Trưởng Tỷ Hoán Đổi Số Mệnh - Chương 8
Theo tấm rèm kéo lên một luồng khí lạnh ùa
Ta ôm lò sưởi theo phản xạ dậy bước khỏi xe ngựa ai ngờ dậy quá nhanh lập tức đầu nặng chân nhẹ suýt nữa ngã xuống
Trong tình huống nguy cấp ai đó đỡ lấy eo bế trong xe ngựa
Ta lắc đầu để tỉnh táo ngẩng đầu nam nhân đầu: “Biểu thiếu gia làm gì ”
Trán lạnh buốt Dương Thầm nhíu mày: “Sao tự nhiên sốt cao như ”
“Không biểu thiếu gia cứ lo chuyện của ”
Ta đẩy bước xuống xe chân yếu mềm nhưng gió lạnh thổi qua lập tức tỉnh táo hơn một chút
Thải Hoàn đầy lo lắng: “Tiểu thư chịu ”
Giờ sốt đến mức lưỡi cũng nóng bèn há miệng hút một lạnh bước phủ Thái tử: “Không thôi”
Phủ Thái tử kiểm tra thiệp mời nghiêm ngặt nhưng vì mang ngọc bội Dương Thầm theo ung dung ai dám cản
Lúc tuyết trong phủ Thái tử đã dọn sạch những công tử tiểu thư thế gia chỉ tìm một góc yên tĩnh một lát bèn cúi đầu với Dương Thầm: “Biểu thiếu gia cứ tự nhiên”
Nói xong đại sảnh vài bước đầu đã biến mất
Một nhóm uống rượu ấm trong vườn mai tảng đá xa xa nhắm mắt nghỉ ngơi
Không lâu đột nhiên tiếng reo hò mở mắt thấy Thẩm Sơ Ngưng ở giữa đang một đám vây quanh khen ngợi
“Có chuyện gì ”
Thải Hoàn khẽ : “Vừa tiểu thư của phủ Ninh Viễn Hầu đề thơ về tuyết mai đại tiểu thư lập tức làm một bài quả là tài giỏi Bình thường thấy đại tiểu thư còn tài văn chương thế ”
Ta lạnh nàng tất nhiên
Ta để ý đến nàng làm trò tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi ai ngờ kịp chợp mắt đã gọi tên
“Từ lâu đã Thẩm gia là gia đình thơ văn nhiều đời đại tiểu thư Thẩm gia tài hoa tuyệt vời biết nhị tiểu thư thì thế nào”
Ngẩng lên nữ nhân bên cạnh Thái tử mặc một chiếc váy đỏ rực tươi tắn lộng lẫy
Lúc nàng đang
Nàng xong Thẩm Sơ Ngưng nhíu mày một đám cũng tảng đá Ta vốn định từ chối ai ngờ Thái tử lớn: “Thừa Huyên nàng biết đó thôi nhị tiểu thư Thẩm gia là khách quen của Ngọc Hạc Đường ông chủ gặp cũng nể vài phần”
Lời lập tức vô số ánh mắt độc ác bắn về phía ngay cả Thẩm Sơ Ngưng cũng vui
Ta thở dài dính Thái tử dễ thoát
Ta khẽ hỏi Thải Hoàn: “Ai là đề”
Thải Hoàn đáp: “Tiểu thư của Ninh Viễn Hầu Lý Thừa Huyên”
Ta giật đây Thái tử phi trong nguyên tác
Ngẩng đầu ánh mắt của nàng Thẩm Sơ Ngưng
Hôm nay dù thế nào Thẩm gia cũng thể thua nếu Thẩm Sơ Ngưng làm phủ Thái tử
Nàng thỏa thuận giữa và Dương Thầm sẽ vô hiệu làm thể chạy
Ta hít sâu một mỉm bước tới khẽ cúi : “Lý tiểu thư xin đề”
Thẩm Sơ Ngưng thấy thật sự đáp ứng lập tức nhíu mày
Lý Thừa Huyên mỉm : “Vừa tỷ tỷ ngươi làm một bài thơ về tuyết mai ngươi…”
