Trưởng Tỷ Hoán Đổi Số Mệnh - Chương 13
22
Trên xe ngựa hổ mân mê tay lời nào
Dương Thầm tháo mũ giáp bên nhíu mày: “Không yêu tiền như mạng Sao ba mươi vạn lượng còn trả đã chạy”
Ta ngẩng đầu: “Ba mươi vạn lượng”
Dương Thầm kéo : “ sai tìm nàng ở Kha Châu để trả tiền ai ngờ nàng bán cả biệt viện biến mất ba năm nay đưa tám triệu đấu lương thảo đến”
Hắn còn nhớ ba mươi vạn lượng của Ta Dương Thầm tâm trạng phức tạp
Xa nhân vật chính mới sống chỉ làm dân tiền sống ngày tháng yên
Ta gượng cúi đầu: “Vậy ba mươi vạn lượng còn trả ”
Dương Thầm nheo mắt: “Thẩm Lăng Sương hiểu nàng nữa nàng yêu tiền tám triệu đấu lương thảo chắc đã tiêu sạch ba năm tích lũy của nàng”
Ta vội xua tay: “Vương gia cần hiểu Lăng Sương là nữ nhi của tội thần đáng để vương gia bận tâm Tám triệu đấu lương thảo chỉ góp chút sức mọn”
Dương Thầm buông : “Người triều nửa số như nàng bắc cương đến nỗi ”
Ta cúi đầu lâu mới lên tiếng: “Thật … dân nữ cầu”
Nghe Dương Thầm nhướn mày ghé sát tai: “Ồ Vậy nàng xem nàng gì Ngoài ba mươi vạn lượng cái khác chỉ cần nàng bản vương đều cho nàng”
Hơi thở ấm áp bên tai tim lỡ nhịp
Không khí …
Ta liếm môi gần sát: “Cái đó… vương gia đừng nghĩ quá đáng…”
Dương Thầm môi : “Chỉ cần nàng dám ”
Ta cắn răng đỏ mặt: “Vương gia thương hội Cũng như Đàm gia ăn theo lương hoàng gia”
Nói xong nam nhân ngừng Một lúc Dương Thầm cắn răng : “Rồi nữa”
Ta híp mắt : “Hết ”
Giây ngực siết chặt trợn mắt thở dồn dập
Không biết qua bao lâu môi chạm tai : “Biết thật sự cưới nàng vì nàng thật thông minh biết chừng mực Cố ý lộ nhược điểm cố ý yếu thế nhân lúc lơi lỏng bỏ chạy”
“Hôm đó Thái tử phi gặp thích khách thấy xe nàng đồ chạy trốn đã biết nàng sớm chạy ”
“Vốn nghĩ chuyện đã xong nàng sẽ chạy nữa ai ngờ nàng vẫn chạy còn chạy đến nơi tìm thấy…”
Hơi thở bên tai dồn dập vội đẩy lên mắt đầy kinh hoảng: “Vương gia chỉ cam lòng Dân nữ chỉ là con thứ của tội thần đáng để vương gia nhớ vương gia chỉ thấy dân nữ là đầu tiên động tâm với ngài dù ngài dùng tiền địa vị thậm chí ngầm ám chỉ hậu viện vương gia dân nữ đã sớm chơi chiêu”
Dương Thầm nắm cằm : “ nàng tự do”
“ nàng biết cho nàng tự do”
Ta : “Thôi hôm nay dân nữ thất lễ thương hội ngài coi như gì nay lương thảo đã đến đại quân của ngài hộ tống dân nữ cũng xong việc Dân nữ cáo từ”
Thấy dậy Dương Thầm kéo lòng
Ta hoảng sợ kêu: “Dương Thầm Ngươi làm gì thế”
Dương Thầm : “Biết nàng khiêm nhường cũng là giả mà dám gọi tên bản vương lá gan nhỏ”
Ta hít sâu vội cúi đầu: “Dân nữ dám…”
Thấy mắt đầy hoảng sợ Dương Thầm : “Nàng sợ gì ăn lương hoàng gia Chờ đại thắng trở về sẽ cho nàng ăn”
Mắt sáng lên: “Thật ”
Dương Thầm thấy đầy vui mừng thở dài đội mũ giáp dậy ngoài: “Bản vương nhất ngôn cửu đỉnh nhưng đại quân thành lương thảo nàng giao đến doanh trại Nhung thành Yên tâm đường bản vương cho năm trăm hộ tống đến nơi cũng muộn”
Ta thở phào: “Vậy cảm ơn vương gia”
23
Chiến tranh bắc cương gian nan may lương thảo cung ứng đủ man tộc vốn tổn thương nặng nề tay Ninh Viễn Hầu cũng tiêu hao cuối cùng hết đạn dược Dương Thầm đánh bại
