Trưởng Tỷ Hoán Đổi Số Mệnh - Chương 2
2
Có lẽ là khúm núm nhiều năm bao giờ lớn tiếng chất vấn như thế Nhị di nương sặc nhất thời á khẩu trả lời áo khoác Thẩm Sơ Ngưng càng càng quen mắt
Cuối cùng chỉ tức giận : “Trưởng bối chuyện ngươi dám ở đây xen Ta thấy vẻ như ngươi cái miệng nữa ”
Ta trong lòng lạnh làm bộ tủi thân trốn bên chân Thẩm lão phu nhân: “Di nương giáo huấn chính là di nương Lăng Sương nhận Lăng Sương tất nhiên nên ngụy biện Chỉ là hôm qua Lăng Sương tổ mẫu nhờ vả lễ cập kê cùng Thải Hoàn đến phòng bếp chuẩn khuôn đào mừng thọ cho tổ mẫu dùng điều các trù nữ đều thể làm chứng”
Tiện đà ghé đầu gối lão phu nhân nức nở: “ với động thái ngày hôm nay sợ là Nhị di nương nhất định tìm trút giận Ngày thường đã khiến và di nương vui nếu cứ nhất định nhận tội Lăng Sương sẽ làm”
Lão phu nhân nhắc nhở lúc mới nheo mắt bà đưa tay sờ sờ đầu thở dài: “Không cũng đã quên hôm qua đúng là gọi nhị nha đầu đến phòng bếp nhị nha đầu nếu đã đến phòng bếp làm thể chạy tới hồ đẩy chứ Huống hồ mấy ngày đã làm áo khoác mới Sao đại tiểu thư và nhị tiểu thư đều mặc Nghĩ mấy năm nay lão già lớn tuổi lười quản gia ngờ một di nương như ngươi ngược lợi hại đó”
Năm năm tuy rằng cẩn thận dè dặt ai cũng gặp duy chỉ ân cần chu đáo với mỗi lão phu nhân
Mắt bà thường xuyên tới kinh thư cho bà Hoặc là vội vàng chép kinh Phật bóp vai đấm chân đưa điểm tâm cũng bỏ sót
Năm năm qua tuy rằng lấy đồ gì nhưng nghĩ đến phần tâm ý ngày nếu xảy chuyện gì bà còn thể niệm tình cũ Quả nhiên giờ đã tới
Lão phu nhân Thẩm gia trong nguyên tác khi thân mẫu của nữ chính qua đời thì chấp chưởng việc quản gia đó bệnh nặng một trận Nhị di nương bận bận mặt Thẩm lão gia liền để cho Thẩm lão phu nhân ủy quyền là biết Thẩm lão phu nhân cũng cam nguyện
Lão phu nhân một phen khiến Nhị di nương á khẩu trả lời Lúc Thẩm lão gia mới đánh giá quần áo của Thẩm Sơ Ngưng và áo khoác mới làm Thẩm Mộng Nhi
Có gì nữa mà còn hiểu Ta sắc mặt Thẩm lão gia thấp giọng nức nở : “Nhị di nương đằng nào thì và trưởng tỷ đều lập gia thất tiêu số tiền làm cái gì Hôm nay và tỷ tỷ chịu chút ấm ức tính là gì ngược phụ thân và tổ mẫu ngàn vạn lần đừng tức giận huống chi ngày mai phụ thân còn triều báo cáo nếu truyền ngoài……”
Thẩm Sơ Ngưng vẻ mặt dại hiển nhiên kịp phản ứng Nhị di nương ngược trực tiếp tức giận: “Hai tiểu tiện nhân các ngươi…… Ngày thường thấy các ngươi lợi hại như thế mặc áo cũ nhảy hồ hợp diễn kịch ”
Thẩm lão gia buồn bực thở một trở tay tát một cái khiến Nhị di nương ngã xuống đất: “Hay cho Liễu Hương Vân ngươi giao việc nhà tay ngươi quản ngươi chính là quản như Ngươi biết tiểu tử Đàm gia đến Tấn Châu lai lịch thế nào “
