Trưởng Thư Nan Vi - Chương 5
08
Nhị phòng vẻ đã hao tâm tổn trí trong việc chọn phu quân cho thì thể trong muôn vàn công tử ở Vân Thành mà tìm tam thiếu gia của nhà Tướng quân
Vị tam thiếu gia đồn khi còn nhỏ thông minh khôi ngô đáng yêu như búp bê trong tranh tiếc thay một cơn bạo bệnh trí tuệ của mãi mãi phát triển nữa
Lúc gặp tam thiếu gia họ Triệu đang xổm đất bầy kiến cả bất động như một gốc cây lớn
Ta cũng xổm xuống cùng ngắm
Hắn thấy ngốc nghếch mặt còn dính nước mũi đã khô Hắn hỏi : “Tỷ tỷ tỷ cũng thích xem kiến ”
Ta gật đầu sai Cần Nhi lấy khăn ướt đáp: “Hồi nhỏ cũng thường xem thấy bọn chúng tuy nhỏ bé nhưng đồng lòng thể làm việc lớn thật đáng ngưỡng mộ”
“Vậy lớn lên xem nữa ”
Ta : “Lớn lên làm nhiều việc nên còn thời gian xem nữa”
“À lớn lên thật là ”
“Không ngươi thể cần lớn lên”
“ lớn lên ca ca bảo lớn lên mới thể chăm sóc mẫu thân”
“Ừm… ngươi hãy ăn nhiều món ngon nhiều sách mỗi ngày vui vẻ sẽ lớn lên thôi”
“Được Ta lời tỷ tỷ” Tam thiếu gia ngây ngô vẻ mặt vô tư của bỗng thấy tâm trạng cũng hơn
Lúc phía chúng vang lên một giọng : “Đệ về với mẫu thân ”
Ta đầu đối diện với một đôi mắt sắc bén như gió lạnh Tây Bắc Ta lập tức dậy hành lễ: “Chào Triệu tiểu tướng quân”
“Ca ca” Tam thiếu gia cũng vội lên nhưng vì quá lâu nên khi dậy mất thăng bằng cả đổ về phía
Ta theo phản xạ mở tay định đỡ nhưng sức ngã của quá lớn lập tức kéo ngã theo
lúc nghĩ sẽ cùng ngã xuống đất một lực mạnh giữ lấy eo đó đầu đập thứ gì đó cứng rắn
“Cô nương thất lễ ”
Một luồng khí nhẹ nhàng lướt qua trán giọng gọi là “cô nương” như dòng suối mát mẻ ngày hè khi còn bé mát lạnh ấm áp
Khi hồn nhận đang trong tay của Triệu tiểu tướng quân – thực cũng hẳn là trong tay lúc đang cứng đờ cánh tay khẽ mở nắm tay siết chặt cách eo một xa
Dáng điệu chẳng hề lãng mạn ngược còn đầy vẻ tránh né
Ta ngẩng đầu mà chằm chằm cây đại thụ phía tay trái thì vẫn giữ chặt lấy tam thiếu gia
Làm đây thấy bật cứng nhắc như thế cứ như đã trêu ghẹo
“Tiểu thư chứ” Cần Nhi chạy đến khách khí đỡ dậy kéo sang một bên kiểm tra xem thương lườm Triệu tiểu tướng quân Triệu như một kẻ trêu ghẹo
Gương mặt tiểu tướng quân đỏ bừng ánh mắt lườm nguýt của Cần Nhi Ta thật sự nhịn nổi nữa khóe miệng khẽ cong lên
Người đời đồn rằng Triệu tiểu tướng quân như sát thần nhưng thấy chỉ là một thiếu niên bình thường
“Ca ca chóng mặt… và đau…”
Tam thiếu gia xoa đầu vẫn vững
Nghe tiểu tướng quân vội vàng đỡ thẳng giống như Cần Nhi lo cho cũng cuồng lo lắng cho tam thiếu gia bóp xương xoa trán khẩn trương thôi
Nhìn bọn họ thật sự là tình thâm khỏi cảm thấy ngưỡng mộ
“Tỷ tỷ chóng mặt còn đau nữa…”
Tam thiếu gia thấy đang hai bọn họ biết mếu máo làm nũng với trông hệt như Tằng Tân khi ba bốn tuổi
Không nỡ thấy ấm ức vội nhận lấy khăn ướt từ tay Cần Nhi bước tới lau sạch mặt cho dịu dàng trấn an: “Không đau đau”
Tam thiếu gia liền tươi vui vẻ lặp : “Không đau đau”
09
Khi cùng Tam thiếu gia và Triệu tiểu tướng quân viện riêng dành cho khách quý ở Phàn Lâu ánh mắt nồng nhiệt của phu nhân Tướng quân đã chào đón ngay từ phía
Bà chăm chú với nụ môi ôm lấy tam thiếu gia và hỏi vui
Tam thiếu gia gật đầu ngớt: “Vui lắm con thích tỷ tỷ”
Nhị thúc mặt mày rạng rỡ tiếp lời ngay: “Tam Lang thích Hoa Dung hãy để Hoa Dung về nhà cùng con ở bên con dài lâu ”
Lời trắng trợn đến mức cứ như thể là món hàng bày kệ ai thích trả tiền xong là thể mang về
Người trong viện ai nấy đều phản ứng khác Tam thiếu gia mừng rỡ gật đầu; phu nhân Tướng quân đầy dò xét
Còn Tằng Tân chẳng chút động lòng dường như hề nhị thúc gì chỉ chằm chằm tam thiếu gia Tam thiếu gia liền cau mày trong mắt hiện rõ vẻ ghét bỏ
