Trưởng Thư Nan Vi - Chương 3
Tống Kiều Kiều ném cho Tằng Hoa Nguyệt một ánh mắt đắc ý: “Làm thì thôi A Dung giúp ngươi thu dọn hậu quả mà ngươi còn làm vẻ hại Ngươi tưởng quý giá lắm ai ai cũng kính trọng và yêu thương ngươi Nhìn mà xem ai cũng thấy rõ tiểu thư nhà họ Tằng nào đáng tin hơn”
Ý nàng là đại phu đã yêu cầu giúp đỡ chứ Tằng Hoa Nguyệt
Ta Tống Kiều Kiều bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ miệng lưỡi của nàng quả thật sắc bén như dao Không uổng công bình thường đối xử với nàng
Tằng Hoa Nguyệt đả kích đến mức nghẹn lời chỉ biết đỏ mắt lườm ánh mắt như x//é x//ác nuốt sống
Ta giả vờ run lên yếu ớt nép lưng Tống Kiều Kiều: “Kiều Kiều đừng nữa Nhị đã bận rộn vì buổi tiệc thưởng hoa suốt bảy tám ngày nàng cũng thế Hơn nữa… hơn nữa giờ là nàng quản gia mà…”
À nửa câu để khác tự tưởng tượng phần còn Đi con đường của bạch liên hoa khiến bạch liên hoa còn đường mà
Phải rằng giả vờ đáng thương thật sự hiệu quả Con mà ai cũng về phía kẻ yếu để thể hiện rằng nhân hậu mạnh mẽ Nhìn vẻ mặt của mọi ở đây rõ ràng ai nấy đều coi Tằng Hoa Nguyệt là “ác nữ”
“Tằng Hoa Dung tỷ thể đừng giả bộ ” Tằng Hoa Nguyệt tức đến phát đ//iên
Ta cúi xuống cố nặn vài giọt nước mắt Tằng Hoa Nguyệt thấy nhưng nàng biết càng sẽ càng sai đành nhịn nhục cố gắng kìm nén cơn giận trong ngực
Ôi thật là vui sướng biết bao
niềm vui của Tằng Hoa Nguyệt kéo dài lâu Sau một trận hỗn loạn cuối cùng Vương tiểu thư cũng từ từ tỉnh ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm
May quá ai đó hạ đ//ộc
Nhất là Tằng Hoa Nguyệt dù nàng tin rằng suy đoán của là đúng nhưng ít nhất Vương tiểu thư cả Nếu dù điều tra nàng là kẻ hạ đ//ộc trách nhiệm do sơ suất cũng khó lòng tránh khỏi
Tuy nhiên phu nhân Ngự sử đến đón Vương tiểu thư định dễ dàng bỏ qua cho nàng Trước mặt tất cả các tiểu thư quý tộc bà nghiêm khắc khiển trách Tằng Hoa Nguyệt
“Ta làm chủ mẫu hơn hai mươi năm từng thấy buổi tiệc nào phạm sai lầm như … Khách thể ăn gì thể ăn gì tất cả đều ghi sổ và đưa đến tay chủ nhà…”
Tằng Hoa Nguyệt đang tức tối trong lòng liền buột miệng trút hết bực bội ngoài: “Thưa phu nhân chẳng lẽ Vương tiểu thư tự biết ăn đậu phộng Nha của nàng biết Ta ép nàng ăn bánh đậu phộng ”
“Ngươi”
Quả hổ danh là tài nữ nhất Vân Thành tài biện luận của nàng đúng là thật
Vương tiểu thư đang nửa kiệu mềm tức đến mức ngực phập phồng yếu ớt phản bác: “Ta ăn bánh đậu phộng”
Lúc quan trọng vẫn nhờ thêm một đòn chí mạng Ta liền chỉ món bánh bàn: “Có nàng đã ăn món ”
Vương tiểu thư gật đầu
“Đây là loại bánh mới của Phàn Lâu vụn đậu phộng ở bên trong nhưng bên ngoài phủ một lớp bột đậu phộng nghiền mịn” Ta giải thích
Tằng Hoa Nguyệt ngây : “Ta nào biết…”
Nàng nổi nữa
