Trưởng Thư Nan Vi - Chương 2
03
Tằng Hoa Nguyệt mất cả một mùa mới tạm thời sắp xếp Hầu phủ
Sở dĩ biết rõ chuyện vì quan tâm đến nàng mà là do Lý quản sự ở tiền viện nhờ Cần Nhi chuyển lời đến
Hôm đó đang ghế xếp phe phẩy quạt đón nắng thì Cần Nhi bên cạnh hào hứng thuật lời của Lý quản sự
Nàng Tằng Hoa Nguyệt đã mua năm chậu Dao Hoàng ba chậu Xuân Lan từ làm vườn giỏi nhất ở Vân Thành từng chậu cây đều tươi mà giá cả thì đủ khiến rơi nước mắt
Không chỉ nàng còn đặt một bữa tiệc ở Phàn Lâu – tửu lâu hàng đầu mỗi bàn trị giá hai mươi lượng dặn ba ngày mang đến Hầu phủ là chiêu đãi các tiểu thư khắp nơi
Lý quản sự nhờ Cần Nhi hỏi xem nên duyệt khoản chi
Lý quản sự là cũ của phu nhân khi phu nhân qua đời từng lệnh rằng khi Tằng Tân phong Thế tử những cũ chỉ lệnh một
Còn khi phong Thế tử thì làm thế nào phu nhân nhưng ai nấy đều hiểu
Nếu lòng riêng họ sẽ còn lời ; còn nếu lòng riêng thì họ sẽ Thế tử
Ban đầu cảm kích mệnh lệnh chính nhờ nó mà mới nắm chắc quyền quản gia suốt tám năm giờ đây thể rõ cảm xúc trong lòng chỉ thở dài “ xưa dễ đổi thay ai biết lòng ”
Giờ đây Tằng Tân đã về phe đối lập với trong ba tháng qua thậm chí ghé qua viện của một lần
Lẽ Lý quản sự cần và nên hỏi ý kiến nữa Hẳn là do Tằng Hoa Nguyệt chi tiêu hào phóng khiến ông sợ hãi là kẻ dám trái ý chủ tử chỉ còn biết trông cậy tay ngăn cản
Phải nay luôn tính toán chi li cho từng đồng từng hào của Hầu phủ
Ta nhớ hôm đó ở chính viện Lý quản sự đầu nhóm hạ nhân lặng lẽ cảnh tước quyền
Ta : “Đương nhiên là duyệt Giờ làm chủ là Tằng Hoa Nguyệt nàng tiêu bao nhiêu tiêu thế nào đều do nàng quyết định Bảo với Lý quản sự rằng cần đến hỏi về những chuyện như nữa cứ làm theo ý họ thôi”
Mắt Cần Nhi sáng lên vui vẻ truyền lời
Ta ghế xếp đung đưa suy nghĩ bỗng lơ lửng theo áng mây trời
Hai mươi lượng mỗi bàn
Năm xưa phu nhân mua từ một nhánh bên của nhà họ Tằng cũng với giá hai mươi lượng cữu cữu lấy tiền đó cưới vợ sinh con ba năm mới đến tìm xin tiền
Tằng Tân thường trách quá coi trọng tiền bạc cũng thôi từ nhỏ đã sống trong nhung lụa làm hiểu ý nghĩa của tiền tài đối với nghèo
Ta vốn nghĩ sẽ thỏa sức phung phí khi còn cản trở sẽ là Tằng Tân ngờ kẻ đầu tiên nhảy là Tằng Hoa Nguyệt vẫn luôn tự cho thanh cao phong nhã
Cũng đúng là tiệc thưởng hoa cơ mà phong nhã biết bao nhiêu Phong nhã thì làm thể dùng tiền mà cân đo đong đếm
Chỉ là biết ba tháng khi bọn họ số lợi nhuận ít ỏi từ trang trại và cửa tiệm của Hầu phủ gửi lên họ sẽ còn phong nhã bao lâu
04
Tằng Hoa Nguyệt đã bắt đầu buổi tiệc thưởng hoa các tiểu thư quyền quý khắp nơi đều đến dự Để giúp một “thôn nữ” cơ hội “mở mang tầm mắt” về cách tiệc tùng của giới thượng lưu nàng còn đặc biệt gửi cho một tấm thiệp mời
Vừa khỏi cửa viện đã thấy cứ mỗi năm bước một cây trĩu đầy hoa lụa như thật hầu đều mặc áo mới tinh thậm chí cả đĩa đựng điểm tâm mặt các tiểu thư cũng là những món quý báu lấy từ khố phòng
Không chỉ Tằng Hoa Nguyệt còn mời cả Minh cô nương từ Phàn Lâu đàn tỳ bà nổi tiếng nhất để các tiểu thư thưởng rượu nhạc
Quả thật là một bữa tiệc xa hoa
Thấy đến Tằng Hoa Nguyệt từ từ dậy lúc mới chú ý đến chất liệu y phục nàng mặc – là loại gấm mây mới xuất hiện từ phương Nam
Loại vải tên là “tấc gấm tấc vàng” kỹ quả thực vô cùng quý phái chỉ là phong cách hợp với vẻ thanh tao mà nàng thường thể hiện
Tằng Hoa Nguyệt mang theo chút kiêu ngạo hỏi : “Tằng Hoa Dung hôm nay tiệc tùng thế tỷ thấy thế nào”
Ta đáp: “Gu thẩm mỹ của nhị quả thực tinh tế”
Nàng rạng rỡ vẻ mặt đầy tự hào
Biểu tỷ của Tằng Hoa Nguyệt bên cạnh che miệng bằng tay áo từ xuống khúc khích : “Không chỉ gu thẩm mỹ của Hoa Nguyệt mà nàng còn khéo léo từ sớm đã ở cổng đón khách Đâu như tỷ chẳng những xuất hiện muộn mà còn ăn mặc thế đường đường là chủ nhà mà xuề xòa quá”