Nàng quanh đó cầm một cành mai đỏ trong tuyết : “Ngươi hãy tiếp nối bài thơ tuyết mai của tỷ tỷ ngươi ”
Thật là mưu mô
Trước đó Thẩm Sơ Ngưng làm bài thơ khen ngợi bây giờ tiếp tục
Bài thơ thể hơn của Thẩm Sơ Ngưng cũng thể quá tệ mọi đang như hổ đói chỉ chờ nhạo
Mắt nóng đến mức gần như mở đầu óc cũng ong ong đưa tay che mặt nhưng là để làm mát mặt giúp tỉnh táo hơn
Ta suy nghĩ một lúc lâu tuyết mai
“…Mai tuyết tranh xuân vị khẳng hàng
Tao nhân bình tỷ phí tư lường
Mai tu tốn tuyết tam phân bạch
Tuyết khước thâu mai nhất đoạn hương*”
{Tuyết Mai-kỳ một Lư Mai Pha thời nhà Tống}
(Dịch nghĩa
Mai và tuyết giành xuân với chẳng bên nào chịu nhịn
Làm cho thi nhân gác bút vì mất công bình phẩm
Mai nên nhường ba phần trắng cho tuyết
Tuyết chịu thua mai một phần về hương thơm” (Bản dịch Thi việnnet)
Lý Thừa Huyên gật đầu: “ đây là thơ tỷ tỷ ngươi làm nhị tiểu thư xin tiếp tục”
là bài thơ
Ta thở một bất đắc dĩ mở miệng:
“Hữu mai vô tuyết bất tinh thần
Hữu tuyết vô thi tục liễu nhân*”
{Hai câu thơ đầu trong Tuyết Mai kì 2-Lư Việt}
(Dịch nghĩa:Nguồn dịch: Thi việnnet)
Có mai mà tuyết thì cũng thiếu cái thần
Có tuyết mà thi nhân thì cũng thành cõi tục
Một đám sáng mắt Thái tử là đầu tiên vỗ tay khen ngợi
Lý Thừa Huyên: “Rồi nữa”
Ta tuyết rơi lác đác trời đưa tay hứng lấy:
“Nhật mộ thi thành thiên hựu tuyết
Dữ mai tịnh tác thập phần xuân”
{Hai câu tiếp của Tuyết Mai kì 2}
(Dịch nghĩa:
Ngày tàn thơ làm xong thì tuyết rơi nữa
Cùng mai (thơ và tuyết) góp làm cho sắc xuân trọn vẹn)
Ta xong Thẩm Sơ Ngưng ngẩn tại chỗ đám cũng im lặng
Một lúc lâu Thẩm Sơ Ngưng bất giác lùi một bước dám tin
“Sao ngươi biết bài thơ …”
Thái tử để ý đến nàng lập tức vỗ tay khen ba tiếng theo lời Thái tử khen ngợi đám cũng hò reo
Hay vì
Có thì thầm: “Thẩm gia hổ là gia đình thơ văn hai tỷ thật tài giỏi”
“Chứ nữa vốn nghĩ đại tiểu thư lợi hại ngờ nhị tiểu thư cũng kém”
Thẩm Sơ Ngưng ngày càng lạnh lùng Lý Thừa Huyên thì với ánh mắt suy tư
Trán nóng bừng chịu nổi nữa bèn cúi đầu với Thái tử: “Điện hạ thứ tội lẽ ngoài lạnh Lăng Sương thân thể khỏe thể làm mọi mất hứng”
Thái tử thấy khập khiễng bước tới xem thấy quả thật mệt mỏi nhíu mày : “Mau sai nha đến nhà bếp mang chút canh gừng đám các ngươi đừng để khỏi phủ Thái tử đều ốm yếu cả”
Thái tử xong đám lập tức nhẹ
Thải Hoàn đành theo hầu đến nhà bếp
Thấy bên cạnh còn ai cảm thấy đây là phủ Thái tử đuổi hầu hết mọi
Quả nhiên Thải Hoàn Thái tử đã bước tới kéo : “Thật đáng thương làm bây giờ mau đưa nhị tiểu thư gian bên cạnh nghỉ ngơi…”
