Trọng Sinh Thành Toàn Cho Phu Quân - Chương 3
Hai mắt nàng đẫm lệ giọng mềm mại như chim oanh
“Đại nương tử biết đại nương tử vốn thích giờ càng oán và Bùi lang tư tình làm mất mặt Hầu phủ nhưng và Bùi lang là thật lòng thật tâm yêu …”
“Thiếp dám cầu đại nương tử điều gì chỉ mong đại nương tử thể dung thứ cho một chỗ để ở bên Bùi lang vì thế miểu miểu cho dù chết cũng cam lòng”
—— Một ngụm trà đậm
Họa Xuân ở bên cạnh tức giận đến phát run
gì chỉ lau nước mắt nhẹ nhàng đỡ Hứa Miểu dậy
Sau đó khi “Bệnh khỏi” lập tức vây quanh viện của Hứa Miểu
“Đại nương tử định làm gì”
Nàng mặt đầy vẻ khinh thường
Những ngày đã chiều chuộng nàng
Ta “Ghi nhớ” lời Bùi Cảnh Du dặn dò cho nàng ăn mặc dùng đồ nhất thêm đó “Mệt mỏi” nhiều ngày nay một ai thúc giục nàng đến thỉnh an hỏi thăm
Giờ đây nàng mặc áo gấm đỏ thắm trang sức vàng khảm ngọc rực rỡ lấp lánh còn chỉ mặc một bộ đồ vải thô
Nhìn nàng trông giống đại nương tử trong phòng hơn còn giống như một tiểu sủng ái bắt nạt
Ta rút từ trong tay áo một chiếc hộp ném mạnh về phía nàng
“Ngươi tự xem đây là gì”
“Nếu hôm nay Lưu ma ma nhặt ở ngoài viện của ngươi thì biết ngươi bản lĩnh lớn như …”
Chiếc hộp sượt qua trán vạch một vết máu
Trong hộp một nam một nữ trần truồng
Nàng chỉ thoáng qua đã tái mặt
Nàng hô to: “Không Đây của là do ngươi vu khống”
—— Ta đương nhiên biết đây là vu khống
thì
Chỉ cần hôm nay Lưu ma ma lục soát “Thứ thật” trong phòng nàng thì thứ của nàng cũng thành của nàng
Huống hồ cũng cần thứ
Ta hai lời liền sai ấn nàng xuống đất dạy cho nàng biết phép tắc
Bên cạnh mấy bà tử cầm roi tre chằm chằm
Hứa Miểu hoảng sợ
“Ai dám đánh Ta là ái của thế tử các ngươi ai dám đánh ”
Roi tre giáng xuống lưng nàng
Nàng hét lên một tiếng
“Không Các ngươi đánh Ta đang mang thai con của thế tử”
Đợi chính là câu
Ta vội dậy: “Hoảng sợ”: “Thất thần” “Không thể tin nổi”
“Ngươi thai với thế tử”
Hứa Miểu vùng khỏi mấy bà tử
Tỳ nữ của nàng là Oanh Nhi thừa dịp loạn mà đẩy cửa viện định mời thế tử
Vừa mở cửa đập mắt chính là tỷ tỷ nhà mẹ đẻ của
“Tiểu nương——”
Nàng mở miệng định gọi nhưng kịp nữa
Giọng Hứa Miểu đã truyền đến
Rõ ràng rành mạch
“ đã hơn ba tháng”
Nàng kiêu ngạo dậy vuốt ve cái bụng còn lộ rõ
“Đại nương tử ngờ tới Ta đã thai với thế tử từ lâu ”
“Ngươi là đại nương tử do thế tử cưới hỏi đàng hoàng thì Thế tử đã khi nhân tước vị sẽ xin phong thế tử cho con của chúng Ta sẽ mãi mãi hơn ngươi một bậc”
Lời dứt bốn phía đều im lặng
Bên ngoài Họa Xuân đang dẫn tỷ tỷ nhà mẹ đẻ của và mấy bạn thân đây của ngang qua Lệ Hương các
Người đầu là thích bát quái tin tức nhất cả kinh thành