Phu nhân nhà Ngự sử giận dữ: “Không biết Ngươi biết đồ ăn làm từ gì mà dám bày lên bàn Ngươi cũng biết đồ ăn miệng nếu vấn đề sẽ thể giet ”
Tằng Hoa Nguyệt cắn chặt môi mặt đỏ bừng
Cuối cùng phu nhân lạnh lùng đánh giá: “Không biết mà tỏ vẻ hiểu biết biết cân nhắc biết tôn kính trưởng bối chẳng trách nhà Tuyên Bình Hầu đến đời ngươi chỉ Thế tử còn Hầu gia”
Lời đánh giá quả là một đòn chí mạng đặc biệt phát từ miệng của phu nhân nhà Ngự sử
Tằng Hoa Nguyệt cuối cùng chịu nổi nữa hai mắt tối sầm ngất
06
Lời đánh giá của phu nhân Ngự sử về Tằng Hoa Nguyệt truyền tai từ một thành mười từ mười thành trăm cuối cùng đến mức những kẻ ăn mày trong Vân Thành cũng rằng lý do Tuyên Bình Hầu Hầu gia là vì phẩm hạnh của Tằng Hoa Nguyệt đắn
Tất nhiên sự thật như nhưng ngoài Tằng Hoa Nguyệt chẳng ai quan tâm sự thật là gì
Ngự sử đại nhân cũng bỏ qua cho Hầu phủ ông đến mặt Hoàng thượng và dâng sớ buộc tội nhị thúc tuy câu nào cũng đề cập đến việc xảy trong tiệc thưởng hoa nhưng câu nào cũng chỉ trích nhị thúc quản gia nghiêm
Hoàng thượng ngoài mặt tươi làm hòa giải nhưng cuối cùng thưởng cho nhà Ngự sử đại nhân một đống dược liệu và phạt nhị thúc nửa năm bổng lộc
Sở dĩ biết rõ chuyện là vì khi Hoàng thượng ban thưởng và phạt xong ngài còn thuận miệng dặn Hoàng hậu nương nương ban cho một lô vải mới – rằng đại tiểu thư của Hầu phủ còn trưởng bối thật là đáng thương
Ta đón nhận phần thưởng từ cung với ánh mắt ghen ghét của Tằng Hoa Nguyệt và vẻ mặt ngơ ngác của Tằng Tân nhưng khi đóng cửa viện thể nở nụ
Phần thưởng của Hoàng thượng lần thực sự sẽ khiến ngày tháng của thêm khó khăn
cha mẹ phu nhân và Hầu gia cũng đều đã qua đời nhưng chỉ cần vẫn là đại tiểu thư của Hầu phủ thì nhị thúc vẫn là trưởng bối của
Lời và phần thưởng của Hoàng thượng là để chia rẽ đại phòng và nhị phòng là để nhắn nhủ rằng: “Chuyện lục đục trong phủ các ngươi đều biết cả”
Ta sờ tay lên tấm vải mềm mại mịn màng suy nghĩ chợt về quá khứ bước năm xưa của phu nhân rốt cuộc đã sai lầm
Tuyên Bình Hầu là tước vị cha truyền con nối cuối cùng của triều đại những tước vị khác đã thu hồi từ thời tiên hoàng
Ban đầu tước vị của Tuyên Bình Hầu cũng sẽ thu hồi nhưng tổ phụ của Tằng Tân đã đỡ một nhát d//ao cho tiên hoàng khiến ông lâm bệnh lâu dài và mất sớm nên tước vị giữ
Tiếc thay cha của Tằng Tân cũng mệnh bạc kế thừa tước vị đầy năm năm đã qua đời ngoài ý
Khi Hầu phủ vẫn lập Thế tử còn Tằng Tân mới hơn hai tuổi ai nấy đều biết liệu lớn lên khỏe mạnh nên hầu hết mọi đều nghĩ rằng tước vị sẽ do nhị thúc kế thừa
phu nhân cam lòng bà đã tận dụng chút tình nghĩa cuối cùng với nhà mẹ đẻ cầu xin Hoàng thượng ban chỉ dụ: nếu Tằng Tân khỏe mạnh lớn lên tước vị sẽ thuộc về Nếu chet yểu họ Tằng cũng chỉ còn là họ Tằng mà thôi
