Trung Trinh Khách - Chương 2
3 Thì lời mỉa mai của Nguyên Tự Quan là giả
Triệu Ký Thành quả thực là một kẻ kỳ lạ Những tiến sĩ nghèo khác nếu nhà giàu ngỏ ý gả con gái chắc chắn vui mừng kịp thì ngược từ chối hết tất cả
“Ngay cả con gái của Bá gia phủ Xương Bình cũng từ chối khiến lão Hầu gia tức đến mức chửi là ‘đồ mắt’”
Cữu cữu lắc đầu xoay : “Loại chí chẳng đặt ở nơi đây Trinh nhi con chinh phục Ngoan ngoãn tìm một gia đình tử tế chỉ cần đối xử thật lòng với con bình an sống qua một đời là đủ ”
chẳng bao lâu nữa sẽ còn ngày tháng bình an
Ta bóng lưng cữu cữu lòng trĩu nặng ưu tư
Giá như trọng sinh sớm hơn hai năm dù chỉ một năm cũng đủ để thuyết phục gia đình đề phòng các Phiên vương ở biên giới sớm bày mưu tính kế
giờ chỉ còn đầy nửa năm tai họa kiếp sẽ ập đến
Thường ngày là kẻ chẳng quan tâm thế sự Khi cố tình nhắc đến chuyện triều đình mẹ và cữu cữu đều cho rằng chỉ ác mộng hù dọa
Ta lo lắng đến mất ngủ miệng đầy vết lở Chỉ còn cách làm những việc trong khả năng Một mặt thư cho cha nhắc ông nhất định thúc giục quan dân sửa chữa tường thành tích trữ lương thực chỉnh đốn binh
Mặt khác thường xuyên đến cung quấn quýt bên a di kể cho bà về những giấc mơ kinh hoàng rằng Thái tử biểu ca đã chết thảm thế nào
Lúc đầu họ chỉ xem như trẻ con linh tinh đó thấy gầy rộc quầng thâm mắt rõ rệt thậm chí còn trong mơ họ mới bắt đầu để tâm
A di luôn tin Phật coi trọng nhân quả luân hồi Những hành động của các Phiên vương dấu vết Sau khi lắng kỹ lời sắc mặt bà dần trở nên nghiêm trọng cuối cùng gật đầu: “Ta sẽ tâu với Hoàng thượng”
Ta uể oải bò lên lan can trong hành lang cung điện ngây những chú cá vàng bơi lội thong thả trong hồ
“Ngàn dặm đê vỡ chỉ vì tổ kiến nhỏ”
Nguy cơ của triều đình chuyện ngày một ngày hai Hoàng thượng ham mê tửu sắc triều chính đã mục ruỗng từ lâu
Chỉ dựa một lời của một giấc mộng hão huyền liệu thể xoay chuyển giang sơn đang nghiêng ngả
Đột nhiên từ phía tiếng vang lên: “Thiên hạ đã yên bình trăm năm Chương cô nương luôn ở trong khuê phòng làm biết giang sơn đang nghiêng ngả”
Ta giật đầu
Dưới gốc cây lê hoa cách đó xa Nguyên Tự Quan và Triệu Ký Thành đang đó Có lẽ họ từ Đông cung giảng bài trở về
Thì vô thức suy nghĩ trong lòng bọn họ thấy
Nguyên Tự Quan liếc chắp tay với Triệu Ký Thành: “Triệu đừng trách chỉ là tiểu cô nương lời ngông cuồng cố làm vẻ bi thương mà thôi”
Triệu Ký Thành còn gì đã trừng mắt với Nguyên Tự Quan: “Ngươi thì biết gì Ngươi mặc gấm vóc lụa là hiểu giá trị của từng hạt gạo còn chẳng thường xuyên làm thơ than thở dân khổ Chẳng lẽ những bài thơ cũng chỉ là giả dối Chúng kẻ tám lạng nửa cân cả thôi”
Sắc mặt Nguyên Tự Quan lập tức đen
