Trọng Sinh Thành Toàn Cho Phu Quân - Chương 4
Trước khi thánh chỉ ban xuống phụ thân của Bùi Cảnh Du là Bùi hầu đã vội vàng dâng tấu chương
Trong tấu chương từng chữ từng câu đều lóc kể lể rằng dạy con vô phương thực sự còn mặt mũi nào để gặp thánh thượng Bùi Cảnh Du ngỗ nghịch bất hiếu chọc giận Bùi lão phu nhân đến phát bệnh Hắn đã thương lượng thỏa với tộc lão sẽ đuổi Bùi Cảnh Du khỏi tộc từ nhánh bên nhận nuôi một con nuôi phẩm hạnh cố ý xin phong làm thế tử
Phê chuẩn của thánh thượng súc tích: Chuẩn
Bùi Cảnh Du cứ như hai thân thiết nhất vứt bỏ Hứa Miểu cũng một bát thuốc phá thai làm sẩy thai
Cho đến khi đuổi khỏi Hầu phủ vẫn còn vẻ mặt thể tin nổi
Lúc lên xe ngựa đột nhiên túm lấy tay áo vẻ mặt phẫn nộ
“Trình Thư Ý tại ngươi làm như Ngươi đã bất mãn với và Miểu Miểu thể riêng với tại ngươi …”
tay chạm đã gia đinh theo hất cả xe lăn của cũng lung lay
Họa Xuân khoanh tay ngực nhổ một cái
“Thế nào còn coi là thế tử Hầu phủ cao quý Tự làm sai khiến chúng liên lụy còn ở đây cằn nhằn”
Vẻ kinh ngạc khuôn mặt càng đậm hổ tức giận
Cho đến tận ngày nay vẫn tưởng rằng vẫn là Trình Thư Ý cả lòng cả mắt đều hướng về lấy làm trời vì một chút đau đớn của mà đêm thể ngủ
thời thế đã thay đổi
Ta thản nhiên lướt qua quầng thâm mắt
“Không thế tử đã Ta đã Bùi gia trở thành nữ nhân của Bùi gia thì tuân thủ quy củ của Bùi gia Ta cũng chỉ vì cho Bùi gia mà thôi”
“Hơn nữa chuyện là phụ thân và tổ mẫu nhất trí quyết định nếu thế tử…”
“Ồ đúng bây giờ gọi là đại gia Nếu đại gia trong lòng oán hận thể một tờ giấy hòa ly để về nhà”
Khuôn mặt Bùi Cảnh Du xanh trắng cuối cùng vẫn ngậm miệng
Hắn sẽ hòa ly với dù thì bây giờ là tấm ván nhảy cao nhất mà thể với tới là túi máu nhất
Cho dù kéo cùng chịu khổ cũng quyết để rời
…
Ta cùng Bùi Cảnh Du và Hứa Miểu chuyển đến Ô Y ngõ
Vì đuổi khỏi tộc vì “Bất hiếu” Bùi lão phu nhân thậm chí dám cho nhiều thứ chỉ cho một ngôi nhà riêng vài cửa hàng một ít ruộng và một ít vàng bạc để phòng thân
Nếu đặt nhà thường dân những thứ đủ để ăn cả mấy đời
Bùi Cảnh Du là ai
Hắn hưởng phúc hơn mười năm quen uống rượu ngon quen ăn sơn hào hải vị
Huống chi “Bất hiếu”: “Bất kính tiên hoàng” thánh thượng đích thân hạ chỉ cách chức thêm tám mươi trượng hình
Giờ đây còn khỏi hẳn
Bên cạnh còn Hứa Miểu sẩy thai cần tĩnh dưỡng
Chỉ trong vòng một tháng những thứ mà Bùi lão phu nhân lén lút nhét cho đã tiêu sạch ngay cả cửa hàng cũng bán hết
Trong thời gian đó đã đến tìm mặt mang vẻ bối rối hiếm thấy
Còn vẫn ăn ngon mặc gấm vóc lụa là
Ta chỉ một câu đã chặn họng
“Đại gia hẳn biết chỉ những kẻ vô dụng nhất đời mới thể nhắm của hồi môn của nữ nhân chứ”
Cuối cùng vẫn nên lời
Sau khi Bùi Cảnh Du Họa Xuân hỏi
