Trưởng Tỷ Hoán Đổi Số Mệnh - Chương 11
Ta run rẩy tiến thêm một chỗ bước
Hắn lẽ mất kiên nhẫn trực tiếp kéo cổ áo lập tức nhào
“Nhị ”
Ta dám đẩy cắn răng đùi
“Nếu nhầm hôm đó Thái tử tặng ngươi thứ gì ngươi đều trả hết đổi lấy ngân phiếu ”
Hơi thở của gần thậm chí qua tấm màn vẫn ngửi thấy hương trà nhẹ
Ta cứng đờ như con chuột chet
“Vương gia… đúng là liệu sự như thần”
Hắn nịnh nọt khẽ: “Ta chỉ tò mò bây giờ số tiền đó ngươi xoay vòng mấy lần ”
Ta vội trượt khỏi đùi quỳ xuống: “Vương gia minh xét dân nữ chỉ giữ m ạng ai ngờ gần đây cửa hàng đột nhiên phát đạt dân nữ lo đủ khả năng kinh doanh cửa hàng lớn thế hôm nay đến đây cũng là bàn chuyện chuyển nhượng”
“Muốn bán cửa hàng”
“”
Dương Thầm cúi xuống đưa tay màn trúc vén tấm lụa lên dừng một chút
Ta tự véo đùi đỏ mắt: “Dân nữ biết vì vương gia thay biểu thiếu gia Đàm gia cầu thân chỉ biết nếu dân nữ thể lấy chồng phụ thân cũng sẽ bán dân nữ như hàng hóa mới lo tìm đường lui Xin vương gia thương xót mua cửa hàng của dân nữ”
Dương Thầm nheo mắt: “Cầu thương xót mua cửa hàng của ngươi”
Ta dùng ánh mắt chân thành cúi đầu lạy: “Nếu vương gia chịu tiếp quản cửa hàng dân nữ nguyện hết lòng báo đáp”
“Ngươi bán bao nhiêu”
Nghe mừng rỡ ngẩng đầu: “Cửa hàng khác tiền là bán chỉ riêng Ngọc Chi Xuân bán hàng độc đáo hiếm Hàng đều là nhu yếu phẩm hàng ngày và đều là công thức độc quyền khắp nơi cũng tìm thấy cửa hàng thứ hai Lợi nhuận hàng tháng đều rơi ngàn lượng nếu hoàng thương mở chi nhánh khắp nơi doanh thu sẽ tăng gấp bội Lăng Sương đòi nhiều đồng giá với các cửa hàng khác năm mươi vạn lượng bạc trắng”
Dương Thầm xoa nhẫn : “Ồ Nghe ngươi khoác lác bỏ năm mươi vạn lượng nhị xem là đồ ngốc ”
Ta cúi đầu lạy: “Vương gia minh xét nếu Ngọc Chi Xuân lợi nhuận vương gia cũng lấy danh nghĩa hoàng thương gặp dân nữ Nay hàng của Ngọc Chi Xuân cung đủ cầu một chai trong kinh đã bán gấp ba lần giá gốc Thứ vì thẳng thắn nay biên cương chiến loạn nếu hoàng thương mang hàng qua nước khác bán chắc chắn giải quyết việc khẩn cấp của quốc khố”
Nói xong khí lập tức yên lặng
Dương Thầm khiến sởn gai ốc
Đợi lúc lâu mới nhạt giọng: “Người mang khế ước lên”
Một lát ngoài cửa mang khế ước Dương Thầm đưa bút xong đóng dấu
Tôi lập tức thở phào nhận khế ước một lượt sững
Năm mươi vạn lượng bạc trắng trả hai mươi vạn lượng ba mươi vạn lượng thanh toán tháng chín
Tháng chín
“Vương gia ý gì”
Dương Thầm dựa lưng ghế lười biếng : “Ngươi biên cương loạn lạc nay phần lớn hoàng thương hỗ trợ tiền tuyến đúng là thiếu tiền yên tâm đến thu vàng tháng chín nhị lên kiệu hoa Đàm gia số tiền còn sẽ trao tận tay”
Ta trừng to mắt
Thấy hài lòng đổi giọng: “Hay nhị nghĩ hoàng thương nào khác bỏ năm mươi vạn lượng nuốt cửa hàng và công thức của ngươi”
Ta cắn răng: “Dân nữ dám”
Dương Thầm mỉm phất tay dậy ngoài: “Nhị yên tâm chỉ cần làm việc ngươi nên làm tiền bạc thiếu Tiền trả sẽ mang đến”
Nhìn rời yên lắng lòng
Xem tháng chín cưới hỏi Dương Thầm chắc chắn sẽ hành động
Nguyên tác là sơn tặc cướp bây giờ đơn giản định để chet để tiết kiệm ba mươi vạn lượng bạc còn
Không lâu của hoàng thương mang hai mươi vạn lượng bạc đến
Một đống ngân phiếu và Thải Hoàn đếm xong mới thấy hộp gỗ còn một tờ địa khế
Mở xem là biệt viện ở Kha Châu định đặt cọc
Ta thót tim ngoài cửa