Bên trong Lưu ma ma cuối cùng cũng “Tìm thấy” hộp của hồi môn và thỏi bạc mà Hứa Miểu giấu trong phòng bà hét lớn một tiếng loạng choạng thứ đó rơi thẳng xuống sân ngoài
Nhìn chỉ thể thấy từng đôi mắt khinh thường bối rối hổ tức giận còn sáng lấp lánh
…
Sau đó là những lời vạch tội như mưa rào
Từ khi chùa cháy Bùi Cảnh Du còn triều nữa dù tin tức vạch tội vẫn như tuyết rơi bay Hầu phủ
Từ việc Lão hầu gia dạy con vô phương Hậu viện của Tuyên Đức hầu phủ bại hoại đến việc là Bùi thế tử ái diệt thê bất kính tiên hoàng
Trong số đó ít bản vạch tội là do môn hạ của phụ thân đưa
Bùi lão thái quân bắt đến hỏi tội
Ta thậm chí còn lười giả vờ chỉ viện cớ thân thể khỏe đến
7
Đến khi đến đã là ba ngày
Tin tức Bùi gia sắp đoạt tước truyền khắp nơi
Bên trong Thọ An đường náo loạn thôi
Bùi lão phu nhân thưởng cho Hứa Miểu một bát thuốc phá thai nhưng Hứa Miểu nhất quyết chịu thậm chí còn dựa việc Bùi Cảnh Du ở bên cạnh chạy đến Thọ An đường làm ầm lên
Chỉ là đáng thương đứa bé cầu lão phu nhân coi như nàng chết bất đắc kỳ tử đợi nàng sinh đứa bé nàng sẽ tự gieo xuống hồ
Ta đương nhiên biết ý định của nàng
Nàng chỉ mượn chuyện lần rời tiện thể khi rời châm ngòi cho tình cảm của và Bùi Cảnh Du đợi đến khi mọi chuyện lắng xuống đổi một thân phận khác dẫn theo đích tôn của Hầu phủ quang minh chính đại trở về phủ
Bùi Cảnh Du biết
Hắn những biết mà còn ngu ngốc
Thật sự nàng mềm lòng còn những lời vô nghĩa như “Thánh nhân nhân hậu nghĩ đến sẽ thật sự mệnh đứa nhỏ đã đến nước chuyện gì sẽ một gánh chịu trách nhiệm”
Tức giận đến mức Bùi lão phu nhân đập vỡ mấy bộ đồ trà
Khi vặn thấy Bùi Cảnh Du oán trách
“Nói vẫn là của Trình Thư Ý nếu nàng làm ầm chuyện lên thì làm sẽ…”
Hứa Miểu cũng lóc kể lể
“Ta cũng dám suy đoán đại nương tử chỉ là đời làm gì chuyện trùng hợp đến …”
Bùi lão phu nhân định nhíu mày trách móc
ngay đó bà thấy rèm cứng rắn dừng lời cố nặn một nụ
“Thư Ý con cuối cùng cũng đến Thân thể đã khỏe hơn ”
—— Trước ngạo mạn cung kính
Nghĩ đến ba ngày bà hẳn đã nghĩ thông suốt biết rằng lúc oán trách cũng vô ích
Cũng cuối cùng nhớ hai năm khi Tuyên Đức hầu gia chỉ huy sai lầm chiến trường sắp bắt giam và tước tước là cầu xin phụ thân vì Bùi gia mà chạy vạy khắp nơi
Cũng chính lúc đó Bùi Cảnh Du quỳ mặt phụ thân mượn tình cảm của dành cho hứa sẽ đối xử với cả đời
Ta rũ mắt nhưng Họa Xuân thì tức đến run
Ta vỗ vỗ tay nàng đó xông lên tát Hứa Miểu một cái
Nàng đánh ngã xuống đất
Ta cũng nhân cơ hội ngã xuống đất gào giọng run rẩy
“Nếu vì ngươi… nếu vì ngươi biết hổ mà gây chuyện như thì giờ đây làm sẽ…”
Bùi Cảnh Du nắm chặt tay