Ta nặng trĩu tâm tư thêm lời nào kéo váy bỏ
Không ngờ Nguyên Tự Quan bám theo bất chấp sự ngăn cản của cố chấp leo lên cùng một chiếc xe ngựa
Ta chế giễu: “Tam công tử nhà họ Nguyên luôn giảng lễ pháp sợ đàm tiếu làm mất thanh danh ”
Hắn lạnh lùng mặt mày u ám trực tiếp hỏi: “Hôm qua tới cầu thân tại ngươi từ chối”
“Không gả thì từ chối gì đáng hỏi chứ” Ta đầu buồn
Xe ngựa rời khỏi cổng cung gió thổi tung rèm đúng lúc thoáng qua Triệu Ký Thành đang qua tường đỏ bên ngoài
Ánh mắt của Nguyên Tự Quan tối sầm Hắn lạnh lùng : “Ngươi lúc nào cũng như cái gì là đòi thì ném bỏ Chương Diệu Trinh tình cảm của ngươi thật rẻ mạt chẳng đáng một xu nào ”
Hắn làm dám như
Kiếp nếu thể hiện dù chỉ một chút thành thân với tuyệt đối sẽ nhờ di mẫu ban hôn
Nếu rõ rằng cưới một khác dù đó chỉ là một nha cũng sẽ sẵn sàng tác thành
gì giấu tất cả mọi chuyện khỏi
Một trái tim nghiêng ngả nỡ từ bỏ quyền thế của nhà cũng buông tình nghĩa với nha Đợi đến khi cha mẹ qua đời gia tộc suy bại cũng chẳng cần giả vờ nữa ngang nhiên giấu trong nhà ngay mặt sống như phu thê và sinh một đứa con trai
Ta nghẹn ngào đôi mắt đỏ lên chằm chằm
“Nguyên Tự Quan đã từng thích ngươi…”
Thích tài hoa của
Thích sự dịu dàng mà giả vờ một cách mỹ
Trên đường trốn về phía Nam luôn bảo vệ và chăm sóc Một chiếc bánh nhịn đói để giữ cho ăn
Mất cha mẹ rằng sẽ trở thành chỗ dựa của Hắn dỗ dành những lời mê sảng trong cơn bệnh của hết lần đến lần khác ôm vượt qua từng đêm giật tỉnh giấc từ cơn ác mộng
Nếu lúc lâm chung tự thấy thiếu niên gương mặt giống gọi một tiếng “phụ thân” và tự mắt thấy cánh cửa trong Phật đường khóa chặt nơi bước cùng một nữ nhân khác cúi đầu nhẹ với nàng lẽ cả đời sẽ mãi chìm đắm trong giấc mộng tình thâm mà dệt nên
Có đôi lúc nhịn mà trách Tại đóng vai cho đến cùng hoặc đơn giản là làm triệt để để đến mức yêu hận cũng đều khó xử
Ta hít sâu mạnh mẽ đè nén cảm giác nghẹn ngào nơi cổ họng nén nước mắt từng chút từng chút thu hồi ân oán kiếp
“ đó là chuyện đã qua Trong lòng ngươi thực sự ai ngươi tự biết rõ Đừng để đến lúc cưới hối hận”
Nói xong ánh mắt hạ xuống dừng túi gấm đeo bên hông Chim nhạn thêu vụng về méo mó là do kỹ thuật thêu non nớt của
Lòng thắt vươn tay giật lấy túi gấm né khỏi bàn tay định chộp theo phản xạ của
Vừa rơi lệ
“Ngươi rõ ràng biết ghét nhất là những kẻ trung trinh”
Bàn tay Nguyên Tự Quan khựng giữa trung sắc mặt trắng bệch
4
Hắn xuống xe ngựa bóng dáng cô quạnh giữa dòng ồn ào càng lúc càng xa
Ta buông rèm túi gấm thêu chim nhạn trong lòng bàn tay siết chặt
Nếu vận mệnh giang sơn khó đổi lẽ kiếp và sẽ còn gặp
Tiếng vó ngựa vội vã từ phía vang lên phu xe phía hô lớn: “Phu nhân là sứ giả từ Lương Châu”
Là thư hồi âm của cha