Hoàng thượng vốn đã thu hồi tước vị từ lâu nên ngài đồng ý Nhị thúc khi phát hiện liền hạ đ//ộc phu nhân
Phu nhân vì tước vị vì Tằng Tân đã hy sinh nhiều tiền tài và ân tình kéo theo thân thể suy nhược của nhận từ một nhánh bên của nhà họ Tằng
Bà từng chút một dạy cách quản gia cách bảo vệ của hồi môn của bà cách sống sót trong Hầu phủ và cách bảo vệ Tằng Tân
Chỉ tiếc rằng dù bà đã tính toán hết sức cẩn thận nhưng thể tính đến chuyện Hoàng thượng khi Tằng Tân tròn mười ba tuổi chỉ phong làm Thế tử với lý do còn quá nhỏ
Còn phong Hầu ư Hoàng thượng nhắc tới thì Tuyên Bình Hầu phủ sẽ mãi chỉ Thế tử
Ồ mà còn xem liệu Thế tử sống nổi nữa
07
Vì chuyện xảy trong buổi tiệc thưởng hoa Tằng Hoa Nguyệt bên ngoài thì tuyên bố rằng nàng tự trách đến mức sinh bệnh cần ở trong phủ tĩnh dưỡng nhưng thực tế là nàng nhị thúc cấm túc
Tằng Tân đến tìm hai lần lời trong lời ngoài đều là tiếp nhận công việc quản gia chờ đến khi “bệnh” của Tằng Hoa Nguyệt khỏi thì sẽ trả quyền quản gia cho nàng
Ta trố mắt Lời vô liêm sỉ như làm Hắn lẽ nào coi như hạ nhân
Vậy trong lòng sự cống hiến của là điều hiển nhiên hoặc cách khác làm thì mới vấn đề
Ta bảo với : “Ta đồng ý”
Lần đến lượt trợn trừng mắt
“Dựa cái gì”
Ta chống cằm đáp: “Dựa việc là tỷ tỷ của ngươi”
Tằng Tân bật dậy vỗ bàn tạo một âm thanh vang dội: “Ngươi tính là tỷ tỷ gì chứ Giúp đỡ một chút cũng chịu”
“Ta đã giúp đỡ ngươi suốt mười năm qua chẳng ngươi cũng coi là tỷ tỷ ” Ta thản nhiên
Tằng Tân đá đổ ghế chỉ thẳng mặt như thể trút hết mọi thứ trong lòng
“Ngươi còn coi ngươi là tỷ tỷ ư Ngươi coi là bao giờ Từ nhỏ đến lớn cái gì ngươi cũng quản Cái cho ăn cái cho làm Ta thích học võ ngươi cũng bắt tấn luyện Ngũ Cầm Hí Ngươi coi là Ngươi chỉ coi là công cụ để ngươi khoe mẽ thôi”
Nói xong thở hổn hển Ta bất giác thẳng dậy với vẻ buồn bã
Đây là lý do khiến xa lánh
Ta nhẹ nhàng : “Ta quản ngươi ăn uống vì hồi nhỏ ngươi ăn đồ nhiều dầu mỡ sẽ nôn mửa nặng thì sẽ sinh bệnh… Ta quản ngươi vì ngươi từng rơi xuống nước khi thuyền ngã gãy chân khi cưỡi ngựa ngươi thương…”
“Ngươi chia rẽ bọn nữa đúng Ta đã bao nhiêu lần Hoa Nguyệt tỷ hề đẩy nhị thúc cũng động đến ngựa của hôm đó ông còn chẳng ở trong phủ Họ là những thân duy nhất của ngươi thể thôi bọn họ ”
Tằng Tân giận dữ cắt ngang lời
Ta đặt tay lên ngực cảm thấy nơi nghẹn như tảng đá nặng ngàn cân đè nén
Tằng Hoa Nguyệt và nhị thúc là những thân duy nhất của còn thì
Mỗi khi nhắc đến điểm của bọn họ trong mắt đó là chia rẽ
Ta thở dài một cúi mắt thêm gì nữa
Trong bầu khí căng thẳng Tằng Tân bỏ
Trước khi rời lạnh lùng : “Nhị thúc đã sắp xếp cho ngươi một mối hôn sự vốn định giúp ngươi trì hoãn một chút nhưng bây giờ xem tỷ tỷ xứng đôi với đó Ngươi hãy chuẩn ngày mốt hai nhà sẽ gặp mặt”