Trưởng Tỷ Hoán Đổi Số Mệnh - Chương 5
9
Dương Thầm trong nguyên tác lòng sâu ngay cả nữ chính ban đầu cũng cùng đấu đến tám trăm lần Ta là một thứ xuất quyền thế làm đấu
Ta xoay chỉ thấy nam nhân hạ mắt ngửi hương trà Hơi nóng màu trắng bốc lên cặp mắt hẹp dài của như ẩn như hiện: “Nhị hình như sợ ”
Ta tựa lưng ở cửa gượng: “Làm thể… ”
” Cũng đúng nhị hẳn là một to gan dù đồ vật tặng bao giờ thấy ai dám trả ”
” Biểu thiếu gia chê là Lăng Sương ngày thường thấy qua việc đời ngẫu nhiên trân phẩm nên mới cầm đến cửa tiệm hỏi một chút”
Hắn dùng đầu ngón tay phủi bọt trà dừng một chút: “A Vậy hỏi gì ”
Ta run rẩy : “Ta nghĩ chắc là do nghiên mực của biểu thiếu gia trân quý nha đầu của cũng mở miệng hỏi ông chủ đã nhét ít bút mực trở về nghiên mực rốt cuộc là lai lịch gì sợ là hỏi … ”
Hắn nhếch khóe miệng chậm rãi đặt chén trà lên bàn:” Nếu Nhị là thông minh sẽ lòng vòng Hôm nay theo như lời Sơ Ngưng Nhị cảm tình với là sự thật ”
Ta hoảng sợ vội vàng giơ ba ngón tay lên thề: “Thiên địa chứng giám trưởng tỷ và biểu thiếu gia là một cặp trời sinh Lăng Sương làm dám mơ tưởng đến phu quân tương lai của trưởng tỷ”
Thấy nhận tiện đà : “Thẩm lão gia mắt như mặt trời ban trưa Đàm gia cũng thể thân càng thêm thân hôm nay thấy Sơ Ngưng nên đến hỏi ý của Nhị ”
Ta sợ tới mức sắc mặt trắng bệch Hắn đang cái quỷ gì Trong nguyên tác Thẩm Lăng Sương chính vì đoạt mối hôn sự của Thẩm Sơ Ngưng mới lên con đường diệt vong
Nghĩ tới mùa đông khắc nghiệt Thẩm Lăng Sương ở đầu đường Tấn Châu đ ánh chet tươi cả liền run lên
Hắn là việc của chỉ cần dám thuận theo sẽ sống đến chương tiếp theo
“Lăng Sương cũng chỉ là một cô nương thứ xuất biểu thiếu gia bằng đến chỗ trưởng tỷ bày tỏ chút tâm ý”
Nói xong xoay kêu lên: “Linh Ngọc Thải Hoàn Chủ gánh hát còn đến”
Chỉ là kêu nửa ngày bên ngoài cũng chút động tĩnh Không lâu phía truyền đến giọng của nam nhân : “Nhị nên tiết kiệm sức lực gánh hát tổng cộng ba mươi mấy bọn họ canh giữ ngoài sân nhị kêu lớn tiếng hơn nữa sợ là cũng ai trả lời”
10
Động tác đập cửa của cứng đờ lần nữa giơ ba ngón tay lên: “Nếu là bởi vì chuyện nghiên mực thể thề ngày đó thấy Thẩm Lăng Sương quyết sẽ một chữ nếu nuốt lời sẽ sét đ ánh chet tử tế”
Nghe thề độc đối phương : “Nếu lời thề ích cần nha môn làm gì Ở chỗ thể câm miệng từ đến nay chỉ chet”
Vừa dứt lời đột nhiên nâng lên Ta hít một khí lạnh mạnh mẽ giãy dụa nhưng đẩy nổi Ngước mắt lên liền thấy cặp mắt ôn nhu tràn đầy ý
Hắn kìm chặt kéo tay của sờ xuống phía sờ đến vật lạnh lẽo vờn quanh bên hông Nhớ tới hầu phía hòn non bộ theo bản năng rùng một cái
K iếm một khi rút đoán chừng sẽ c ắt cổ tại chỗ Trong chớp mắt vội vàng hét to: “Đợi đã Đợi đã Không chỉ chet mới thể câm miệng ”
Hắn nheo mắt : “Vậy Nhị xem còn nào nữa”
Ta về phía : “Là… một nhà”
Đầu ngón tay Dương Thầm chậm rãi xoa xoa tay mắt mang theo vài phần ý vị sâu xa: “Nhị gả cho Đây là ý gì”
Ta cố giả bộ bình tĩnh : “Biểu thiếu gia nếu là vì đến hạ sính nên mới ở Lăng Sương đương nhiên là đáp ứng Chẳng qua Lăng Sương Chí ý định thành thân mong rằng biểu thiếu gia khi đạt mong hãy cho Lăng Sương một con đường sống”
“Nếu phu gia từ hôn thì còn đường sống nào nữa chứ”
“Lăng Sương tự biết thân phận thấp kém dù cũng gả cho làm bằng sớm rời khỏi nơi tìm một con đường sống cho Biểu thiếu gia thủ nhãn thông thiên đến lúc đó cho Lăng Sương tự do hẳn là thành vấn đề ”
Hắn cúi đầu đánh giá một lúc nhếch khóe miệng: “Dám đưa điều kiện với ngược vài phần can đảm”
Người đáng sợ nhất chính là nhược điểm yêu cầu Biết gì tự nhiên sẽ buông lỏng cảnh giác
Sức lực của nới lỏng bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa: “Tiểu nhân đến đưa kịch cho thiếu gia tiểu thư chọn”
