Trưởng Tỷ Hoán Đổi Số Mệnh - Chương 12
20
Ta ngờ Dương Thầm mang chúng về vương phủ còn triệu ngự y cũng nhờ mạ ng Thải Hoàn cứu suýt nữa tổn thương tim phổi cũng may đại nạn chet
Ta canh bên giường Thải Hoàn mấy ngày Thải Hoàn mới tỉnh : “Tiểu thư…”
Ta giữ nàng : “Đừng dậy vết thương lành nghỉ”
Thải Hoàn nước mắt rơi: “Tiểu thư ngốc thật suýt nữa ”
Ta lắc đầu
Nếu mới xuyên đến sống chet của Thải Hoàn quan tâm
đến năm năm năm năm bên thể Thải Hoàn chet
Ta vỗ tay nàng : “Ta sẽ để ngươi ăn ngon mặc nuốt lời dưỡng thương cho chuyện chạy trốn từ từ tính”
Thải Hoàn mím môi: “Ta biết từ khi tiểu thư đã biết tiểu thư giống …”
Thải Hoàn kể nàng sống khi chet đỡ tên cho Thẩm Lăng Sương mở mắt đã trở về Thẩm gia lúc đó xuyên đến
Nàng luôn biết Thẩm Lăng Sương ngày nhưng dám chỉ nghĩ nếu gặp bằng mọi cách kéo Thẩm Lăng Sương khỏi đường thành thân
ngờ còn tính chuyện thành thân với Đàm gia năm năm chăm chỉ kiếm tiền định trốn
Càng ngờ mở cửa hàng cho nàng làm mọi thứ Thải Hoàn đều thấy chỉ nghĩ kiếp tiết lộ chuyện xảy nhưng ngờ đến khi trốn còn gặp chuyện
Nhớ gì đó Thải Hoàn nắm tay : “Tiểu thư thích khách Rõ ràng chỉ là quý nữ biểu thiếu gia thành vương gia Hôm đó lúc nô tỳ còn tỉnh thấy hộ vệ gọi biểu thiếu gia là vương gia”
Ta thở dài: “Đừng hỏi nhiều chỉ biết thích khách là Thẩm Sơ Ngưng câu kết với kẻ ”
Thải Hoàn kinh ngạc: “Đại tiểu thư”
Khó trách nàng kinh ngạc lúc biết cũng bất ngờ
Thẩm Sơ Ngưng thật sự là nhân vật lớn trong cốt truyện của nàng nàng còn giao du với trong giang hồ còn trong truyện của biết nàng làm gì nhốt trong phủ Thái tử ngược đãi tìm sát thủ trong giang hồ ngàn vàng mua mạng
Sau Dương Thầm kể mới biết mà nàng tìm sát thủ giang hồ mà là nhóm gián điệp phương bắc thâm nhập kinh thành
Thái tử phi cầu phúc gặp thích khách chắc chắn gây chấn động dù biên cương còn chiến loạn nhưng vẫn khiến lòng dân lung lay
điều giúp Dương Thầm vốn dĩ cốt truyện lật đổ Thái tử là cuối năm nay Dương Thầm dẫn gián điệp và Thẩm Sơ Ngưng gặp Hoàng đế Thái tử trăm miệng cũng giải thích phủ Ninh Viễn Hầu biết thiên kim nhà của Thái tử câu kết ngoại tặc hại tức giận lên triều Hoàng đế trực tiếp tống Thái tử ngục mới tạm lắng
Nhớ nhíu mày: “Thải Hoàn kiếp đường gả ngươi nhớ dáng vẻ sơn tặc ”
Thải Hoàn nhíu mày: “Tiểu thư nghi ngờ kiếp sơn tặc chính là đám bắc man ”
Ta mím môi: “Chỉ là suy đoán…”
Thải Hoàn lập tức : “Tiểu thư mũi tên còn Có thể nô tỳ sẽ nhận ”
Ta lập tức lấy mũi tên gãy đôi Thải Hoàn kỹ lập tức che miệng
Nhìn thần sắc nàng cũng hiểu
Kiếp sơn tặc chính là đám man tộc giả dạng mà cốt truyện do Thẩm Sơ Ngưng đẩy lên
Kiếp kiệu cưới Đàm gia chỉ cướp của Thẩm Lăng Sương cũng liên lụy mục đích của họ kiệu cưới
Đàm gia dù cũng là phú gia chắc chắn khiến đám man tộc thèm nên Dương Thầm sớm định lợi dụng kiệu cưới Đàm gia dụ đám
Chỉ là Thẩm Sơ Ngưng phá đám đẩy sự việc lên sớm
Thải Hoàn cũng nghĩ lo lắng: “Tiểu thư làm đây kiệu cưới Đàm gia còn gặp sơn tặc nữa ”
“Đám man tộc nhốt đại lao chắc ”
“Hơn nữa việc hôn sự chắc cũng còn”
21
Không lâu phủ Thái tử tịch thu