À đây chẳng là kiểu “đồng đội heo” trong truyền thuyết
Ta hổ cúi đầu kéo nhẹ bộ áo váy cũ ngại ngùng : “Dạo may đồ mới khiến các chê ”
Các tiểu thư quyền quý ở đây đều là những rành rỏi chuyện đời xong lời ai nấy đều đưa khăn tay che miệng xì xào với mặt Tằng Hoa Nguyệt chợt tái mét
Hôm nay mục đích của nàng là khoe khoang rằng nàng đã nắm quyền quản lý Hầu phủ làm và hơn hẳn – tiền nhiệm
nay hạ nhân trong phủ đều mặc áo mới còn – chủ nhà mặc áo cũ Cái sự keo kiệt bủn xỉn rõ ràng quá mức
Các tiểu thư ở đây chẳng bao giờ yếu đuối bất lực nếu họ thể lan truyền chuyện trong giới quý tộc thì đó là một bản lĩnh
Họ sẽ rằng nhị phòng của Hầu phủ chẳng coi thể diện gì chuyên bắt nạt đại phòng chỉ còn một góa phụ và một cô nhi còn ngu ngốc để lan truyền chuyện đúng là tự dâng điểm yếu cho khác chê
Tằng Hoa Nguyệt hằm hằm trừng mắt biểu tỷ của nàng định giải thích với các tiểu thư thì đột nhiên tiếng đàn tỳ bà ngừng khiến mọi đều hướng ánh về phía Minh cô nương
Con gái của Thượng thư Tống Kiều Kiều nhân lúc bước đến bên : “A Dung lần tỷ một công thức món ăn mới mau dẫn xem nào”
Các tiểu thư khác cũng giả vờ chuyện gì bắt đầu thảo luận về bản nhạc sắp đàn tiếp chỉ còn Tằng Hoa Nguyệt giữa mọi cũng mà cũng xong khuôn mặt kiều diễm đỏ bừng như rỉ m//áu
Ta cố nén dẫn Tống Kiều Kiều về viện nhỏ của Minh cô nương ở phía khẽ gật đầu chào từ xa
Ta khẽ đáp vài bước thì phía bỗng vang lên một tiếng hét thất thanh
“Cô nương Cô nương cô chứ”
05
Vương tiểu thư của Ngự sử bỗng ngất xỉu mặt mọi Không chỉ nàng còn nổi đầy mẩn đỏ trông đáng sợ
Đại phu khi kiểm tra sơ bộ đã phán rằng nàng trúng đ//ộc
Hai từ “trúng đ//ộc” khiến các tiểu thư khác đều sợ hãi tái mặt vội vã đòi kiểm tra sức khỏe trong khi hầu của phủ Ngự sử cũng sợ đến trắng bệch
Một buổi tiệc thưởng hoa như hạ đ//ộc
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Tằng Hoa Nguyệt nàng như hàng chục mũi kim đ//âm vững
Rõ ràng nàng cũng biết chuyện xảy vì lý do gì
Ta những nốt mẩn Vương tiểu thư lòng khẽ động liền hỏi đại phu: “Đại phu triệu chứng của Vương tiểu thư là loại đ//ộc nào Liệu khả năng là do nàng ăn thứ mà bình thường nàng thể ăn ”
Ta tùy tiện lên tiếng chỉ là đột nhiên nhớ rằng Vương tiểu thư vốn một số thực phẩm kiêng kỵ
Trên danh sách từ gia đình nàng gửi đến đã ghi chú rõ rằng nàng thể ăn đậu phộng vì mỗi khi đãi tiệc nàng đều cẩn thận dọn lên món đậu phộng Nếu món nào đó chứa một ít đậu phộng cũng sẽ bảo Cần Nhi nhắc nhở nha thân cận của Vương tiểu thư
Đây là quy tắc cơ bản của chủ nhà gì đáng kể lời của khiến Tằng Hoa Nguyệt lập tức chỗ để trút giận nàng vốn đã căng thẳng giờ càng chắc chắn rằng đang gây rối
Nàng giữ vẻ cao ngạo quở trách : “Tằng Hoa Dung tỷ đại phu lung tung gì ở đây”
Ta dùng tay áo che nửa mặt tỏ đáng thương như kinh sợ
Tống Kiều Kiều dáng vẻ của mà suýt bật nàng phối hợp tự nhiên và trở thành “miệng lưỡi” của : “Tằng Hoa Nguyệt ngươi cũng đại phu ngươi lung tung cái gì Nếu thì ngươi xem Vương tiểu thư trúng loại đ//ộc gì Hoặc là ngươi mau lấy thuốc giải đỡ để đại phu chẩn đoán lâu”
“Ngươi đừng mà vu khống Ta và nàng thù oán tại hạ đ//ộc”
Lúc nha của Vương tiểu thư đột nhiên quỳ xuống mặt và đại phu cắt ngang cuộc cãi vã giữa Tằng Hoa Nguyệt và Tống Kiều Kiều
“ Tiểu thư nhà bình thường thể ăn đậu phộng nếu lỡ ăn nàng sẽ nổi mẩn đỏ Trường hợp nặng còn thể ngất xỉu”
Đại phu suy nghĩ một chút : “Thực sự khả năng ” Sau đó ông sang : “Đại tiểu thư cần kê ít thuốc…”
Ta đợi ông xong liền gật đầu liên tục gọi Cần Nhi theo để lấy thuốc