—Truy cập me/">METRUYENME mỗi ngày để ủng hộ nhà dịch của truyện nhé —
19
Một tháng xe ngựa đầy hành lý kéo rèm đoàn xe ngựa xa xa
Ta định dẫn Thải Hoàn theo đoàn thương buôn trốn nhưng biên cương loạn lạc yên kiểm tra kinh thành cũng nghiêm ngặt
May là Lý Thừa Huyên ngoài cầu phúc nàng dẫn đầu cả nhà chức quan đều theo
Nhìn xe ngựa của Lý Thừa Huyên nhớ đến Thẩm Sơ Ngưng
Thẩm Sơ Ngưng từ khi phủ Thái tử từng về nhà đó nhận điều đúng nhờ mang “Ngọc Chi Xuân” phủ tặng mới biết Thẩm Sơ Ngưng tự thêm vai diễn
Thẩm Sơ Ngưng phủ Thái tử cũng an phận thật sự nghĩ thể xoay chuyển càn khôn một bên cầu Thái tử một đời một đôi một bên tay độc ác với những thất của Thái tử
Ngay cả Lý Thừa Huyên cũng tha hai đấu đá đến mức gà bay chó sủa thậm chí đánh đến mặt Thái tử Chu Thịnh
Nửa năm biên cương loạn lạc yên Chu Thịnh đề xuất gả công chúa hòa thân lập tức nhiều đàm tấu Thánh thượng nổi giận trực tiếp ném tấu chương mặt Chu Thịnh để tự suy xét
Chu Thịnh vốn uất hận nay tin địa vị vững lửa giận đổ hết hậu cung trong nguyên tác Chu Thịnh bạo ngược cơn giận ai thoát Lý Thừa Huyên dựa phủ hầu nên ngược Thẩm Sơ Ngưng tự biên tự diễn trở thành bao cát
Kết quả chỉ giam lỏng còn đánh mười roi hạ nhân dưỡng mấy tháng mới
Nay Lý Thừa Huyên với danh nghĩa Thái tử phi ngoài cầu phúc cho biên cương Thẩm Sơ Ngưng thậm chí cùng
Nàng và Lý Thừa Huyên thành thù Chu Thịnh ghét bỏ chắc hẳn sẽ nhốt cho đến chet
Khi đoàn xe khỏi cổng kéo rèm xuống bảo phu xe theo
Mọi về phía tây bảo phu xe rẽ chạy thẳng về phía bắc
Dương Thầm biết mua biệt viện ở Kha Châu địa khế chính là lời cảnh báo
Nghĩa là cũng tìm
nếu chạy về phía bắc thì Phía bắc loạn như thế dù tay dài cũng với tới
rời khỏi cổng lớn đột nhiên trong rừng xuất hiện nhiều tên mặc áo đen cầm đao xông
“Thích khách Có thích khách Bảo vệ Thái tử phi”
Tình cảnh hỗn loạn định đã thấy phu xe mặt c ắt cổ
Nhìn xe của Lý Thừa Huyên bảo vệ chặt các xe khác c ướp vội chui khỏi xe rút trâm cắm mông ngựa
Tiếng hí vang khắp rừng xe ngựa phóng nhanh nắm dây cương lao
Hỗn loạn xe đâm nhiều tên thích khách nhưng vài phản ứng nhanh lập tức cưỡi ngựa đuổi theo
“Tiểu thư nguy hiểm”
Hai bên tên bay đến né kịp Thải Hoàn từ trong xe nhảy đỡ một tên cho
“Thải Hoàn”
“Tiểu thư nô tỳ Chạy tiếp tục chạy”
Nhìn mũi tên đ âm x uyên ngực Thải Hoàn c ắn răng lái xe lao trong rừng
Trong nguyên tác chuyện rõ ràng chỉ là đám quý nữ ngoài cầu phúc thích khách
“Thải Hoàn ngươi cố lên lên quan đạo chúng về kinh thành Về là ”
Thải Hoàn vẫn ôm chặt đỡ tên bay: “Không tiểu thư chạy về phía bắc chạy về phía bắc Không về Tuyệt đối về”
“Tại về Thải Hoàn mau xe ngựa về sẽ mời đại phu giỏi nhất Ngươi chet chúng ai chet”
“Không… …”
Thải Hoàn ôm chặt mắt trợn to: “Sẽ chet tiểu thư sẽ chet đường thành thân tuyệt đối về…”
Đầu ong lên
Ta bao giờ nàng biết Tay ướt nhẹp cúi đầu thấy máu Thải Hoàn thấm ướt vai : “Tiểu thư nhớ kỹ tuyệt đối… tuyệt đối lên kiệu hoa lúc Đàm gia đón dâu… sẽ sơn tặc”
Ngựa b ắn x uyên cổ xe lập tức lật nhào
Ta ôm Thải Hoàn chui khỏi chiếc kiệu vỡ tan nát thấy mấy tên mặc áo đen b ắn tên
Tưởng chet chắc nhưng một mũi tên b ắn lệch nhiều hộ vệ cầm đao xông đánh đuổi chúng
Nhìn lên thấy nam nhân mặc áo bào tím
Tôi hoảng hốt nắm áo : “Cứu cứu nàng ”
Dương Thầm ngựa cúi xuống : “Người đưa nhị tiểu thư về vương phủ”