khác với kiếp lúc Ninh Viễn Hầu phát binh bắc tiến Lý Thừa Huyên là nạn nhân thoát một kiếp yêu cầu bồi táng còn sớm xin thư hòa ly cắt đứt quan hệ với Thái tử
Hoàng đế ban cho Ninh Viễn Hầu một ân điển Ninh Viễn Hầu mới đồng ý tháng mười tiến về phía bắc chi viện
Còn tôa từ đầu đến cuối đưa về Thẩm gia vì Thẩm gia cũng tịch thu nam nhân lưu đày nữ tử làm kỹ nữ
là xót xa văn võ bá quan luôn bám bệnh Thái tử sợ Thái tử thể sinh hoàng tử dù thái y khẳng định Thái tử sinh nhưng việc phế Thái tử đã gieo mầm từ lâu
Thái tử cam lòng nhường ngôi nên cưỡng ép cưới thiên kim hầu phủ âm thầm cùng Thẩm Tự Kiên và triều thần âm mưu thậm chí tính đến man tộc phía bắc định lợi dụng chiến loạn để đoạt quyền
Kiếp Dương Thầm tung chứng cứ thông đồng lên triều mới lật đổ Thái tử lần giúp Dương Thầm dễ dàng hành sự tìm chứng cứ dễ dàng
Thẩm gia mất Thẩm Lăng Sương đương nhiên thoát khỏi đày làm kỹ nữ
theo lời Dương Thầm Thẩm Lăng Sương đã chet trong cuộc ám sát ngoài ngoại ô
Từ khi trở về tên đã đổi thành Tịch Khanh Dao là nữ thương nhân mất tích Nữ thương nhân phụ mẫu gì tra xét
Dương Thầm hứa điều đó thực hiện sớm Tháng chín đáng lẽ kiệu hoa dắt xe ngựa cùng Thải Hoàn khỏi thành
Sáng sớm đến cổng thành xe Dương Thầm đã chặn đường
Ta mời lên xe Dương Thầm bên trong uống trà: “Gần đây bận việc chính suýt quên mất ngươi Nay ngươi tự do ở kinh thành làm gì thì làm còn định ”
Ta cúi lạy: “Vương gia đã hứa cho tự do đương nhiên thì ”
Không khí trong xe nặng nề lâu Dương Thầm thở dài: “Kha Châu là nơi đã cho ngươi địa khế ”
Ta cúi đầu đáp một lúc mặt rơi xuống một miếng ngọc bội khắc chữ “Cửu”
“Cầm lấy việc thì đeo ngọc bội lên ai dám cản ngươi ”
Ta nhận lấy ngọc bội tạ ơn: “Cảm ơn vương gia”
Vừa định gọi
Dương Thầm kéo rèm xe với vẻ phức tạp: “Nhị bên ngoài thế đạo hiểm ác tại nhất định rời ”
Ta ngẩng đầu : “Vương gia đùa thế đạo ở mà hiểm ác”
Dương Thầm nhạt giọng: “Vương phủ của thanh tĩnh nhất…”
Ta ngẩng đầu : “Vương gia biết dân nữ cầu việc đó mà”
Dương Thầm hồi lâu buông rèm xe xuống xe rời thở phào lên xe : “Đi thôi”
Được Dương Thầm đồng ý mang Thải Hoàn xuống phía nam thẳng đến Kha Châu nhưng ở lâu
Chỉ thăm dò vài ngày bán địa khế ở Kha Châu đến Tây Quan kinh doanh lương thực dự phòng như nữ chính
Tây Quan nhiều thương nhân còn tiêu cục và trạm dịch
Người đường lương khô hoặc bánh khô mà bánh nén sốt bò ớt mì ăn liền dưa chua dễ mang của mắt lập tức thu hút khách hàng
Một năm đường xá đầy trẻ con ngậm bánh trái cây
Từ khi Ninh Viễn Hầu đóng quân phía bắc tình hình bắc cương tạm
ba năm tình hình bắc cương căng thẳng đúng lúc Hoàng đế băng hà triều đình chấn động
Nửa tháng trạm dịch Ngũ hoàng tử nhỏ tuổi Dương Thầm đưa lên ngôi Dương Thầm làm Nhiếp chính vương thay ấu xử lý quốc sự
Khi đó ở ngoài Tây Quan đang ký hợp đồng cung cấp lâu dài với thương nhân nước Sở
Kinh doanh từ Tây Quan phát triển đến nước Sở mở rộng nội địa chuỗi cửa hàng chi nhánh hơn trăm thương hiệu Lý Thị quyền nghìn chỉ thực phẩm còn thuốc vải thậm chí tửu lâu
Thải Hoàn quản lý thương hiệu lớn nhất ở Tây Quan kinh doanh phát đạt