“Hắn chân tặng sính lễ cho Sơ Ngưng ngươi chân ngay cả áo khoác cũng nỡ cho nàng mặc ngươi rốt cuộc là làm cái gì Ngươi Đàm gia ngày Thẩm gia như thế nào Độc phụ… Quả nhiên là độc phụ Ta thấy việc quản gia ngày vẫn nên để mẫu thân nắm giữ đỡ ngoài Thẩm phủ hà khắc đích nữ hãm hại thứ nữ”
Nhị di nương ý thức tính nghiêm trọng lập tức nhào tới: “Lão gia Thiếp Đều là hai đứa bọn nó…”
Thẩm lão gia trừng mắt tát một cái khiến mặt bà lệch qua một bên: “Hay lắm Hét lớn hơn nữa kéo hết mọi tới xem việc trong nhà Ta mới nhậm chức tam phẩm còn cửa đã chọc xương sống còn biết hổLlúc thật sự là mắt mù mới để cho một kẻ như ngươi ở trong phủ”
Mắt thấy Thẩm lão gia lấy gậy Nhị di nương sợ vỡ mật ôm mặt quỳ mặt đất dập đầu Ta vội vàng tiến lên ngăn cản: “Phụ thân viện bên cạnh ngoài ở đây…”
Thẩm lão gia lúc mới thu lửa giận ném cây gậy Nhị di nương Nhị di nương suýt chút nữa dọa ngất nhào xuống đất cuộn
Mà Thẩm Mộng Nhi trốn ở xa xa thậm chí cũng lên đỡ một cái chắc hẳn trong lòng hai vẫn còn đang nghi hoặc chỉ là sự tình giữa thứ nữ và đích nữ đột nhiên cháy đến hai bọn họ
chuyện đều liên quan đến Ta cúi đầu trong lòng thở phào nhẹ nhõm Vừa cũng may Thẩm lão gia đã dừng tay nội dung tiểu thuyết thể thêm thắt lung tung
Lỡ bà đ ánh chet ai biết sẽ xảy biến cố gì Tuy rằng quá giống với nội dung tiểu thuyết nhưng chuyện di nương bởi mà mất quyền quản gia thay đổi
Trái thay đổi quá lớn còn tránh một tai họa
—Truy cập me/">METRUYENME mỗi ngày để ủng hộ nhà dịch của truyện nhé —
4
Trên đường trở về Thẩm Sơ Ngưng vội vã ở phía lập tức đuổi theo: “Trưởng tỷ xin dừng bước Muội lời ”
Thẩm Sơ Ngưng làm nên chuyện thấy đuổi theo khỏi đề phòng: “Ngươi và thì chuyện gì để ”
Ta vẻ mặt khiêm tốn hành lễ: “Trưởng tỷ hôm qua rơi xuống nước chừng thật sự là thấy rõ hoặc là lời đồn gì chăng mong trưởng tỷ minh giám hôm qua thật sự ở phòng bếp cũng hề đến hồ”
Thẩm Sơ Ngưng đánh giá sắc mặt của : “Thật sự ngươi Không đúng nhớ rõ ngươi vì biểu thiếu gia…”
Vừa biểu thiếu gia trong lòng lập tức sáng tỏ Nàng thật sự đã truyện của
Ta vội vàng tiến lên nắm lấy tay nàng: “Trưởng tỷ biểu thiếu gia yêu thích là tỷ hôm nay nhận sính lễ của biểu thiếu gia cũng là tỷ Năm năm nay ngay cả cửa cũng gặp cũng gặp qua làm vì mà đẩy tỷ xuống nước chứ Huống hồ trưởng tỷ và biểu thiếu gia còn là một cặp trời sinh…”
Ta còn đang ba hoa khoác lác ai ngờ Thẩm Sơ Ngưng hất tay vẻ mặt chán ghét: “Ngươi thôi Tương lai làm Thái tử phi ai mà thèm lấy một tên biểu ca danh tiếng chứ”