“Cô nương xem bao giờ thì Bùi cẩu mới đồng ý hòa ly đây”
—— Ồ giờ thì nàng đã bắt đầu gọi là Bùi cẩu
Ta
“Sắp sắp đợi thêm một chút nữa”
Ta đợi thêm nửa tháng nữa
Nửa tháng một buổi tối trời hanh vật khô
Ta mở mắt trong bóng tối ngọn lửa bên ngoài đã bùng lên
Vài gia đinh vốn canh gác bên ngoài nhà đã la liệt đất
Ta gõ cửa nhưng cửa đã khóa từ bên ngoài
9
Ta im lặng trong phòng ngọn lửa bên ngoài dần lớn lên
Cho đến khi thấy tiếng hô của gia đinh
“Cô nương bắt bắt ”
Cửa phòng phá Họa Xuân bảo vệ thoát khỏi nơi lửa lan đến
Bên ngoài gia đinh bắt vài nha và gã sai vặt
Trong số đó hai một là nha thân của Hứa Miểu một là gã sai vặt tùy tùng của Bùi Cảnh Du
Trong tay bọn chúng đều còn cầm thùng dầu kịp tạt
Bắt trộm tang vật
Ta ngọn lửa đang bùng lên trong sân mỉm
“Đã cháy đến thế tất nhiên thể chỉ đốt một viện của đúng ”
Đêm hôm đó Ô Y ngõ xảy hỏa hoạn cháy một trận lớn
Lúc lửa cháy lớn nhất bôi tro bụi khắp cùng mặt gõ vang trống cửa nha môn
Tố cáo Bùi Cảnh Du sủng diệt thê thông đồng với hại chết vợ cả chiếm đoạt gia sản của vợ cả
Ta quỳ mặt đất từng chữ từng câu lóc chân thành
Sủng diệt thê là trọng tội thê tử cáo trạng phu quân càng là chuyện hiếm thấy đời
nhân chứng vật chứng đều đủ
Gia đinh của chỉ bắt kẻ phóng hỏa còn tìm thấy thức ăn bỏ thuốc mê trong bếp
Chỉ là tình cờ ai ăn mà thôi
Quan trọng hơn là đích nữ của Trình thái phó còn Bùi Cảnh Du là tội nhân “Bất hiếu”: “Bất kính tiên hoàng” trong miệng thánh thượng
Điều duy nhất còn nghi ngờ chính là vụ hỏa hoạn ở Ô Y ngõ
Nói là Bùi Cảnh Du cùng phóng hỏa nhưng chỉ đốt một viện của
Về chuyện phủ doãn giải thích rằng: Có lẽ là do hướng gió
Phủ doãn đã lập giấy đoạn tuyệt cho và Bùi Cảnh Du
Bùi Cảnh Du phạt bốn mươi trượng đày một năm
Hình phạt của Hứa Miểu còn nặng hơn
Trong phủ nha bọn chó cắn chó
Một khác uy hiếp Là thì cách nào chỉ thể theo ý của chủ quân
Một khác thì biết gì
“Là do chính nàng ghen tuông nảy sinh ý đồ nên đã cấu kết với gã sai vặt bên cạnh để mưu hại chủ mẫu những lời khai từng chữ từng câu đều là vu khống”
Ta lạnh lùng bọn chúng cắn xé lẫn
Còn nhớ lúc chùa Hoàng Giác cháy Bùi Cảnh Du bất chấp sự an nguy tính mạng của liều chết cũng cứu trong lòng
Ta ngăn cản một lần đã oán cả đời
Giờ đây bọn chúng đã trải qua nhiều chuyện như đã cứu cũng đã nếm trải quả đắng của sự cố chấp
Hắn cầu nhân đắc nhân nhưng oán hận lẫn
Lẫn oán trách công kích lẫn
Hận thể dùng mạng sống của đối phương để đúc nên con đường bình an cho
nào dễ dàng như
Cuối cùng vẫn cầu xin tha thứ cho Hứa Miểu
Thiếp mà mưu hại chủ mẫu là tội chết
còn một món quà tặng cho bọn chúng
–
Bùi Cảnh Du đưa về Ô Y ngõ
Hắn và Hứa Miểu đều đánh bốn mươi trượng mất nửa cái mạng
Ngôi nhà đã cháy rụi chỉ thể ở trong phòng hạ nhân