Cùng năm tháng tám Thải Hoàn thành thân ngày hỉ giăng đèn kết hoa Thải Hoàn mặc hỉ phục chải đầu an ủi trong lòng
Thải Hoàn qua gương: “Tiểu thư nhất định Sao để quản gia đáng tin ”
Ta thở dài: “Lần sáu mươi bốn thành tự sợ quản gia qua loa”
Thải Hoàn dậy ôm : “Tiểu thư cưới nữa theo tiểu thư”
Ta vỗ vai: “Không ngươi quản Tây Quan mới yên tâm Thải Hoàn đời chỉ tin ngươi”
Trong nguyên tác bắc cương lâm cảnh cạn kiệt đạn dược nếu tay sợ nước Sở phá cửa nam tiến đến lúc đó quốc gia còn kiếm tiền cũng thành vô ích
Vì điều cấp bách là trở cốt truyện lập tức lên đường sáu mươi bốn thành từ khắp nơi tập kết lương thảo tiền bạc chi viện cho phía bắc
Từ biệt Thải Hoàn và thương đội ngừng nghỉ trong ba tháng khắp nơi gom tám triệu đấu lương thảo tự áp tải tiến về phía bắc
Đường bắc tiến gian nan đến Hạc Châu gặp binh lính địa phương chặn
Vì văn thư triều đình họ đòi tịch thu bộ
Văn thư đường theo lý đã đến tay Dương Thầm nhưng biết vì mãi hồi âm
Trên đường tri phủ đều biết chúng giao lương thảo bắc tiến tất cả đều thông qua ngờ gặp trở ngại ở đây
“Đại nhân tiền tuyến khẩn cấp nếu bắc quan phá ngài biết Hạc Châu cũng sẽ man tộc tàn sát ”
Tri phủ trung niên nhíu mắt: “ là giật gân bắc cương Ninh Viễn Hầu để man tộc lương thảo rõ lai lịch nếu cho ngươi qua phía truy cứu còn cái mũ quan ”
Tri phủ Hạc Châu tên Triệu Lĩnh vì chuyện Thái tử liên lụy giáng chức phát phối
Hạc Châu hoang vu nhưng dáng vẻ tròn trịa của chắc chắn đàn áp dân chúng ít
Ta đành dâng năm mươi lượng vàng: “Văn thư đang đường đến mong đại nhân thông cảm nếu đại nhân lo lắng chúng chờ trong thành cũng ”
Triệu Lĩnh thấy vàng mắt lập tức sáng lên một lúc vuốt râu : “Không thể chờ bắt bọn chúng ngục chờ văn thư đến mới thả”
Ta nhíu mày lập tức lấy ngọc bội Dương Thầm đưa : “Đại nhân mong ngài thông cảm”
Ngọc bội trình lên mọi lập tức im lặng
Triệu Lĩnh nheo mắt cầm ngọc bội lạnh giơ tay ném xuống đất: “Láo xược dám cầm ngọc bội giả lừa bắt hết Tịch thu bộ lương thảo và bạc”
Ngọc bội vỡ vụn tin Triệu Lĩnh: “Triệu Lĩnh ngươi sống nữa đúng Đây là ngọc bội do Nhiếp chính vương đưa nếu chúng chuyện gì đầu của ngươi đủ ch ặt ”
Triệu Lĩnh bận tâm lạnh: “Ngươi là dân thường vô tri Hạc Châu là nơi khỉ ho cò gáy Nhiếp chính vương quản Nếu ai cũng cầm ngọc bội lừa sẽ làm cái chức tri phủ nữa bắt hết”
Binh lính lệnh bắt hết lôi khỏi xe ngựa Giằng co một hòi một mũi tên lao tới xuyên qua mũ quan của Triệu Lĩnh
Quay xa xa bụi mù mịt một đại quân ẩn hiện đến gần
Người dẫn đầu giáp bạc cưỡi ngựa thấy đằng kéo cung mũi tên thứ hai xuyên tóc Triệu Lĩnh
“Nhiếp chính vương tại đây ai dám làm càn”
Triệu Lĩnh nào thấy qua thế trận thế lập tức sợ tè quần: “Nhiếp chính vương… Nhiếp chính vương đến”
Nam nhân mặt đầy sát khí cưỡi ngựa tiến lạnh lùng : “Ninh Viễn Hầu trọng thương bản vương thân chinh ngươi dị nghị gì ”
Ta xe ngựa đại quân phía mắt cay cay: “Khó trách hồi âm thì ngài đang đường nhận thư từ kinh thành…”
Dương Thầm lương thảo phía : “Ngươi mang đến”
Ta hít một sâu đưa giao sổ sách: “Đây là tám triệu đấu lương thảo dân nữ thu gom từ sáu mươi bốn thành mong vương gia xem qua”