Nói xong nàng từ xuống khúc khích: “Thẩm Lăng Sương đừng giả vờ với biết ngươi thích biểu thiếu gia Nếu ngươi thích sẽ tặng cho ngươi Ngày mai sẽ đến với phụ thân dù nếu gả thì cũng là ngươi gả đối với phụ thân cũng gì khác ”
Ta mà nhất thời sửng sốt Nàng gả cho Thái tử Chờ đã thứ nàng thật sự là truyện của Không thấy trả tiền nên đã bản lậu chứ
Ta nhếch khóe miệng: “Trưởng tỷ đùa đều biết Thái tử điện hạ săn thú què chân sợ trở ngại trong việc hoàng tự đoán chừng tương lai trữ vị sẽ…”
Ta còn xong đột nhiên “chát” một tiếng Trên mặt một trận đau rát Ta kinh ngạc ngẩng đầu Thẩm Sơ Ngưng giơ tay tát một cái
Thẩm Sơ Ngưng từ cao xuống trong mắt mang theo vài phần trào phúng: “Hay cho Thẩm Lăng Sương ngươi dám nghị luận chuyện hoàng gia sợ rớt đầu Đương kim Thái tử phong thần tuấn lãng ngày nhất định sẽ là một minh quân ngươi chỉ là một nữ phụ sống đến chương mười cũng xứng ở đây với những chuyện ”
Không thể nào thật sự là xem trúng bản lậu hả
Thẩm Sơ Ngưng ôm cánh tay nhạo: “Vì ngươi sống mấy ngày nữa cho ngươi biết cũng Không tới mấy ngày nữa thánh chỉ ban hôn sẽ xuống mà hôn thư biểu thiếu gia của ngươi sẽ là gì nữa cả Ta khuyên ngươi mấy ngày nay vẫn nên yên phận một chút chỉ cần tìm đường chet ngược thể cho ngươi sống thêm vài chương”
Nói xong Thẩm Sơ Ngưng phất tay áo bỏ chỉ còn sững sờ tại chỗ Một lúc cúi đầu thật sự nhịn nhếch khóe miệng
Rất Nữ chính thông minh trông đợi đến đợi một kẻ bản lậu 250
Thái tử trong truyện của bởi vì què chân tính tình bất thường thô bạo Về tuy rằng cưới một Thái tử phi nhưng đó cũng là ép cưới
Thái tử phi bởi vì Thái tử hung ác cả ngày buồn bực vui cuối cùng nửa năm Thái tử chet nàng cũng ép tuẫn táng theo
Năm đó vì chuyện bộ kinh thành cấm vui chơi giải trí tửu lâu của nữ chính vì chuyện mà đóng cửa trong mộng cũng thầm mắng chửi mười tám đời tổ tông của Thái tử
Mà bây giờ Thẩm Sơ Ngưng với nàng gả cho Thái tử Quả nhiên là Ta lạnh một tiếng dậy Ai ngờ ngước mắt đã thấy góc áo màu trắng lộ
Ta lập tức bình tĩnh ôm mặt làm bộ đang chạy về viện của Nha đầu Thải Hoàn thấy mặt sưng lên đau lòng ròng: “Nhị di nương ngày thường hà khắc còn tính lão gia trở về còn khiến chịu ấm ức như chứ”
Ta còn đang suy nghĩ chuyện Thẩm Sơ Ngưng và Thái tử thèm để ý phất tay áo: “Việc nhỏ cần lo lắng Thải Hoàn lấy số tiền mấy năm nay thoại bản kiếm đây hai kiểm kê cẩn thận một chút”
Thải Hoàn thấy sắc mặt bình tĩnh hề giống như là chịu ấm ức lúc mới ngoan ngoãn gật đầu xoay lấy rương tiền Đây là quy tắc mà hai chúng đã ước định
Mỗi ngày trời tối hai sẽ thắp đèn xổm bàn đếm tiền
“Tiểu thư mỗi ngày đều đếm một lần Ngân phiếu mấy năm nay để dành sợ là ngày xuất giá cũng đủ đựng đến mấy cái rương luôn ”