Chiến tranh bắc cương đại thắng cả nước mừng rỡ Dương Thầm đích thân đưa về kinh
Trở kinh luận công hành thưởng đến thương hội Lý Thị vì công giúp bắc cương từ nay cũng ăn lương hoàng gia
Vì mối quan hệ đến nửa năm cửa hàng phá sản vì gom lương thảo cũng dần hồi sinh
Còn Dương Thầm nợ ba mươi vạn lượng trực tiếp xóa trả “Ngọc Chi Xuân” bảo tiếp tục kinh doanh còn mở cửa hàng đặc quyền ở Tây Quan làm “hàng quốc gia” xuất khẩu kiếm tiền đầy túi
đổi trụ sở thương hội Lý Thị dời về kinh Thải Hoàn cũng về
Thánh thượng đã trưởng thành Dương Thầm dần giao chính sự thời gian rảnh là đến thương hội
Ta bận rộn kiểm kê sổ sách trong thư phòng mang tấu chương đối diện
Đuổi ngại đuổi
Nói lớn tiếng đến xem ăn lương hoàng gia thế nào
Cứ đối diện chịu
Sau ốm bệnh một tháng ở thư phòng trong phủ làm việc trực tiếp phủ sai đưa đồ bổ một bên uống một bên phê tấu chương
Không chịu nổi đến thương hội làm việc kiểm kê xong sổ sách theo đến cửa hàng là vi hành nhưng dính như cao dán chó rời nhưng may trừ việc đó cũng làm gì quá đáng
Gặp vấn đề giao dịch trong thương hội thể trực tiếp bàn với cũng bớt phiền
Một năm thấy thương hội dần định giao hết việc cho Thải Hoàn
Thải Hoàn từ cô nương yếu đuối nay phát tướng thành quý phụ
Bàn tay trắng nõn đeo vòng ngọc lục mặt lộ lúm đồng tiền giàu nhưng dù mặt lưng vẫn quen gọi là “tiểu thư” bỏ
Gần tháng chín thấy nửa đêm dậy thu dọn xe nàng kinh ngạc: “Tiểu thư ”
Ta xua tay: “Nghe Tấn Bắc suối nước nóng định xem phát triển làm biệt viện ”
Thải Hoàn quanh khẽ giọng: “Vương gia biết ”
Ta thắc mắc: “Liên quan gì ”
Thải Hoàn ngập ngừng để ý
Hôm trời sáng dẫn hộ vệ khỏi thành Trên đường buồn ngủ đến trưa tỉnh dậy xoay chạm cánh tay của ai đó
Ta lập tức tỉnh táo Ngước lên trong xe biết từ khi nào đã thêm một
Nam nhân một thân bạch y tóc đen búi cao tựa cửa sổ phong cảnh bên ngoài trông phiêu dật
Ta sửng sốt: “Dương… Dương Thầm Sao ngài ở đây Không phê tấu chương Không lên triều ”
Thấy tỉnh Dương Thầm mới đầu: “Thánh thượng nên học cách độc lập chẳng lẽ còn cầm tay chỉ việc ”
À Đây là lời của Nhiếp chính vương trong nguyên tác Ta dụi mũi: “Mấy năm ngài vất vả lật đổ Thái tử tưởng ngài ham quyền lực”
Dương Thầm : “Nếu nàng thấy cái khổ của dân cũng lật đổ Thái tử Thánh thượng tính tình thuần lương bạo ngược như Chu Thịnh nếu giao thiên hạ cho Chu Thịnh sợ một ngày xa sẽ mất nước”
Ta nuốt nước bọt lùi : “Vậy… ngài theo làm gì Ngài việc ”
Hắn mắt : “Có chứ làm từ mấy năm ”
Ta trừng mắt: “Vậy ngài làm theo làm gì”
Dương Thầm thấy trốn góc kéo tự đến gần: “Thật mấy năm biết cái nhị gọi là tự do rốt cuộc là gì”
“Mà nhị tâm cơ làm nhiều việc chạy đến mới thể sống cuộc sống ”
Hắn nắm tay : “Nên theo xem nhị lần chạy đến ”
Ta ngây : “Ngài… đùa Ta du ngoạn khắp nơi ngài cũng theo ”
Dương Thầm mắt là hình bóng của : “Vậy thì bản vương giống đùa ”
Gió tháng chín bất chợt thổi xe làm mái tóc Dương Thầm tung bay
Ta ngây ngẩn sang lá thu ven đường
Bây giờ đã là tháng chín
dù đây cũng kiệu hoa của Đàm gia
[HẾT]