Khi hôn mê bên giường
Đợi tỉnh đưa bằng chứng trong tay
Là những bằng chứng thu thập trong những ngày thể chứng minh vụ hỏa hoạn ở chùa Hoàng Giác là do Hứa Miểu tự biên tự diễn
ngờ rằng phản ứng đầu tiên của khi tỉnh là đôi chân cụt của và căn nhà tồi tàn mắt lẩm bẩm
“Đây là chuyện gì Ta… ở đây…”
10
Bùi Cảnh Du trùng sinh
Trùng sinh thời điểm như thế
Ta lần lượt sờ ống quần trống rỗng của lần lượt những vết thương kéo đến nỗi nhe răng trợn mắt
Hắn lẩm bẩm : “Chuyện gì xảy thế ”
Một lúc đột ngột ngẩng đầu hỏi: “Thư Ý vụ hỏa hoạn ở chùa Hoàng Giác ngươi ngăn ”
“Tại ngươi ngăn ”
Ta chằm chằm một lúc bỗng ném tất cả những thứ trong tay xuống đất
Không cần nữa
Đều cần nữa
Hắn đã nhận hình phạt nhất mà trời ban cho
Cũng giống như kiếp khi chết đã với rằng “Nhân quả sáng tỏ báo ứng xác đáng”
Ta trở về nhà
Khi trở về phụ thân mẫu thân đều của nghênh đón
Mẫu thân nước mắt lưng tròng còn phụ thân thì khoanh tay mặt lạnh đến mặt
“Đã bảo Bùi gia là nơi lành cho ngươi gả qua đó ngươi ”
thấy bàn tay ông khoanh lưng run
Cuối cùng ông thở dài vẻ lơ đãng lau mắt
“Trở về là trờ về là …”
“Tên tiểu tử Bùi gia dám đối xử với con như ngày mai sẽ sai theo dõi Bùi gia tin là tra chuyện gì…”
Ta mái tóc bạc sớm xuất hiện ở hai bên thái dương của ông vẫn nhịn
…
Nửa tháng Ô Y ngõ xảy một vụ hỏa hoạn lớn
Lúc đó đang cùng Họa Xuân đến Hạnh Hương Trai mua điểm tâm nàng bỗng ghé tai khẽ
“Cô nương hôm qua ở Ô Y ngõ xảy một vụ hỏa hoạn lớn sống sượng thiêu chết một ”
“Phải ”
Ta sửng sốt nhẹ gật đầu
Người đánh xe thúc ngựa về phía nhưng chẳng mấy chốc đã đụng một
Ta vén rèm xe là Bùi Cảnh Du
Ta từng thấy Bùi Cảnh Du như
Hắn y quan buộc tóc đen rối bời Tay áo lửa thiêu rách một mảng nhưng ánh mắt sáng mang theo một tia bướng bỉnh
Người đánh xe xuống ngựa đuổi nhưng nhất quyết chịu thậm chí còn ngã khỏi xe lăn nắm chặt dây cương
Hắn hô to: “Ai dám động là thế tử của phủ Tuyên Đức hầu là Chiêu Võ giáo úy do thánh thượng đích thân phong các ngươi đây là dĩ hạ phạm thượng…”
Rồi
“Ý nhi là Cảnh Du đây Nàng yên tâm kẻ đã hại chúng đã chết giữa chúng còn trở ngại gì nữa…”
Mọi xung quanh xì xào bàn tán
“Người là thế tử của phủ Tuyên Đức hầu Trước đây còn thấy cưỡi ngựa rong ruổi phố oai phong lắm còn trẻ như đã…”
“Ôi chao thế tử Tuyên Đức hầu gì chứ Chỉ là một kẻ bất hiếu bất kính với tiên hoàng mà thôi Không biết đã tạo nghiệt gì giờ đến cả đầu óc cũng còn tỉnh táo…”
Họa Xuân tức giận ném bánh ngọt sai gã sai vặt chặn miệng
“Phỉ Đâu tên lưu manh ăn mày còn dám những lời ô uế ”
Ta vội vàng giữ tay nàng
“Được đừng lãng phí lương thực”
Lại nhét một miếng miệng nàng
“Ăn ngon ”
Nàng sửng sốt ngây ngô
“Ngon”
“Vậy chúng về thôi phụ thân mẫu thân còn đang ở nhà chờ chúng ”
-HẾT-