Ta nuốt nước bọt đếm tiền:” Gả cái gì mà gả Thải Hoàn ngươi hãy chờ lấy khế ước bán thân của ngươi từ chỗ tổ mẫu về hai tháng nữa chúng sẽ chạy trốn”
Tay Thải Hoàn dừng đó trừng to mắt :” Tiểu thư đ iên ”
Ta ha hả :” Ta đ iên nhưng Thẩm Sơ Ngưng thật sự đ iên ”
“Sao thể Nô tỳ thấy đích tiểu thư lần rơi xuống hồ lời cũng lưu loát hơn ”
Ta thầm nghĩ còn bằng lúc lắc đầu: “Không Nếu hai chạy sớm một chút sợ là cả nhà ch ôn cùng Thái tử gia đó”
“Tiểu thư như ” Thải Hoàn đương nhiên biết lần Thẩm lão gia thể thuận lợi hồi kinh thăng chức tất cả đều là nhờ phúc của vị Thái tử gia mới lập
Nếu lúc ông đúng phía luôn theo Nhị hoàng tử bây giờ là Thái tử gia chừng giờ còn ở phía nam làm một tri châu ngũ phẩm kìa
Hiện tại Nhị hoàng tử đã lập làm Thái tử ông đương nhiên nhảy dựng lên Thái tử gia kéo tới mắt đồng liêu ban đầu đều vội vàng kéo ông Chỉ điều Thẩm lão gia thật sự là một kẻ ích kỷ
Đừng thấy ông hôm nay như tiền đồ tươi sáng thực chất ông chỉ bán nữ nhi để đổi lấy vinh quang mà thôi
Biểu thiếu gia Đàm Vân Trúc chính là con đường đầu tiên ông trải cho Đàm gia chính là gia tộc giàu nhất Tấn Châu trong tay ít sinh ý hoàng gia Tấn Châu cách kinh thành xa Đàm gia là biểu phương xa của mẫu thân Thẩm Sơ Ngưng
Nếu hai thành hôn thân càng thêm thân chắc chắn cũng sẽ cửa hàng ở kinh thành Ngày Thẩm Tự Kiên đả thông nhân mạch chẳng sẽ tiền trợ lực cho Thái tử
Chỉ là nguyên văn chuyện để Thẩm Lăng Sương chiếm tuy nhiên cũng đều là nữ nhi Thẩm gia gả ngoài cũng ảnh hưởng gì với ông
Huống chi ông bây giờ đã thăng lên quan tam phẩm Thẩm Sơ Ngưng vẫn là trưởng nữ đương nhiên còn thể trèo lên cao hơn cho nên chuyện sửa hôn nhân dễ dàng đáp ứng
Tuy nhiên ở phần của nguyên tác Thẩm Sơ Ngưng mặc dù trêu chọc vô số hoa đào nhưng lòng yêu đương trực tiếp mở cửa hàng làm ăn bây giờ thì đừng buôn bán nữa
Thẩm Sơ Ngưng đúng là quyết tâm gả cho Thái tử gia nàng ch ôn cùng cũng quan trọng vấn đề là trong nguyên tác Thẩm Tự Kiên đủ sáng suốt nên luôn bo bo giữ sẽ liên lụy
hôm nay Thẩm Sơ Ngưng nhất định gả cho Thái tử ngày Thái tử chet Thẩm gia chắc chắn sẽ liên lụy Đến lúc đó cả nhà lưu đày kết cục của còn là chet Phải sớm chạy trốn thôi
Viết xong thoại bản ngân phiếu cũng đã kiểm kê rõ ràng Bốn Thẩm ba mươi lượng cách một ngàn lượng vẫn còn xa Ta khép rương nhét chìa khóa trong ngực: “Thải Hoàn ngươi nhớ kỹ ngày thấy Thẩm Sơ Ngưng thì hãy đầu bỏ chạy một câu cũng đừng cách Thải Điệp xa một chút”
Thải Hoàn rõ: “Vì Tiểu thư”
Ta tháo búi tóc xoay bước về phía giường của : “Cái còn đương nhiên là để tránh họa”