Triệu tiểu tướng quân một góc quan sát từng trông như đang suy ngẫm điều gì
Ta ở trung tâm của câu chuyện chỉ thể giữ thẳng lưng về phía với thái độ kiêu ngạo cũng hạ
Trong ánh mắt của phu nhân Tướng quân lộ sự ngạc nhiên bà nụ giấu nổi mặt nhị thúc liếc Triệu tiểu tướng quân đó mỉm dịu dàng hỏi : “Hoa Dung cô nương cảm thấy Tam Lang thế nào”
“Tam thiếu gia thật thuần khiết là một đứa trẻ ” Ta chân thành đáp
Phu nhân Tướng quân hài lòng gật đầu sang với nhị thúc: “Vậy thì chuyện hai đứa cứ thế mà định nhé Ngày mai sẽ cho mang canh đến Hầu phủ”
Nhị thúc tươi như hoa cúc nở rộ
Hôm Hầu phủ và Tướng quân phủ trao đổi canh các bậc trưởng bối đến miếu xem ngày định ngày mồng chín ba tháng để thành thân
Thật gấp gáp thế là khi Tằng Hoa Nguyệt hết cấm túc nàng nhạo suốt nửa ngày
Ta chẳng thèm để ý đến nàng nhưng nàng cho rằng đang hổ vì giận cứ cách vài ba hôm đến mặt để tỏ vẻ dường như lấy việc làm nhục làm niềm vui
Cũng may là nàng chỉ tập trung một thời gian ngắn vì đến kỳ quản sự nộp sổ sách
Sáng hôm đó hạ nhân trong Hầu phủ ai nấy đều hân hoan họ đều mong đợi rằng khi khố phòng dư dả sẽ ban thưởng ít nhiều
biết bọn họ sẽ đợi hoài mà
Từ khi Tằng Hoa Nguyệt quản gia chi tiêu của Hầu phủ tăng vọt Đến nay nhiều khoản của tiệm đồ cổ tửu lâu hiệu vải tiệm vàng còn thanh toán thể Tằng Tân và nhị phòng đang mong chờ số tiền để bù đắp những khoản đã thiếu
khi sổ sách quản sự nộp lên bọn họ ngớ
“Sao chỉ hơn hai ngàn lượng bạc thôi” Tằng Tân giận dữ ném quyển sổ xuống chân quản sự: “Nói Có các ăn chặn ”
Quản sự sợ hãi vội quỳ xuống dập đầu: “Thưa Thế tử gia oan uổng cho nô tài quá”
“Nửa năm rõ ràng hơn năm ngàn lượng Sổ sách rõ ràng đây ”
“Đó… đó là vì Đại tiểu thư…”
Quản sự còn xong Tằng Tân đã giận đùng đùng chạy về phía giơ tay lên định tát
“Đồ phá gia chi tử”
Cần Nhi lao đến cứng rắn chịu thay cho cái tát
Nhìn dấu tay đỏ hằn lên mặt nàng giận đến mức vung tay tát mạnh Tằng Tân
— Đây là lần đầu tiên đánh
Tằng Hoa Nguyệt hét lên một tiếng lao tới ôm lấy Tằng Tân bảo vệ: “Tằng Hoa Dung ngươi đang làm gì ”
Ta lạnh lùng đáp : “Dạy dỗ của ”
Tằng Tân ôm má thở phập phồng trong mắt sự giận dữ chút ấm ức: “Ngươi… ngươi đánh ”
“Ta đánh ngươi là lẽ đương nhiên”
“Ngươi tỷ tỷ của ngươi lấy quyền gì mà đánh Ngươi tham lam tiền bạc của phủ còn dám đánh ”
“Ngươi đã quản sự hết Tằng Tân”
Ta liếc mắt về phía quản sự ông lập tức rùng lắp bắp : “Thế Thế tử chuyện kinh doanh trong phủ giờ là do Đại tiểu thư quản lý nhiều thương nhân chỉ nhận mặt Đại tiểu thư Nửa năm nay vì Đại tiểu thư còn trông coi cửa hàng doanh thu đã giảm hơn một nửa…”
Chính viện im lặng như chet
Nhị thúc và con gái ông lúc nào cũng tự cao tự đại cứ nghĩ tiền bạc là thứ tự rơi trời xuống tự động mọc lên trong cửa hàng chẳng bao giờ nghĩ đến việc quản lý
Còn về phần Tằng Tân đã đích thân dẫn đến các cửa hàng vài lần cho các quản sự họp bàn Chỉ là chẳng bao lâu phát hiện chỉ giả vờ chăm chú học hỏi bề ngoài thực thèm bỏ đầu chút nào đó thì tìm mọi lý do để tránh né nữa
Trước đây nghĩ thôi thì cứ để dù cũng còn
Giờ đây chỉ thấy khinh thường: Tằng Tân và nhị phòng quả thật là máu mủ ruột thịt cái tính “thanh cao” đúng là truyền thống của gia tộc
Một lúc lâu Tằng Tân mới khó khăn cất lời: “Ngươi…”
Ta chỉ : “Quản gia thật dễ dàng ”
Một câu làm sắc mặt của Tằng Tân và Tằng Hoa Nguyệt tái mét
Ta đã xem đủ trò ở chính viện thêm nữa huống chi mặt Cần Nhi cần xử lý ngay
Ta phớt lờ Tằng Tân nhẹ nhàng gạt tay của Tằng Hoa Nguyệt cũng quan tâm đến vẻ thôi của chỉ dặn một câu:
“Thế tử và nhị cứ từ từ lo liệu đưa Cần Nhi về viện”
Nói xong lưng bỏ ngoái đầu