Gian bên cạnh Ta vội nắm lấy tay áo Thẩm Sơ Ngưng trốn lưng nàng : “Tỷ tỷ…”
Thẩm Sơ Ngưng liếc hừ lạnh: “Coi như biết điều”
Sau đó nàng bảo vệ lưng cúi đầu với Thái tử: “Điện hạ thứ nhị từ nhỏ thân thể yếu giờ ngoài một lát đã chịu nổi nếu để về nhà nghỉ sợ rằng đến Tết cũng giường bệnh Thải Điệp mau đưa nhị tiểu thư về phủ đừng lây bệnh cho điện hạ”
Ta núp lưng nàng vội gật đầu: “Tỷ tỷ đúng Lăng Sương thân thể khỏe đã làm điện hạ mất hứng xin điện hạ thứ ”
Nói đến mức giữa ban ngày ban mặt Thái tử tiện gì đành vui phất tay
Thẩm Sơ Ngưng lập tức hiệu cho Thải Điệp Thải Điệp vội đến đỡ rời
Hai đến nơi hẻo lánh trong vườn chân yếu nổi đành dựa núi giả vẫy tay: “Ngươi về cổng lớn cách đây xa tự đến chỗ xe ngựa đợi ngươi gặp Thải Hoàn thì bảo nàng cổng tìm ”
Thải Điệp cổng lớn xa xa : “ tiểu thư…”
“Bên cạnh tỷ tỷ thể thiếu đây là phủ Thái tử điện hạ đuổi hết hầu nếu tay chuyến coi như vô ích mau trở về”
Thải Điệp giật vội cúi đầu cảm ơn chạy trở về
Ta đầu óc choáng váng cổng lớn xa xa dậy định tiếp nhưng hai bước chân mềm nhũn ngã nhào xuống đất
Ai ngờ cơn đau đến mở mắt thấy đang trong lòng ai đó
Dương Thầm biết xuất hiện từ khi nào đang nheo mắt : “Nhị nợ một ân tình lớn”
Ta kịp thoát đã ôm lấy vội nắm chặt áo : “Không ở đây nhiều qua biểu thiếu gia lo chuyện của …”
Dương Thầm để ý ôm thẳng khỏi vườn: “Ồ Nhị biết đang làm gì ”
Ta đầu óc cuồng theo phản xạ lắc đầu: “Không biết gì cả…”
Mơ màng tiếng khẽ đầu đó ngất lịm
Khi mở mắt đã trong xe ngựa lắc lư
Xe ngựa Hắn làm đưa ngoài Cổng lớn binh lính của Thái tử mà Ta cử động nhưng ai đó ôm chặt thể nhúc nhích
Hơi ấm từ lồng ngực phía truyền đến cứng đờ ngẩng đầu nam nhân đang nhắm mắt nghỉ ngơi
“Không cần lo dọc đường đã đuổi ai thấy ôm ngươi ngoài”
“Thải Hoàn…”
“Nha của ngươi đã của đưa về Thẩm gia ”
Ta cố gượng dậy khỏi vòng tay nhưng đè
“Bài thơ “Nhật mộ thi thành thiên hựu tuyết
Dữ mai tịnh tác thập phần xuân”
“ mùa xuân đến nhị làm bài thơ thấy sớm ”
Ta thở gấp cố gắng mở mắt thấy đường nét khuôn mặt của
Hắn cúi đầu đôi mắt đen như hồ sâu: “Nhị thật sự nghĩa khí sốt cao vẫn mang phủ Thái tử khiến cảm thấy áy náy”
Ta bất lực nhắm mắt: “Vương gia chỉ cần nhớ… lúc đó trả tự do cho Lăng Sương… là đủ…”
Bên tai truyền đến ấm khàn khàn: “Tự do ngươi thật sự rời ”
“ …”
“Nếu thì ”
“Ta mặc kệ ngươi…”
Trong mơ hồ thở nóng bỏng xâm chiếm bởi một chút lạnh lẽo
Trong giấc mơ khô khốc kỳ quái chỉ sự lạnh lẽo đó khiến cảm thấy ấm áp
Ta như rơi vực thẳm mất ý thức
—Truy cập me/">METRUYENME mỗi ngày để ủng hộ nhà dịch của truyện nhé —