Ta vội : “Mau trở về phủ”
Về đến nhà mẹ và cữu cữu đã xong thư im lặng bên bàn
Thấy họ đồng loạt qua ánh mắt nghiêm trọng
“Trinh nhi ác mộng của con lẽ là thật”
Tim thắt cầm lấy thư của cha lướt qua
Phần đầu thư cha bắt một nhóm thương nhân buôn trà ngang qua Lương Châu trong đó hơn nửa là Tây Nhung cải trang vận chuyển trà mà là sắt
Phần còn buôn bán tư nô là những thợ thủ công câm điếc do hạ độc
Người Hồ sống du mục kỹ thuật luyện sắt của họ hạn chế Trong những xung đột biên giới xưa nay kỵ binh Hồ nhân xâm phạm lãnh thổ thường chỉ cướp lương thực mà còn bắt Họ cần những thợ thủ công lành nghề để chế tạo vũ khí
Nhóm cha bắt rõ ràng lần đầu vận chuyển sắt và thợ thủ công từ trong nước ngoài Phòng trong triều đình lỏng lẻo đến mức thật khiến kinh hoàng
Cha dâng sớ lên Hoàng thượng nhưng giám quân ngăn rằng cha nên quản chuyện bao đồng Việc buôn bán muối sắt thuộc quyền quản lý của châu phủ đã quy định
Chữ đến đây đã trở nên gấp gáp lộn xộn như thể còn đủ thời gian đành vội vàng hạ bút Ngay cả sứ giả đưa thư cũng theo quan đạo mà chọn đường tắt đủ thấy các tuyến đường từ biên giới về kinh thành đều tai mắt chỉ rõ thuộc thế lực nào
Mẹ và cữu cữu chần chừ lập tức cùng cung ngờ họ thất vọng trở về
Hoàng thượng từ khi ngã bệnh đầu tháng đã luôn dùng đan dược tin nữ pháp sư do Hà Gian vương đưa tới ngày ngày tu tiên xa lánh Hoàng hậu và Thái tử
Ông sủng ái ấu tử Lưu Thiệu giao quyền chỉ huy Cấm quân cho
Hiện tại đừng là gặp mặt Hoàng thượng ngay cả sớ tấu cũng thể đưa lên ngự tiền Di mẫu tháo mũ phượng quỳ trung điện cầu xin Hoàng thượng thượng triều xử lý quốc sự nhưng cũng vô ích
Mẹ là quyết đoán thấy liền lập tức chuẩn Lương Châu Đồng thời bà dặn dò gia nhân chuẩn hành lý lấy cớ thăm thân để đưa về Giang Nam
Bà treo yên ngựa
“Ta đã thư cho ngoại tổ phụ của con Cữu cữu con ở kinh thành để bảo vệ Đông cung Chuyến chỉ thể để con một ”
Môi mấp máy trong lòng giằng xé Sao thể… một bỏ trốn
Nhìn thấu tâm tư của mẹ nhẹ nhàng vuốt ve trán khẽ :
“Trinh nhi đây là hành động trốn chạy cá nhân Nếu những gì con mơ thấy là thật thì nền móng trăm năm của quốc triều sẽ giữ ở Giang Nam Con sớm một ngày Lạc Dương sẽ thêm một ngày sinh cơ”
Bà nhét tay một vật cúi đầu là ngọc tỷ của Trung cung kèm theo một bức chiếu thư phong Quảng Lăng vương làm Thái tử nếu kinh thành gặp nạn
Tay run rẩy ngừng mẹ nắm lấy giữ chặt tay :
“Hứa với mẹ con sẽ làm ”
Nhìn ánh mắt nghiêm nghị của mẹ cắn chặt môi gật đầu
“Ngoan lắm”
Mẹ cúi xuống ôm chặt lấy một lần đó buông tay xoay lên ngựa
Tiếng vó ngựa dần xa con đường cũ tiếng ve râm ran giữa hàng dương liễu
Lòng rối bời ôm chặt ngọc tỷ bất an đầu
Cữu cữu bên cạnh xe ngựa lặng lẽ