Dù thì mọi đều biết đang mắng ai
ngay đó lau nước mắt hành lễ với Bùi lão phu nhân
Ta trở thành thứ hai trong căn phòng lên tiếng vì Hứa Miểu
“Tổ mẫu là cầu xin cho tiện tỳ nếu thể trong lòng hận thể giết chết nàng ngàn lần vạn lần chỉ là sự đã đến nước nàng đang mang cốt nhục của thế tử”
“Cho dù phá bỏ đứa bé thì ích gì Chỉ làm tổn thương tình cảm tổ tôn giữa và thế tử mà thôi”
“Bây giờ quan trọng nhất là nghĩ cách bảo vệ tước vị của Hầu phủ”
–
làm mới thể bảo vệ
Bùi Cảnh Du là con trai độc nhất của Hầu phủ
Hầu phu nhân mất sớm Hầu gia quá nặng tình chỉ cưới bà làm chính thất cũng chỉ Bùi Cảnh Du là đứa con trai duy nhất sớm đã phong làm thế tử
Giờ gãy chân một chút cũng làm thánh thượng thấy chán ghét
Nỗi buồn khuôn mặt Bùi lão phu nhân càng thêm nặng nề
Trong Thọ An đường bà đuổi hết hầu ngoài há miệng
“Thư Ý biết con chịu ấm ức chuyện là do Dư nhi đối xử tệ với con nhưng con hãy xem tình hình của Hầu phủ hiện tại…”
“Bây giờ Hầu gia bệnh nặng giường càng vô dụng Con mau nghĩ cách cầu xin phụ thân con để phụ thân con giúp Hầu phủ chúng …”
Ta chỉ biết lau nước mắt chuyện giật gân
“Tổ mẫu cho rằng Ta luôn mong Bùi lang bình an chỉ là… chỉ là phụ thân cháu thánh nhân coi trọng chữ hiếu đây là trọng tội coi thường tiên hoàng…”
“E rằng tước vị của nhà chúng thật sự giữ … Thôi thì bỏ nếu vạch tội liên lụy đến chuyện cũ năm xưa thì e rằng cả nhà cũng giữ cái mạng …”
“Có nghiêm trọng đến ”
Khuôn mặt bà lập tức tái nhợt
Bên ngoài những họ hàng bên nhà Bùi tin chạy đến cũng biến sắc
Ta tiếp tục lau nước mắt
“Là làm đại nương tử vô dụng…”
“Ta chỉ đau lòng cho tổ mẫu rõ ràng là của và Bùi lang nhưng liên lụy đến liên lụy đến cả gia đình cùng chịu tội với bọn … Ta còn mặt mũi nào mà đối diện với tổ tiên Bùi gia nữa”
Nói xong mấy thẩm thẩm bá nương của Bùi gia vội vàng xông lao nhao
“Đây… đây làm bây giờ”
“Nếu Dư nhi thể một đứa em trai nếu Hầu gia thể thêm một đứa con trai thì …”
“Chi bằng nhân lúc thánh chỉ định chúng mau chóng nhận tội tiên bảo vệ tước vị mới là ”
Ta lau nước mắt lặng lẽ Bùi lão phu nhân
—— Thực cũng biết Bùi lão phu nhân Bùi hầu sẽ lựa chọn như thế nào
Một bên là lợi ích là vinh quang
Một bên là cốt nhục chí thân đã gãy chân hồ đồ còn giá trị gì nữa
Hai thân thiết nhất với Bùi Cảnh Du rốt cuộc sẽ lựa chọn như thế nào
Bùi Cảnh Du là coi trọng nhất thân phận thế tử Hầu phủ của luôn lấy đó làm tự hào
Thậm chí khi trở thành phế nhân vẫn còn mơ mộng truyền tước vị cho con trai còn thì cùng trong lòng tiêu dao tự tại
Ta mất hết tất cả cô độc nơi nương tựa
8
Cuối cùng Bùi lão phu nhân vẫn từ bỏ Bùi Cảnh Du