp tim bắt đầu đập nhanh kiểm soát
Ta hắng giọng ngoài cửa sổ vui vẻ : “Trăng hôm nay thật tròn hôm nay là rằm tháng Giêng ”
Hắn đáp: “Là rằm tháng Giêng”
Ta chạy vội đến bên cửa sổ ngắm mặt trăng
Hắn thong thả theo: “Nhị tiểu thư đổi sang một nơi hơn để ngắm trăng ”
Ta nghi hoặc đầu : “Nơi hơn Đó là nơi nào”
Hắn bất chợt ôm ngang eo bế lên: “Mạo phạm nhị tiểu thư”
Bị chạm cơ thể tự chủ mà cứng đờ Những ký ức đó bắt đầu ùa về
bỗng ngửi thấy một mùi hương thanh tao của tùng trúc hiểu cảm thấy an tâm hơn
Hắn ôm nhảy khỏi cửa sổ lẩn tránh thị nữ canh gác ngoài cửa tránh thị vệ tuần tra dùng khinh công mang nhảy lên một cây đại thụ
Ta nhắm chặt mắt sợ khác phát hiện dùng tay che miệng thật chặt cố nén tiếng hét sắp sửa bật
Giọng chứa ý : “Nhị tiểu thư mở mắt thì làm ngắm trăng ”
Ta mím chặt môi thử mở hé mắt một khe nhỏ
Cả hoàng cung thu tầm mắt cảm giác như cách với mặt trăng cũng gần hơn vài phần
Ta lấy hết can đảm mở to mắt thốt lên từ tận đáy lòng: “Đẹp quá”
Giang Ly cũng : “ thật xinh ”
Hắn hắng giọng với : “Quê hương khi ngắm trăng thường một câu thần chú là ‘Trăng đêm nay '”
Ta tò mò hỏi: “Câu ý nghĩa gì”
Hắn trả lời chỉ : “Tiểu thư thử xem biết điều ước sẽ thành hiện thực”
Ta nghi ngờ gì hướng về phía trăng khe khẽ: “‘Trăng đêm nay '”
Hắn ở bên cạnh : “Ừm gió cũng dịu dàng”
Câu khen ngợi vu vơ của Thái tử dành cho quả thực đã khiến Thẩm Kiều sinh lòng oán hận
Chẳng lâu nàng liền sai tay hại nhưng Giang Ly tóm gọn
Kẻ đó chính là nha mang theo từ trong phủ nàng đã rắc thứ bột gì đó chậu nước rửa mặt của
Ta bình thản nàng : “Đã chậu nước liền thưởng cho ngươi rửa mặt ”
Nàng hoảng sợ dập đầu lia lịa van xin rằng đã sai và cầu xin tha thứ
Ta thở dài
Con vốn dĩ như nếu bản thân chịu đòn roi thì sẽ chẳng bao giờ biết đau
Ta hề mềm lòng sai hai nha khác giữ chặt và rửa mặt cho nàng
Chẳng mấy chốc khuôn mặt nàng bắt đầu lở loét
Thẩm Kiều hủy dung
Ta đảo mắt quyết định mượn dao giết
Thế là dẫn theo tì nữ đến mặt Quý phi lóc
Quý phi dẫn đến cửa tẩm cung của Hoàng hậu để kêu oan
“Lão thiên gia xin Hoàng hậu nhất định làm chủ cho chúng nếu như Huyện chủ xảy chuyện gì trong cung của làm gánh trách nhiệm nha”
Không hề chút dáng vẻ nào của một Quý phi
Cánh cửa tẩm cung của Hoàng hậu mở nhưng bước Hoàng hậu mà là Hoàng thượng
Khuôn mặt ông u ám: “Nàng hãy rõ ràng xem rốt cuộc đã xảy chuyện gì”
Quý phi thuật sự việc một cách chi tiết
Rồi lấy khăn tay lau nước mắt: “Thái tử phi và Huyện chủ là tỷ thân sinh thường xuyên qua thân thiết Thiếp thực sự hiểu vì Thái tử phi làm nhất định là theo chỉ thị của ai đó mới tay ngoan độc”
Hoàng hậu bên cạnh giận dữ: “Lời ngươi là ý gì”
Hoàng thượng nhíu mày : “Tiểu nữ Thẩm gia gì ”
Ta lập tức dập đầu nhỏ giọng run rẩy: “Bệ hạ thánh minh là thần nữ thần nữ chọc Thái tử và A tỷ vui mới sinh nhiều chuyện như tất cả đều là do thần nữ ”
Ta càng che giấu ngai vàng càng nghi ngờ chỉ bảo khai tất cả
Ta thuận nước đẩy thuyền kể chuyện Thái tử ép ăn điểm tâm
Nói đến đoạn giọng nghẹn ngào nước mắt rơi lã chã: “Thần nữ biết tội va chạm Thái tử cùng Thái tử phi nhưng tự thấy tội đáng chết mong Bệ hạ tha cho thần nữ một mạng”