“Vào ”
Quay đầu thấy Dương Thầm đã sớm trở bàn uống trà Lúc giơ tay nhấc chân vẫn là bộ dáng ôn nhuận như ngọc phảng phất như những chuyện đều là ảo giác của
Cửa lớn dễ dàng đẩy chủ gánh hát một thân vải thô áo gai ôm kịch bản tới mặt Ta lướt qua kịch bản mặt hiểu về phía Dương Thầm
Dương Thầm chống cằm trong mắt ý ôn hòa: “Muốn chọn kịch nào đương nhiên đều theo Nhị ”
—Truy cập me/">METRUYENME mỗi ngày để ủng hộ nhà dịch của truyện nhé —
11
Không còn nhiều thời gian cho Dương Thầm nam chính ngoại trừ đối với nữ chính thì đối xử với khác ngoại lệ thủ đoạn tàn nhẫn Huống chi còn biết thân phận của những lời hứa hẹn tính là cái rắm gì
Sự việc kết thúc kéo ngoài thành giet chẳng là hơn Vốn cho rằng thời gian cho vẫn còn nhiều hôm nay xem khi xuất giá chính là cơ hội cuối cùng của
Ngày hôm là sinh thần tổ mẫu ăn mặc chỉnh tề Trước buổi trưa lấy lý do chọn quà chạy tới tửu lâu xa hoa nhất kinh thành — Thiên Địa Lâu
Thiên Địa Lâu chính là một nơi trong lầu ca nữ giọng ôn nhu vũ nữ dáng nóng bỏng uống chén trà cũng đến năm lượng bạc Ta mặc một sa y mỏng màu hạnh giơ tay nhấc chân cũng khiến cho ánh mắt bốn phía
Hồi lâu Thải Hoàn mới ôm hộp chạy lên lầu: “Tiểu thư bạc đều theo lời tiểu thư gửi tiền trang đây là hóa đơn”
“Có xem cửa tiệm ”
“Xem phía nam kinh thành chỉ một cửa tiệm nhỏ như việc kinh doanh của cửa tiêm cũng tạm nô tỳ đã bảo một ăn mày bên đường quan sát giúp Đến lúc đó cửa tiẹm của bọn họ đóng cửa sẽ lập tức báo cho chúng Chỉ là tiểu thư cửa tiệm của họ bán điểm tâm hình như đã làm nhiều năm thật sự sẽ đóng cửa ”
Ta tuyết ngoài cửa sổ thở một làn sương trắng: “Sẽ đóng cửa”
Theo nguyên tác cuối năm Bắc Cương náo động lan rộng quê nhà của chủ cửa hàng ở ngay Bắc Cương trong nhà gặp nạn chắc chắn chủ tiệm sẽ bán với giá thấp để về quê tìm
Mà nữ chính nguyên tác cũng nhân cơ hội mua cửa tiệm với giá thấp Hôm nay Thẩm Sơ Ngưng đã thể làm vì mạng sống chỉ thể theo con đường cũ của nàng mới thoát khỏi kết cục bi thảm
Thải Hoàn : “Tiểu thư bên cửa sổ lạnh như hôm nay ăn mặc mỏng manh sẽ phong hàn”
Ta lắc đầu lắc cây trâm của : “Đẹp ”
Thải Hoàn gật đầu: “Đẹp chỉ là lạnh một chút”
Ta hài lòng gật đầu Thải Hoàn bốn phía thấp giọng : “Tiểu thư chúng ăn cơm ở đây Nô tỳ thấy bảng hiệu lầu một chén mì cũng mười lượng trong tay nô tỳ chỉ năm lượng bạc”
Ta trả lời xoay xoay chén trà về phía xe ngựa chậm rãi chạy tới lầu thấy xe ngựa dừng lúc mới dậy: “Đi thôi sinh thần tổ mẫu cũng chỉ bánh trường thọ tơ bạc nhất tuyệt ở Thiên Địa Lâu mua một phần trở về giúp bà vui vẻ”
“Bánh trường thọ đó cũng ba mươi lượng chúng làm đủ tiền trả”
Mắt thấy xe ngựa đã dừng ở cửa mang theo Thải Hoàn trực tiếp xuống lầu: “Đương nhiên trả tiền giúp ”
Vừa tới cửa đã đụng một đám trùng trùng điệp điệp tiến Thiên Địa Lâu Nam nhân dẫn đầu một thân cẩm bào bộ dạng uy nghiêm Chỉ là bước khập khiễng nắm tay một nữ tử Thái tử Chu Thịnh trong nguyên tác thì là ai nữa
Chỉ là hai lúc dựa sát thật là thân thiết dù là đang ở đường thì cũng quá khó coi Thải Hoàn về phía nữ tử bên cạnh khỏi ngạc nhiên : “Đích tiểu thư”
Trong lòng lạnh nếu đổi trong tiểu thuyết khác Thái tử què chân chắc chắn là nam chính giấu Đáng tiếc hiện tại chỉ là một tên què suốt ngày hoang dâm vô độ
Có chút đầu óc nhưng nhiều lắm nếu ngày cũng sẽ Dương Thầm đùa chet Ta mặc kệ bọn họ mang theo Thải Hoàn tìm tiểu nhị đóng gói một phần bánh trường thọ tơ bạc
“Tiểu thư một phần ba mươi lượng lấy thêm hộp đựng thì thêm một lượng bạc nữa”
Thải Hoàn cả kinh : “Cướp tiền”
“Thẩm Lăng Sương Sao ngươi ở chỗ Thiên Địa Lâu là nơi ngươi thể tới ”