Hoàng thượng xong nghiến răng nghiến lợi: “Hoàng hậu đây chính là nhi tử do nàng dạy dỗ”
Hoàng hậu bịch một tiếng quỳ xuống đất mặt tái nhợt nhận
Cuối cùng Hoàng thượng thở dài một : “Tiểu nữ Thẩm gia trẫm sẽ tra xét rõ chuyện sẽ cho ngươi một lời giải thích”
Ông vẫn mềm lòng với Thái tử cuối cùng tùy tiện tìm một nha để gánh tội
nào chuyện như
Ta sai đưa tin ngoài cung
Không tới hai ngày một tin đồn lan truyền khắp nơi
Nói Thái tử vì Thái tử phi mà nổi giận mọi đều khen ngợi tình cảm của hai
đó biết ai Thái tử làm khó là thân sinh của Thái tử phi Còn vị trong cung suýt hủy dung
Tin đồn lan truyền ngày càng mạnh mẽ cuối cùng biến thành chuyện Thái tử si mê thân của Thái tử phi còn Thái tử phi vì ghen tuông mà sai hãm hại dung nhan của
Mọi bàn tán xôn xao đều cho rằng phẩm hạnh của Thái tử xứng với vị trí
Ngay cả trong triều đình cũng ít đại thần dâng tấu chương vạch tội Thái tử
Ban đầu Hoàng đế lờ đề cập tới đợi đến khi mọi chuyện lắng xuống xử lý nhẹ nhàng
hết lần tới lần khác Thái tử là một kẻ ngu ngốc lên triều đình mắng chửi những đại thần đã dâng tấu chương vạch tội
Hoàng đế tức giận trực tiếp cấm túc
Thái tử đổ cho Thẩm Kiều tình cảm giữa họ cũng phai nhạt ít
Thẩm Kiều đến tìm giải thích giúp nhưng đều giả vờ bênh vực để tránh né
Lúc đó đang chơi cờ với Thất hoàng tử
Hắn cầm quân đen một nước Nhìn lên : “Chiêu tung tin đồn A Uyển quả thật là khéo léo”
Thấy khẽ mỉm : “Ta thể gọi như ”
Ta mím môi: “Có thể”
Hắn vui vẻ khẽ hai tiếng hỏi: “Không biết A Uyển tiếp theo dự định gì”
Ta nghĩ đến trận lũ lụt ở Lĩnh Nam kiếp đặt quân trắng xuống: “Lũ lụt Lĩnh Nam còn mong điện hạ dốc hết sức”
Ở kiếp Hoàng thượng cử Thái tử cứu trợ ngờ tham ô tiền bạc vun vén cho bản thân
Gặp lưu dân liền xưng là bạo dân giết hại và trừng phạt một vùng rộng lớn khiến dân lâm cảnh khốn khổ thể tả
Một thế Hoàng thượng hy vọng Thái tử thể chuộc vụ tin đồn nên cử cứu trợ nhưng Thất hoàng tử đã sớm bí mật thu thập bằng chứng tham ô của
Hoàng đế vô cùng thất vọng tước hết quyền lực của Thái tử cấm túc trong Đông cung để suy ngẫm lầm và giao việc cứu trợ cho Thất hoàng tử
Bách tính liên tục khen ngợi uy vọng của Thất hoàng tử càng tăng cao
Khi Giang Ly mang tin về cho đang tỉa tót hoa cỏ
Hắn âm dương quái khí với : “Nhị tiểu thư quả thật là cúc cung tận tụy vì Thất hoàng tử”
Ta khẽ: “Nói gì mà cúc cung tận tụy chẳng qua là lợi dụng lẫn mà thôi Ta giúp đạt vị trí cần còn thì giúp trả thù”
Hắn thờ ơ đáp lời: “Nếu trả thù cũng thể giúp Nhị tiểu thư”
“Ta thể âm thầm bắt Thẩm Kiều đến đây cho Nhị tiểu thư hơn ”
“Dù trong tất cả ám vệ ai võ công cao hơn ”
Ta bật Giờ đây ngay cả tiếng Đại tiểu thư cũng lười gọi
Ta với : “Giết nàng thì quá lợi cho nàng Thẩm Kiều từ đến nay luôn kiêu ngạo từng bước nghiền nát lòng tự trọng của nàng tra tấn thật Như mới xứng đáng với Tiểu Đào của ”
Và cả những đau khổ mà đã trải qua hai kiếp
Hắn im lặng một lúc: “Nếu như chết Nhị tiểu thư cũng sẽ vì mà báo thù như ”
Lòng bỗng dấy lên một sự hoảng hốt: “Giang Ly ngươi sẽ chết”
Hắn đột nhiên nở nụ rạng rỡ như gió mát trăng thanh: “Tất nhiên sẽ chết”
Hay